Tác giả: Giao Chi
Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015
Lượt xem: 1342110
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2110 lượt.
n toàn cho cô "Chúng ta đi thôi."
"Nhưng. . . . . . Cậu ấy muốn đi đâu?"
"Em hỏi nhiều như vậy làm cái gì?" Có chút bất mãn nhíu mày"Không cần đi lo chuyện của người khác, Kim Nguyên Bảo, hiểu chưa?"
Tâm trạng của BOSS lại thay đổi một cách không giải thích được!
Nguyên Bảo bĩu môi, nhìn đứa trẻ đang đứng không nhúc nhích tại nơi đó, cô đột nhiên có chút đau lòng.
Bạch Lạc đứng tại chỗ rất lâu, cậu ôm cái túi xách lớn nhưng chẳng có mục đích gì, vừa lúc đó, một chiếc thể thao màu đỏ lửa dừng bên cạnh cậu, sau đó từ bên trong truyền tới một giọng nói của đàn ông: "Cậu là Bạch Lạc?"
"Làm sao anh biết?"
"Lên xe đi, tôi có biện pháp để cho cậu trở về căn nhà đó một cách chính thức."
Bạch Lạc do dự một lát, sau đó lên xe.
. . . . . .
Hôm nay rất là yên tĩnh, BOSS đi công ty, trên mông cô cắm dây sạc, cô vừa nhìn TV, bên nghịch sợ dây sạc thật dài trong tay, vừa lúc đó, chuông điện thoại di động reo lên.
Nguyên Bảo nhìn màn hình điện thoại, là một dãy số lạ, cô kết nối, từ bên trong truyền ra một giọng nói của đàn ông: "Người khỏe chứ, là cô Kim sao?"
"Là tôi, ngài là?"
"Tôi là nhân viên trong tổ đạo diễn, đặc biệt thông báo để cô biết 3 giờ chiều nay đến đây để diễn thử vai." Tiếp theo, người nọ báo địa chỉ, Nguyên Bảo đồng ý một tiếng , sau đó cúp điện thoại.
Nguyên Bảo mông lung nhìn đứa nhỏ bên trong TV : Hạt dẻ tím? Chính là cái cụm từ con hôm qua gửi đi sao? Lần này Baidu không lừa bịp sao? Nói cách khác, cô nhất định có khả năng làm minh tinh.
Nguyên Bảo ở trong lòng hoan hô một tiếng, lúc này cô cũng vui vẻ làm hàng điện tử nhái không khác là bao, Nguyên Bảo chạy lên lầu trang điểm lại cho mình, chuẩn bị đi đến tổ đạo diễn kia, chỉ là chuyện này tuyệt đối không để cho BOSS biết, lấy hiểu biết của Nguyên Bảo đối với BOSS, anh nhất định sẽ ném cô xuống đất từ tâng 49.
Nhưng ảo tưởng thì đẹp, còn hiện thực thì rất tàn khốc.
Nguyên Bảo trang điểm lại cho đẹp, cõi lòng đầy kích động đi tới ban đạo diễn, thiếu chút nữa đã khiến mình đi nhầm địa chỉ.
Nơi này quả thật có thể dùng cụm từ âm u tĩnh mịch để hình dùng, hành lang là một khoảng không gian đen kịt , trên vách tường dán mấy tấm wallpaper kỳ quái, thỉnh thoảng từ bên trong truyền đến âm thanh huyên náo, Nguyên Bảo đi một cách thận trọng, rốt cuộc cũng thấy được ánh sáng, cô tăng nhanh bước chân: tầm mắt dần dần chuyển sáng ánh sáng, khu bên trong rất lớn, trên đất bày một ít đạo cụ diễn viên, thế nhưng studio to như vậy lại không có lấy một bóng người , Nguyên Bảo nhìn chung quanh một vòng, giày cao gót nện lên sàn nhà khiến nó vang lên âm thanh cực kỳ chói tai.
"Có ai không?" Cô nhẹ nhàng gọi một tiếng, nhưng trừ tiếng vọng đáp lại thì ngoài ra chẳng còn gì nữa.
Chẳng lẽ mình đi nhầm?
Nguyên Bảo nghi ngờ nhíu mày, cô ngẩng đầu lên, sau đó thấy một người to lớn đi tới, Nguyên Bảo vội vàng đi qua bên đó: “Xin hỏi một chút, nơi này là tổ đạo diễn phim Hạt dẻ tím phải không?"
Người nọ quan sát cô từ trên xuống dưới, sau đó gật đầu một cái: "Đúng rồi, nơi này làtổ diễn kịch Shinji, cô là…."
Vừa nghe được câu trả lời khẳng định, sự thấp thỏm trong lòng được bỏ xuống: "Ngài khỏe chứ, tôi tới đây quay phim thử, tôi tên là Kim Nguyên Bảo."
"Cô chính là cô Kim sao." Người to lớn kia lộ ra vẻ giật mình "Xin mời vào, tất cả mọi người đang họp ở bên trong, cho nên có nhiều người không biết cô đến đây."
Nguyên Bảo đi theo vào trong, vừa thấy con đường nhỏ tối đen như mực, cô nhìn mà lưng lạnh toát: “Cho tôi hỏi một chút, Hạt dẻ tím của mọi người là kể về chuyện xưa à?"
"Cô chưa xem qua sao? Bọn tôi đây là phục chế, chính là một cô gái bi ai cả cuộc đời mình khi còn sống, cuối cùng thì cô ấy lại xuất hiện để bảo thù xã hội."
"Hoá ra là như vậy" Nguyên Bảo lại hiểu thêm: thật sự không nghĩ thế giới này cũng cởi mở như vậy, chuyện trọng sinh cũng bắt đầu được để ý, Hạt dẻ tím này nhất định sẽ nổi lửa, nhất định nổi lửa.
Lại là một không gian khác, nhưng so với ban nãy nhỏ hơn không ít, bên trong phòng có mấy nam mấy nữ đang đứng, ở giữa là một người đang ông nghiêm túc đang nói chuyện gì đó, người to lớn lúc này vẫy vẫy bàn tay: "Đạo diễn, cô Kim đa tới "
"Tốt lắm, chính là như vậy, tan họp!" Người đàn ông kia phất tay, sau khi đợi đám người rản hết ra, ông ta đi tới: "Xin chào, tôi là đạo diễn Cap Hiểu Tùng!"
Cao Hiểu Tùng.
Nguyên Bảo mất hồn nhìn người đàn ông nghiêm túc trước mặt, sau đó gật đầu một cái: "Ông khỏe chứ, tôi tên là Kim Nguyên Bảo."
\Cao Hiểu Tùng liếc Nguyên Bảo từ trên xuống dưới, sau đó gật đầu một cái: "Cô và tôi đến đó, Hổ Tử đi theo luôn."
Cái người to lớn gọi là Hổ Tử kia vui vẻ gật đầu một cái, sau đó cùng đi, Cao Hiểu Tùng còn gọi thêm vài người, sau đó vào một cái phòng tối thui.
"Mời cô biểu diễn độ mềm dẽo của cơ thể, cô có 3 phút để chuẩn bị."
Nguyên Bảo ngồi lên chiếc ghế giữa, hai đôi mắt màu đen tràn đầy mông lung, độ mềm dẽo của cơ thể, đây là cái đề tài gì vậy? Cô biết, nữ chính trong kịch bản nhất định chuyên nhảy múa, Nguyên Bảo t