Tác giả: Giao Chi
Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015
Lượt xem: 1342099
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2099 lượt.
c bộ đò rất rực rỡ, sợi tóc màu đen được cài lên đơn giản, Chung Ly một thân trường bào màu đen, khóe mắt hiện lên vẻ tà mị.
"Mấy bộ quần áo này hình như của công ty Uất Trì DUng?"
"Ừ, đồ do RY cung cấp, em có biết, cái tên kia luôn thích đóng góp một tí ."
"Nghề diễn viên xem ra cũng không tệ lắm." Nguyên Bảo nhìn nhóm người đang đọc kịch bản, không khỏi lộ ra vẻ hâm mộ họ, khi còn bé cô vẫn hay mơ mộng được làm diễn viên, nhưng cũng chỉ là mơ mà thôi.
BOSS xoa mái tóc cô, không nói gì. Anh giơ cổ tay lên nhìn đồng hồ: "Sao Uất Trì Dung còn chưa tới vậy ?"
"Anh ta cũng tới sao?"
"Ừ, bảo là muốn quan sát xem sao." BOSS đối với lý do này có chút bất đắc dĩ.
. . . . . .
Mà bên Uất Trì Dung cũng đã sớm đến studio rồi, đem xe đậu sang một bên, tính xuống xe gọi điện thoại, mà đúng lúc này, Uất Trì Dung thấy một bón người nhỏ nhắn đang mang trên mình một bao tải to đi qua đường.
Uất Trì Dung nhíu mày một cái, không để ý đến, đi về hướng studio.
Cô gái kia cõng trên lưng một cái bao tải từ từ di chuyển, Uất Trì Dung không có chút cảm thông chỉ đi lướt qua cô, mà đúng lúc này, từ phía trước truyền đến một tràng âm thanh kêu gào.
"Này, mau tránh ra mau tránh ra! ! Mau tránh ra!"
Âm thanh của người đàn ông kia vang vọng trên con đường nhỏ, Uất Trì Dung nhìn sang, chỉ thấy một chiếc xe đẩy chất đầy đồ bên trong đang lăn về phía này, bánh xe một bên đã bị rớt ra, rõ ràng cho thấy nó đã mất khống chế, người đàn ông trung niên kia lo lắng kêu lên, trên đầu đầy mồ hôi đuổi theo xe đẩy.
Cô gái kia ngẩng đầu lên, thấy chiếc xe đẩy đang đi nhanh về phía mình mà cô cứng người tại chỗ, chớ đừng nói chi là tránh sang chỗ khác
Uất Trì Dung nhìn cô gái ấy, lại nhìn chiếc xe đẩy, đoán chừng nếu bị đụng phải thì e rằng khó giữ được cái mạng nhỏ ấy,Uất Trì Dung chán nản nghĩ ngợi, anh vừa định muốn né tránh, nhưng lúc này chân anh đột nhiên nghiêng về một bên, cơ thể nặng nề đụng vào cô gái kia , sắc mặt anh trắng bệch nhìn chiếc xe đang chuẩn bị đụng anh, đầu óc ong một tiếng.
"Vợ à, nếu như anh không chết em nhất định phải gả cho anh!" Cuối cùng, anh hướng về điện thoại nói lên lời này.
"Rầm"
"Bộp ——"
Sau mấy tiếng va chạm kịch liệt vang lên, thế giới khôi phục yên tĩnh một lần nữa.
. . . . . .
"Uất Trì Dung sao còn chưa đến vậy anh?" Nguyên Báo uống một hớp nước ép trái cây, ngước mắt nhìn BOSS.
BOSS nhẹ giọng thở dài: "Tôi đi ra ngoài xem một chút, em ngoan ngoãn ở đây, đừng có nói chuyện với tên Chung Ly kia."
"Em biết rõ mà, BOSS yên tâm, em sẽ không đi ra ngoài đâu!" Nguyên Bảo trịnh trọng gật đầu một cái. Một dáng vẻ em không bao giờ phản bội anh, anh mở to cặp mắt, tiếp theo chính là lúc BOSS nhân cơ hội làm anh hùng, cô sẽ không để cho anh bị thương, Ngôn Sóc bất đắc dĩ cười cười rồi đi ra ngoài. Chờ BOSS đi ra một giây, Nguyên Bảo uống một hớp hết sạch ly nước ép trái cây rồi đi theo.
Chỗ này đã biến thành một mảnh hỗn loạn, đủ thứ đồ chất đống trên mặt đất, chiếc xe đẩy bị hư đã sớm nằm yên một bên, trên đất loang lổ vết máu tươi thấm vào nên đất, toàn thân người đàn ông kia bị thương đang nằm trên mặt đất, trên mặt anh tái nhợt, và bây giờ anh đang rơi vào trạng thái hôn mê.
"A. . . . . ." Cô gái kia đột nhiên phản ứng mạnh, cô ta đứng dậy từ dưới đất, sau đó chạy tới bên người Uất Trì Dung: “Này, anh không sao chứ?"
Nhìn dáng vẻ Uất Trì Dung cũng đủ biết không phải không có chuyện gì, gương mặt tuấn tú của anh mang theo vết bầm tím, trên trán còn thấm ướt máu tươi, chuyện mới vừa xảy ra đều không rõ ràng, cái xe đẩy đó hình như là trực tiếp đụng người Uất Trì Dung, nhưng Uất Trì Dung giống như né đi vậy.
“Mau đưa đi bệnh viện thôi."
Cô gái ôm lấy Uất Trì Dung, vẻ mặt có chút nóng nảy: "Nhưng. . . . . . Nhưng bệnh viện xa quá, làm thế nào làm thế nào, anh ta sẽ không chết chứ?" CÔ gái kia nhìn khuôn mặt Uất Trì Dung, một lúc lâu, ánh mắt cô thoáng qua một tia kinh ngạc: "Quầy rượu hôm đó. . . . . ."
"Uất Trì Dung!"
BOSS mới từ bên trong đi ra thấy một cảnh như vậy thì vội vàng chạy tới: "Đây là thế nào?"
"Xe đẩy đột nhiên bị rớt bánh xe, đồ trên xe hơi bị nhiều, trong khoảng thời gian khá ngắn nên tôi không kéo lại được, vị tiên sinh này vì cứu cô gái này mà bị đụng . . . . ."Người trung niên nọ lo lắng nói, mặt tràn đầy vẻ không biết nên làm sao.
BOSS vội vàng đỡ Uất Trì Dung lên: "Bênh viện gần đầy ở đâu?"
"Tôi . . . . . Tôi biết. . . . . ." Cô gái lau nước mắt, sau đó vội vàng nói.
"BOSS——" Nguyên Bảo nhanh chóng chạy tới" Uất Trì Dung sao vậy?"
"Không phải bảo em không được đi ra ngoài sao?" Ngôn Sóc trách cứ "Nguyên Bảo, móc chìa khóa xe trong túi ra giùm tôi, đi lấy xe đi, em đi theo luôn!" Hướng về phía Lý Lạc Nhi nói vào câu lạnh lùng, cõng Uất Trì Dung đnag bị thương về phía bãi đậu xe.
Lý Lạc Nhi sớm ngồi bên cạnh BOSS, Nguyên Bảo ngồi phía sau chăm sóc cho Uất Trì Dung, Uất Trì Dung thất sự bị thương không nhẹ, Nguyên Bảo lấy tay che lấy vết thương đang ra máu của anh, rất không có lương tâm đè lên gương