Tác giả: Giao Chi
Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015
Lượt xem: 1342208
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2208 lượt.
h tiếng, chính lúc này ngón tay thon dài của BOSS nắm lấy hai viên nhỏ trên ngực cô.
Đôi mắt cô ngập nước, có chút lo lắng nhìn Ngôn Sóc: "BOSS, anh như vậy làm em rất xấu hổ~ em vẫn cho rằng anh không lên được, em cho rằng cả đời sau mình cũng không tính đến chuyện hôn nhân nữa cơ." Dù sao mình quyến rũ BOSS thế nào, anh đều không mắc câu, nhưng cái thời buổi như bây giờ, nào có mấy ai như Liễu Hạ Huệ đột nhiên nhiệt tình như vậy, Nguyên Bảo có cảm giác mình không tiếp nhận nổi chuyện này.
Lúc nghe được câu nói của Nguyên Bảo, cơ thể Ngôn Sóc cứng đờ, sau đó anh biểu hiện ra dáng vẻ cực kỳ khổ sở, hình như rôi rắm suy nghĩ có nên tiếp tục hay không, nhưng dù có tiếp tục anh cũng bị dán cái mác "Không lên”, nếu như đang lên thì anh sợ trong quá trình làm việc Nguyển Bảo lại phát ngôn thêm câu kinh khủng nào, đến lúc đó anh đoán chừng mình lên cũng không được. . . . . .
Vì vậy, BOSS đại nhân bị ngã?
"Nhìn dáng vẻ của người chắc không lên được rồi." Nguyên Bảo thương hại nói "Không có quan hệ, em có thể. . . . . ."
Lời kế tiếp cô vẫn chưa nói hết, liền bị BOSS dùng dùng đồ mộ bên nhét vào miệng :"Câm miệng."
Bây giờ cô nhóc Nguyên Bảo có chút đáng thương, nhưng rốt cuộc cũng có thể tiếp tục, BOSS cong khóe môi, sau đó từ từ hết đồ trên người cô, cả người trần truồng khiến Nguyên Bảo trở nên đẹp lạ thường, màu sắc trong mắt anh càng ngày càng đậm, hình như có thứ gì đó muốn chui ra bên ngoài vậy
Ngôn Sóc rất dịu dàng, ngón tay của không ngừng chuyển động trên người cô, đưa tới cho cô hàng loạt run rẩy, Nguyên Bảo cảm thấy có gì đó trong người muốn lao ra vậy, cảm giác khó chịu không khỏi khiến cô nghẹn ngào thành tiếng.
Hiện tại cô vô cùng đáng thương, trong miệng bi BOSS nhét đồ, đôi mắt to to chứa nước mắt, chất lỏng trong suốt ấy theo góc cạnh khuôn mặt chảy xuống, Ngôn Sóc nhìn mà đau lòng, anh tách ra hai chân của cô ra, sau đó thân thể từ từ chen vào.
"Nguyên Bảo. . . . . .Nguyên Bảo của tôi. . . . . ."
"Ưmh. . . . . ."
"Nhịn thêm một lát, được không? Một lát nữa sẽ hết đau." Ngón tay nhẹ nhàng lau đi nước mắt trên mặt cô, sau đó nâng hai chân cô lên , eo ếch đột nhiên dùng sức chen vào cơ thể cô, bị bao bọc bởi nơi mềm mại ấm áp ấy khiến anh thốt ra tiếng thoải mái, sau đó từ từ của động bên trong nơi chật hẹp của cô.
"Ưmh. . . . . ." Nước mắt lần nữa trào lên, bụng của cô không khỏi thắt chặt lại, cái đau đớn tê liệt ấy khiên cô bật khóc thành tiếng, nhưng đã bị món đồ trong miệng che lấp đi. Mời các bạn sang web đọc nhé
Ngôn Sóc có cảm giác hơi khó chịu, anh lấy đồ trong miệng cô ra , rồi anh dừng động tác lại, cưỡng ép bản thân chịu đựng cảm giác căng đến đau bên dưới thân mình: "Nhẫn nại chút, được không em?."
"Không cần. . . . . . Đau. . . . ." Thật đau, cho nên bảo mấy người toàn là đồ lừa đảo "Cầm thú, Baidu ơi mau tới cứu tôi."
"Bây giờ gọi mẹ cũng vô ích ." BOSS nhẹ nhàng cử động, nỗ lực xâm nhập.
Hiện tại Nguyên Bảo vừa muốn khóc cũng vừa muốn cười, cô muốn nói: Baidu không có nghĩa là mẹ của cô, BOSS nhất định không từ ngữ sử dụng trên Internet.
"Ừm. . . . . . Chậm một chút. . . . . ."
Anh ôm thật chặt lấy cơ thể co, hơi nâng eo cô lên cao, để cô dán người lên mình, không đến nỗi chịu đựng sự đau đớn lớn như vậy nữa, thấy cô gái nhỏ bên dưới hiện ra vẻ mặt khổ sở cũng khiến anh rất khó chịu, Ngôn Sóc nổ lực đè nén dục vọng mạnh mẽ bên trong mình, môi anh áp nhẹ lên vành môi cô, sau đó từ từ dùng khẩu hình miệng để phát âm. . . . . .
Trong nháy mắt, Nguyên Bảo rơi nước mắt đầy mặt.
Anh đang nói: "Tôi yêu em, Nguyên Bảo à."
Đây là một lời yêu không tiếng động, cái đau đớn toàn thân cũng giảm dần đi trong nháy mắt, cả người thoải mái hơn. Tiếng rên từ bên môi cô thốt ra, rất là mê người, Ngôn Sóc biết bây giờ cô đã tốt hơn nhiều, liền từ từ tăng nhanh tốc độ cử động bên dưới, giống như là đang làm Yun-night Speed (mây bay =_= ), cô cảm giác cơ thể mình đang lao đi rất nhanh, sau đó càng lúc càng nhanh, càng ngày càng đẹp . . . . .
Mà ngay tại lúc này, trong đầu đột nhiên nhảy ra một âm thanh.
【Dung lượng điện thấp nên tự động tắt máy. 】
Nguyên Bảo: ". . . . . ." XXOO cô, Baidu đi chết một ngàn lần đi! ! !
Nguyên Bảo mơ mơ màng màng tỉnh lại, cô nhẹ nhàng lật người, lại cảm giác toàn thân đau nhức, cô nhẹ nhàng mở trừng hai mắt, trí nhớ lúc trước toàn bộ hiện về: cô nhớ mình ở cùng BOSS ân ái với nhau, sau đó. . . . . . Sau đó. . . . . . Không sai, cô hết pin nên tự động tắt máy!
Sắc mặt Nguyên Bảo lập tức đen thui, máy sạc điện của cô đã kết nối vào rồi, và Nguyên Bảo vẫn còn ở trong phòng BOSS, thân thể của cũng thoải mái hơn trước, nhìn kiểu này chắc BOSS đã dọn dẹp sạch sẽ cho cô, Nguyên Bảo ngại ngùng vùi đầu vào trong chăn, BOSS quả nhiên là người đàn ông tốt, chỉ là, nếu cô không có điện thì BOSS ắt hẳn phải thông dâm với tử thi sao ?
Nhưng BOSS nhà bọn họ chắc chắn sẽ không làm chuyện cầm thú như vậy đây.
"Tỉnh chưa?" Cửa chầm chậm bị ngườ