Bảo Bối Tình Nhân Của Kiến Trúc Sư
Tác giả: Xuân Thập Tam Thiếu
Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015
Lượt xem: 134940
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/940 lượt.
n trăng sao. Thật lâu sau đó, Nhã Văn mới lên tiếng:
“Nhã Quân, anh… có yêu bao giờ chưa?”
Nhã Quân sửng sốt quay đầu, lại chỉ bắt được một bên gò má phảng phất nỗi buồn tịch mịch.
“Có.” Thanh âm của anh rất nhẹ, nhưng vô cùng kiên định.
“Nếu người ấy không yêu anh, anh sẽ tìm ai đó khác chứ?”
“…” Nhã Quân im lặng hồi lâu mới thì thầm: “Có lẽ sẽ không.”
Nhã Văn bật cười, nhưng tiếng cười sao còn khó nghe hơn tiếng khóc.
“Vậy chẳng lẽ một người thích anh, quan tâm tới anh, âm thầm nỗ lực vì anh, anh cũng không động lòng ư?”
“Nếu…” Dường như Nhã Quân không phải nói cho Nhã Văn nghe, anh là đang tự nhủ với chính mình, “Thật lòng yêu một người thì sẽ không thể để ý đến bất kỳ ai khác được nữa.”
Nhã Văn cuối cùng cũng quay lại đối mặt với anh, đôi mắt đẫm lệ: “Em…”
Nhã Quân bỗng nở nụ cười, thật vô cùng ấm áp: “Đồ ngốc, không đoán cũng biết, nhất định em đã trở thành ‘kẻ thứ ba’ rồi phải không?”
Nhã Văn quay phắt đi chỗ khác, lặng lẽ chùi nước mắt: “…”
Nhã Quân ôm ghì lấy vai cô, cố gắng dỗ dành đầy dịu dàng: “Chẳng sao hết, rồi sẽ xuất hiện một người trong mắt luôn chỉ có bóng hình em.”
Nhã Văn nín khóc, nhìn anh qua làn hơi nước: “Anh đang an ủi em đấy à?”
“Quên đi,” Nhã Quân thở dài bất lực, “Giống như một quy tắc trò chơi thôi, trong khi em đang lặng lẽ chờ đợi, có thể cũng có người đang chờ em ở đâu đó..”
“Anh nói như mọi chuyện nhẹ nhàng lắm ấy, nhưng sao em lại cảm thấy nặng nề quá.”
“Chưa biết chừng nhiều năm sau nhìn lại, em sẽ cảm thấy bản thân mình lúc này rất ngây thơ, cái gì gọi là yêu và không yêu, thực ra chỉ là vô nghĩa.” Nhã Quân tựa vào lan can, đan hai tay hai ót, ngắm ánh trăng trên trời cao.
“… Anh sẽ làm như vậy sao?”
“Anh không biết…” Đôi mắt Nhã Quân trở nên mờ mịt. Kỳ thực anh muốn nói biết bao rằng anh thật hi vọng vào một ngày không xa, khi mở mắt thức giấc, Nhã Văn sẽ biến mất hoàn toàn trong trái tim anh. Vì thế cho nên, Nhã Quân cũng sẽ không mệt mỏi đau đớn đến mức này.
“Nếu chúng ta vĩnh viễn không trưởng thành thì tốt rồi.” Nhã Văn bĩu môi, rúc vào bả vai anh.
Đúng vậy, nếu không khôn lớn, có lẽ anh cũng không rơi vào tình yêu đối với Nhã Văn, Nhã Văn cũng không gửi lòng cho một người đàn ông khiến cô đau khổ, bọn họ vẫn mãi là một cặp đôi ngờ nghệch, là hai anh em không lo phiền não, cũng viễn vĩnh không chia lìa.
Dường như hai người thực sự trở thành hai kẻ thưởng ngoạn trăng sao, cứ như vậy mà trầm mặc, ngơ ngẩn ngước lên bầu trời, nhưng trong lòng ai cũng tràn đầy tâm sự, cho đến khi có cuộc gọi đến làm bọn họ giật mình bừng tỉnh.
“Ba ạ?” Nhã Quân nghi ngờ xem lại màn hình di động, quả thật là ba gọi.
“Nhã Quân…” Giọng nói của ba run rẩy, đây là lần đầu tiên trong mấy tháng vừa qua ông và anh mới trò chuyện.
“Sao vậy ba?” Nhã Quân bật đứng lên, tâm trí chợt lóe lên một loại dự cảm bất thường.
“Gia Tu…” Ba ba nghẹn ngào, “Tin tức nói gì mà tòa nhà trung tâm thương mại thế giới đã sụp đổ, hầu như không có lối nào để trốn thoát… Gia Tu chú ấy ngày hôm qua vừa mới bay đi Newyork họp, bọn họ, công ty bọn họ chính là nằm trong tòa nhà ấy…”
Bùi Gia Thần nói đến đây thì ngừng bặt, như thể chính Nhã Quân là người nói cho ông chuyện này, mà không phải là ông gọi điện báo tin dữ cho anh.
Trong nháy mắt, Nhã Quân cảm thấy máu cơ thể như đông lại, đầu óc anh trở nên trống rỗng.
“Ba không dám nói cho Nhã Văn,” Ba tiếp tục, “Ba sợ con bé không chịu nổi…”
“… Con bé đang ở cùng với con.” Nhã Quân liếc Nhã Văn, cô cũng đang nhìn anh đầy nghi vấn.
“Các con về nhà đi, ba cũng về bây giờ…”
“Dạ.” Nhã Quân chậm rãi ấn nút tắt cuộc hội thoại, nhất thời có chút choáng váng.
Rõ ràng mấy ngày trước chú ấy vẫn còn đứng trước mặt anh, nay đột nhiên sống chết không lường. Nhã Quân còn rất nhiều lời cảm ơn chưa nói, cũng có rất nhiều lời động viên muốn nghe từ chú… Vậy mà đột nhiên, mọi thứ sao lại mờ mịt thế này.
“Có chuyện gì vậy?” Nhã Văn ngờ vực nhìn Nhã Quân.
“À… Ba gọi tới.”
“Ba bảo sao?”
“Bảo chúng ta lập tức trở về…”
“Vì sao?” Nhã Văn trở nên nôn nóng hỏi dồn.
“…”
“Bùi Nhã Quân, nói với em.” Nhã Văn lo lắng cầm lấy tay anh.
“Ba nói…” Nhã Quân nghe thấy tim mình đập rộn như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, “Chú ở Mỹ gặp tai nạn…”
“Tai nạn?” Sắc mặt Nhã Văn tái mét.
“…” Nhã Quân mở miệng khó khăn, cố gắng gằn từng câu từng chữ, “Có một tòa nhà sụp đổ, không biết chú ấy có ở trong đó hay không.”
Lilith Tà Ác
“Nhã Văn thân ái:
Con khỏe không?
Dì vừa kết thúc chuyến du lịch ở Đông Nam á, về tới Newyork. Rất vui khi đọc email của con gửi từ Thượng Hải, dù sao chắc con cũng cần rất nhiều dũng khí mới quyết định trở về nhà ở thời điểm hiện tại. Là vì lần viếng thăm Cherating của dì ba tháng trước sao? Hay còn do nguyên nhân gì khác?
Dì thường nói Gia Tu. Con giống như em ái nhỏ của dì chứ không phải là cháu gái nữa rồi, bởi ở trên người con, dì có thể thấy hình bóng mình nhiều năm về trước.
C