Tác giả: Giao Chi
Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015
Lượt xem: 1342060
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2060 lượt.
ới nói: "Thức ăn BOSS nấu bao giờ cũng ngon nhất, cơm hộp của đoàn làm phim thật quá khó ăn."
Ánh mắt của Ngôn Sóc thoáng qua một tia đau lòng, từ lúc Nguyên Bảo vừa mới bắt đầu theo anh đều được ăn ngon mặc đẹp, không phải chịu vất vả mệt mỏi, cũng không bao giờ bị đói bụng. Anh cảm thấy người phụ nữ của mình phải đặt ở trong nhà để cưng chiều, chỉ là anh thật vẫn không nghĩ tới hôm nay lại xảy ra tình trạng như vậy .
"Ăn no rồi sao?"
"Vâng." Cô gật đầu trả lời, sau đó liền ngáp một cái: "Em buồn ngủ quá."
"Vậy thì đi ngủ thôi." Anh nhẹ nhàng nở nụ cười, tiến lên ôm lấy Nguyên Bảo, cúi đầu nhìn gương mặt nho nhỏ kia: "Nếu cực khổ quá thì cũng không cần làm nữa, tiền vi phạm hợp đồng anh vẫn có thể trả nổi ."
"Đừng!" Cô rất là kiên định lắc lắc đầu nói tiếp: "BOSS, nếu người hợp tác với anh đột nhiên vi phạm hợp đồng thì anh sẽ làm thế nào."
"Không có khả năng này!" Giọng của BOSS vô cùng dứt khoát "Họ sẽ không có đủ tiền để bồi thường cho anh!"
Nguyên Bảo". . . . . ."
"Kim Nguyên Bảo, em đã lâu không thèm để ý đến tôi rồi." Ngôn Sóc êm ái đặt cô lên giường, sau đó liền đè lên trên.
"Có sao?" Nguyên Bảo vô tội nhìn Ngôn Sóc nói: "Em sao lại không để ý tới anh được chứ."
"Rõ ràng là có." Ngôn Sóc hơi bất mãn nói, chà sát lên cánh môi của cô: "Tối nay em phải bồi thường cho tôi thật nhiều mới được đấy."
"Đừng mà, em mới vừa ăn rất nhiều, ngộ nhỡ đang làm lại ị ra đấy thì làm thế nào."
"Không sao, em ị là việc của em, tôi làm là việc của tôi."
Nguyên Bảo". . . . . ." không biết nói thế nào nữa, BOSS quả nhiên là BOSS, khác xa với người khác.
Ngôn Sóc áp lên môi cô, nhẹ nhàng mở miệng cô ra, đầu lưỡi nhanh chóng đi vào, ở bên trong khuấy đảo, tay của anh từ từ cởi cúc áo của cô ra, dần dần hôn xuống.
"BOSS, anh. . . . . . Càng ngày càng thuần thục đấy." Cô khẽ than thở, từng cái hôn của BOSS rơi vào những điểm mẫn cảm vô cùng mất hồn.
"Tôi đã nằm mơ rất nhiều lần, đương nhiên phải thuần thục rồi." Trong giọng nói mang theo oán khí nồng đậm, xem ra BOSS nhịn thật rất vất vả, chưa kịp làm màn dạo đầu liền mở rộng hai chân của cô ra, liền tiến vào bên trong.
"Đau. . . . . ." Nguyên Bảo liền kêu đau, lâu chưa được tưới tắm nên tất nhiên là ruộng đồng khô hạn rồi.
"Xin lỗi." Anh hôn lên khóe môi của cô nói, đôi tay du ngoạn trên khắp người cô: "Bảo bối, thả lỏng một chút."
"Đứng có gọi em như vậy. . . . . ." Nguyên Bảo khó chịu đung đưa thân mình, được anh vỗ về nên dần dần dễ chịu hơn, Ngôn Sóc hài lòng vểnh khóe môi lên, sau đó bắt đầu va chạm, luật động.
. . . . . .
Ngày hôm sau khi Nguyên Bảo liền thức dậy muộn, cô giật nảy mình ngồi dậy : “Chết rồi, chết rồi, muộn mất rồi, muộn mất rồi."
"Đừng có la lối lên như vậy!" Ngôn Sóc lấy tay đè cô xuống: "Hôm nay là chủ nhật, nghỉ ngơi đi cho khỏe."
Nghỉ ngơi cái đầu anh! !
Nguyên Bảo nhìn đồng hồ, đúng là đã quá muộn, cũng đã sắp tám giờ rồi, cô lấy chăn bao bọc thân thể trần truồng của mình, cũng không thèm để ý tới Ngôn Sóc đang ngủ ở một bên.
"Kim Nguyên Bảo." Thân thể của Ngôn Sóc liền run lên một cái, cả người đều bị lộ ra bên ngoài, đưa mắt nhìn khối tròn tròn đang di chuyển trước mặt thốt ra một câu: "đúng là đồ ngốc." Không chịu được liền vỗ vỗ trán, sau đó lấy áo ngủ mặc vào rồi chậm rãi bước xuống giường.
"Không kịp nữa rồi, muộn mất rồi." Nguyên Bảo lẩm bẩm nói, ném chăn xuống đất, xoay người vào phòng tắm, trên người của cô có rất nhiều dấu bầm tím, bất mãn mắng: "Cầm thú."
"Kim Nguyên Bảo mở cửa ra, anh muốn tắm."
"Anh chờ một chút đi." Nguyên Bảo tăng nhanh tốc độ trả lời: "Em xong ngay đây."
"Mở cửa nhanh lên, có cần tôi đưa em đi hay không?" Ngôn Sóc đứng ở cửa nói, nhìn thân hình như ẩn như hiện bên trong qua cánh cửa kính mờ mờ. Mới chỏ có thể, mà cổ họng đã thấy khô khốc, mắt thoáng qua một tia giảo hoạt.
"Nói cũng phải. . . . . ." BOSS còn phải đưa cô đi mà, Nguyên Bảo do dự một chút, sau đó liền mở cửa, nụ cười trên khóe môi của Ngôn Sóc càng sâu hơn, cởi hết quần áo của mình ra, nhanh chóng đi vào.
"Ưhm, Ngôn Sóc, tay anh đang sờ vào chỗ nào đấy?"
"Nơi nào chứ?"
"Ưhm. . . . . . Không được. . . . . . Em bị muộn rồi."
"Không vội!"
. . . . . .
"Vào đi!" Ngôn Sóc cởi dây ân toàn trên người Nguyên Bảo ra, hôn lên môi của cô dặn dò: "Hôm nay sẽ đến đón em sớm một chút , đi vào đi."
Cô hung hăng trừng mắt lườm Ngôn Sóc, sau đó lập tức xuống xe, "Rầm" một tiếng liền đóng cửa xe lại, BOSS trầm thấp cười lên, cảm thấy hành động này của Nguyên Bảo thật vô cùng thú vị.
Đều là lỗi của BOSS!
Hiện tại bị trễ cũng có chút vô kỷ luật, Nguyên Bảo rảo bước thật nhanh, lúc ở nhà đi cũng đã sắp chín giờ, mọi người nhất định sẽ vô cùng tức giận, cô phải lấy lý do gì mới tốt đây?
Nhưng còn chưa kịp nghĩ ra lý do, chân đã bước vào trường quay, hiện tai đang đến cảnh phóng viên Lan Xuyên và Cao Kiều gặp gỡ nhau, Nguyên Bảo vuốt vuốt tóc của mình, rón rén đi tới.
"Cắt! Vẻ mặt không thích hợp! Làm lại lần nữa!" Đạo diễn Lý An lúc quay phim vẫn vô cùng