Tác giả: Giao Chi
Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015
Lượt xem: 1342106
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2106 lượt.
lời mình nói là chân thành.
Ngôn Sóc nhẹ nhàng cười cười, đưa tay vò tóc rối của cô
"Ngôn Sóc tìm từ đâu ra một cô bạn gái rồi này." Diệp Hiên đi ra, nhàn nhạt lướt qua Nguyên Bảo, đưa mắt nhìn Ngôn Sóc: "Xem ra cô cũng không lo lắng mấy, còn có tâm trạng để đứng đây nói chuyện yêu đương."
Ngôn Sóc nhẹ nhàng nở một nụ cười, anh đi đến , một phen tóm lấy cổ áo anh ta: "Diệp Hiên, anh cứ ở đó chờ tôi đi , tôi sẽ khiến anh phải hai bàn tay trắng." Câu nói sau cùng kia anh nói rất thấp, chỉ có thể để cho hai người bọn họ nghe được, sắc mặt của Diệp Hiên tái đi, sau đó gợi lên một nụ cười.
"Cậu có thể làm gì tôi?"
"Hừ!" Dùng sức đẩy Diệp Hiên ra: “Anh thật sự cho rằng Bạch Lạc là con trai của ông ấy, anh thật sự cho rằng để Bạch Liên quay về tìm anh thì anh có thể tóm được gia tài nhà họ Ngôn, tôi cho anh biết, anh nằm mơ đi."
"Cậu có ý gì?"
Ngôn Sóc cười lành lạnh, không nói gì: Diệp Hiên chỉ biết thời điểm nhà họ Ngôn gặp khó khăn nhất thì Bạch Liên rời bỏ ông Ngôn, nhưng không biết năm Bạch Liên 30 tuổi đi ngoại tình, 1 năm sau, Bạch Liên phát hiện mình mang thai, mà đứa bé kia không phải của ông Ngôn, lúc này cũng là lúc nhà họ Ngôn gặp khó khăn, Bạch Liên bỏ lại Ngôn Sóc mười ba tuổi và ông Ngôn, đi cho xong chuyện, đi theo người đàn ông kia đến nước Mỹ.
Ngôn Sóc là một đưa trẻ hiếu thuận, anh không đành lòng để cho ba của mình đau khổ, không đành lòng nhìn nhìn một người cho nhiệt tình trở thành người ba già nua, cho nên lúc anh mười ta tuổi đã đi tìm mẹ trên khắp thế giới, và anh tìm được, lúc đang ở sân bay, nhìn bà ấy và người đàn ông kia nói lòi xin lỗi, sau đó kéo cổ tay người đàn ông kia rời đi.
Bạch Liên ấy là chính là vô tình, vậy tai sao muốn anh nể tình đây?
Lòng dạ Ngôn Sóc ác độc, anh đang từ từ trở nên mạnh mẽ hơn, đang trưởng thành hơn, sau đó làm bộ tìm kiếm người mẹ Bạch Liên của mình, nhưng lại bí mật tìm người ché giấu hết tất cả thông tin về họ.
Bạch Liên sống ở nước ngoài mấy năm đều không hạnh phúc, đàn ông Mỹ thì hay bạo lực, thường đánh Bạch Liên và Bạch Lạc dữ dội, cơ thể chiều chuộng của Bạch Liên thì làm sao chịu nổi, sau đó đem Bạch Lạc ném cho ông bà nội ở quê, rồi bà chuẩn bị trở vên bên ông Ngôn sống qua ngày.
Tại sao Ngôn Sóc có thể để cho bà được như ý cơ chứ, Ngôn Sóc lúc ấy nhìn người mẹ của mình bằng ánh mắt lạnh lùng, anh nhìn về phía bà ta rồi mở miệng: "Tôi sẽ cho bà một số tiền lớn, bà chỉ cần chứng minh mình đã chết, sau đó vĩnh viễn không được xuất hiện tại chỗ này!"
Thật không ngờ, Ngôn Sóc thật sự không thể nghĩ được cái người Bạch Liên kia lại có thể mặt dày đem đưa con đẻ hoang kia ném vào đây, càng không nghĩ đến Diệp Hiên sẽ gặp phải Bạch Lạc, sau đó mang nó đến cạnh người ba Ngôn.
Bây giờ thì chuyện có chút phiền phức.
Ngôn Sóc lạnh lùng nhìn Diệp Hiên: "Tôi sẽ khiến anh và cả nhà họ Diệp trả giá lớn, tôi muốn để cho anh xem bản thân anh có cái gì tốt ."
Diệp Hiên nhìn cặp mặt lạnh lẽo kia: một loại dự cảm xấu tự nhiên sinh ra.
"Nguyên Bảo, chúng ta đi ngủ thôi." Anh cười dịu dàng đối với Nguyên Bảo, sau đó dắt tay cô.
Ngon Sóc nhìn ánh trăng rằm kia: anh sẽ đem hết tất cả nói cho ông lão đáng thương ấy, mặc kệ ông ấy có tiếp nhận hay không chịu nổi cũng được.
. . . . . .đọc chương mới nhanh nhất tại
Đêm khuya, Nguyên Bảo đã ngủ rất sâu rồi, Ngôn Sóc tỉnh táo mở mắt nhìn chúng quanh, anh nhẹ nhàng hôn lên vàng môi cô, sau đó xuống giường mở máy tinh trong phòng lên.
Ngôn Sóc nhìn vật thể màu đen trên màn hình vi tính, cuối cùng vẫn nhấn nút in, anh đem tờ giấy sửa sang lại chút rồi đi ra khỏi phòng.
Phòng ông Ngôn im ắng, Ngôn Sóc nhẹ nhàng đi vào, anh cúi đầu nhìn người cha đang yên giấc của mình, sau đó đem túi tài liệu đặt trên bàn, nghiêng đầu chuẩn bị rời đi.
"Ngôn Sóc." Tay chợt bị người ta cầm lại, Ngôn Sóc quay đầu lại, kinh ngạc nói: "Ba à, ba còn chưa ngủ sao?"
"Ngồi xuống." Ông Ngôn đã tốt hơn nhiều, không giống với biểu hiển kích động ban nãy, Ngôn Sóc ngồi lên chiếc ghế đặt bên rồi nhìn ông.
"Bên trong túi là cái gì?"
"Thứ người muốn." Anh nhẹ giọng đáp trả"Thật ra thì con không hi vọng người xem nó, nhưng quyền lựa chọn ở trong tay người, con chỉ hi vọng người biết rõ sự thật mà thôi."
Ngôn Sóc rất thích ba của mình, tình cảm đối với ông là sự kính nể, ở trong suy nghĩ của anh, ba của anh mãi mãi là một anh hùng, nhưng nửa cuộc đời này của ông lại bỉ hủy bởi một người phụ nữ, mà người phụ nữ kia lại là mẹ của anh.
"Nếu như nhìn rồi thì mong ba đừng hối hận, cũng không hi vọng người khổ sở."
"Ba hiểu rõ. . . . . ." Bàn tay gầy guộc của ông Ngôn cầm lấy tay Ngôn Sóc "Nhìn, ta sẽ xem."
"Dạ." Ánh mắt Ngôn Sóc chìm ngỉm, anh mở đèn ngủ lên, đem cường độ ánh sáng chỉnh cho thích hợp, sau đó đem cái túi giấy ấy đưa tới.
Ngôn Sóc đặt kiểu chữ lớn để ông đọc không tốn sức, có thể thấy được anh là một người đàn ông nghiêm túc mà cẩn thận.
Từ đầu tới cuối Ngôn Sóc không nói một câu , chỉ là lẳng lặng nhìn ông, tựa như cái im lặng ấy là sự ủng hộ cho ông.
"Xe