The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Boss, Nơi Đó Không Thể Cắm

Boss, Nơi Đó Không Thể Cắm

Tác giả: Giao Chi

Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015

Lượt xem: 1342108

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2108 lượt.

rong lòng gật đầu một cái, sau đó đứng dậy bắt đầu biểu diễn.
Lúc này Nguyên Bảo đem hết nhưng thứ học được trong Công chúa trổ tài cho mọi người em, cô đem cở thể của mình tạo thành đủ loại hình dáng khác nhau , thoải mái đến không có một chút áp lực.
Vẻ mặt mấy người ngồi bên cạnh từ từ thay đổi, lúc này, một cô gái lên tiếng: "Xin mời không cần ngôn ngữ, không cần bất kỳ biểu lộ gì, nhưng có thể làm ra thần thái khiến mọi người sợ hãi, cô có ba phút để chuẩn bị."
Cái đề này hình như hơi khó, Nguyên Bảo nhíu mày một cái: chỉ là, bộ phim này tại sao phải khiến cho người xem sợ hãi, a ~ cô biết, cô gái này là chết đi sống lại , cô ấy thống hận những người đã khiến cô ấy khổ sở khi còn sống, tình cảm trong lòng vẫn còn khiến biểu tình cô ấy đứt đoạn, cho nên cũng làm người khác cảm thấy sợ hãi. Nguyên Bảo lại cảm giác ra được chân tướng.
Nguyên Bảo lấy mái tóc đen của mình tản ra hai bên sườn mặt, cô không nói gì, chỉ dùng hai con mắt đen láy lẳng lặng nhìn ban giám khảo, đôi mắt cô không nháy một cái, hai tròng mắt màu đen dần dần ngưng tụ sương mù màu đen, sau đó không có tiêu cự cụ thể. . . . . .
Đôi mắt của con người có thể khiến đối phương hiểu được: bi thương, vui vẻ, tuyệt vọng, nhưng ở một lúc nào đó khi đôi mắt không còn tiêu cự, điều nó biểu đạt chính là sự sợ hãi.
Mấy người kia run người một cái, sau đó gật đầu : “Có năng lực."
"Mắt xót quá." Nguyên Bảo nháy mắt một cái, nước mắt liền tuôn rơi.
"Rất tốt, cô Kim, mời cô về trước , đến lúc đó chúng tôi sẽ gọi điện thoại thông báo."
"Dạ vâng, làm phiền ông."
Tâm trạng Nguyên Bảo rất tốt sau khi rời khỏi phòng, sau đó cô lại thấy mấy cô con gái đi vào không liên tục, nhưng có điều Nguyên Bảo không hiểu, mấy cô gái kia tại sao đều để tóc đen thẳng, sắc mặt tất cả đều là trắng xanh trắng xanh , cô mờ mịt mở to đôi mắt, sau đó đi ra ngoài.
Ở trên đường trở về, Nguyên Bảo không ngờ gặp DƯơng Dư đang đi dạo phố, Dương Dư thấy cô cũng có chút kinh ngạc, sau đó cô ấy đi từ tiệm báo quân áo đi ra: "Chỉ cò một mình em sao?"
"Ừ, " Nguyên Bảo gật đầu một cái" Chị cũng có một mình."
Tâm trạng hôm nay của Dương Duư rất tốt, cô quan sát Nguyên Bảo , sau đó nở nụ cười: "Nguyên Bảo hôm nay thật đẹp!"
"A, là sao?" Nguyên Bảo cúi đầu quan sát mình, vì thử đóng phim, cô cố ý mặc chiếc váy dài chững chạc hơn, kết hợp với đôi giày cao gót nhỏ nhỏ, ngược lại lại gợi cảm không ít.
"Đi uống ly cà phê nhé."
Nguyên Bảo suy nghĩ một chút, sau đó gật đầu.
"Ngôn Sóc để cho em đi ra ngoài à?" Dương Dư lắc chiếc tách tinh xải trên tay, nhẹ giọng mà hỏi .
Nguyên Bảo sửng sốt một chút: "TẠi sao anh ấy không cho em ra ngoài?" Mình cũng không phải là tội phạm, sao BOSS lại nhốt mình chứ.
Dương Dư cười thập thấp, ánh mắt mang theo ý đùa bỡ: "Ngôn Sóc canh giữ bảo bối cũng chặt gớm, ngày hôm đó chị muốn dẫn em ra ngoài chơi, nhưng anh ta lại không đồng ý."
Chuyện khi nào, thế nào mà cô lại không biết?
Nguyên Bảo nhíu mày một cái: "Chị không đi xem Uất Trì Dung thế nào à? Bây giờ anh ấy thật sự không ổn."
"Anh ta có gì mà không ổn." Dương Dư vẫn cười yếu ớt như cũ, lời nói ra đều mang ý giễu cợt: "Không phải anh ta có người đẹp ở bên sao, có cái gì mà không ổn chứ."
Nguyên Bảo nghe được Dương Dư đang nói lẫy, nhưng chuyện của người khác Nguyên Bảo không biết nên nói gì cho phải, huống chi bọn họ cũng không thân là bao, nên lập tức im lặng, cô suy nghĩ trong chốc lát, nhẹ giọng mở miệng: "Hôm đó chị nói ngày mốt ra nước ngoài à?"
"Ừ." Dương Dư gật đầu "Muốn đi nước ngoài chơi thôi, cũng muốn thả lỏng một chút."
Nguyên Bảo nhìn cô gái tinh tế trước mặt mình: ắt hẳn Dương Dư phải là một người phụ nữ rất quật cường cũng rất kiêu ngạo, ở trong thế giới của cô ấy, chỉ có người khác chịu thua mà thôi, điểm này lại có vẻ hơi giống BOSS, thế nhưng người như vậy sẽ sống rất mệt mỏi.
Nguyên Bảo thở dài: " Còn Uất Trì Dung, chị đi rồi anh ấy nên làm thế nào."
"Anh ấy phải tập làm quen thôi." Dương Dư mở to đôi mắt "Chị thường xuyên mắt tích, mà anh ấy cũng thường có thói quen đó, không có gì đâu, huống chi bây giờ anh ấy sống rất tốt . . . . . Rất tốt. . . . . ." Dương Du nói hai từ rất tốt liên tiếp, có thể thấy được cô có nhiều chuyện rất để ý.
Nguyên Bảo lúc này nghĩ tới một vấn đề, cô nhìn người con gái trước mặt: "Cái đó. . . . . . Chị có biết tại sao BOSS với Chung Ly thành cái dạng kia không?" Nếu DƯơng Dư là bạn học của BOSS, vậy cô ấy cũng biết được vậy thứ.
"Rất phức tạp, đến lúc đó em đi mà hỏi Ngôn Sóc nhà em đi." Cô nâng cổ tay nhìn đồng hô "Chị phải đi, nói chuyện với em rất vui, gặp lại sau nhé, Nguyên Bảo."
"Hẹn gặp lại." Nguyên Bảo hạ giọng đáp lại một câu, nhìn café không động đậy trong ly: nhìn dáng dấp, quan hệ của Chung Ly và BOSS chắc hẳn không tầm thường, chẳng lẽ là ~ con riêng? Trong phim truyền hình Đài Loan đều diễn như vậy, hai anh em yêu nhau giết nhau, cùng giết cùng ngược, cuối cùng cũng trải qua anh tranh đoạt của tôi này nọ, rồi chuyện xưa tình như tay chân, ừ ừ, rất có khả năng