Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bữa Tối Ở Cherating

Bữa Tối Ở Cherating

Tác giả: Xuân Thập Tam Thiếu

Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015

Lượt xem: 134752

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/752 lượt.

ng dám làm, anh chỉ có thể để trái tim vốn đã nguội lạnh nay lại run rẩy kịch liệt, chờ đợi em lại một lần nữa đến đả kích anh, tổn thương anh sao?”
“Em…”
Nhã Văn rất muốn bào chữa “Em không có”, nhưng khi đối diện ánh mắt của Nhã Quân, cô chợt nhận ra, những năm này không phải chỉ riêng mình cô là người đau đớn.
“Anh cứ tưởng thời gian ở Malaysia chúng ta đã thỏa thuận xong, nếu em đồng ý trở về, anh cũng bằng lòng đem tất thảy tình tự chôn giấu hết – giả vờ như mọi chuyện chưa hề xảy ra. Nhưng Bùi Nhã Văn, em quá đáng lắm rồi!” Nhã Quân bỗng túm áo của cô, đem Nhã Văn kéo đến trước mặt mình.
“…”
“Chẳng những mang theo một người đàn ông về, còn thản nhiên nói chưa từng tính ở lại… Em cho rằng anh có thể dung túng em, nhường nhịn em đến mức độ nào? Bởi vì anh yêu em, nên em thích gì thì làm nấy sao?!”
“Em…” Nhã Văn há mồm định phản bác, lại trơ mắt nhìn gương mặt hung thần càng ngày càng áp sát, thẳng đến khi đôi môi ấm nồng của Nhã Quân chạm vào làn môi lạnh như băng của mình.
Hai tay Nhã Quân gắt gao ôm chặt cô, Nhã Văn rất muốn đẩy ra, lại không tự chủ được mà quan sát anh, muốn trông rõ trong đôi mắt ấy tột cùng là phẫn nộ, bi thương nhường nào.
Nhã Văn dần dần bất lực, không thể thay đổi thế giới, không thể thay đổi Nhã Quân, lại không đủ khả năng để thay đổi chính mình. Không thể quên được những ký ức muốn quên, càng không thể quên được những cảm xúc muốn quên.
Bờ môi anh ngoan cố không rời môi cô, còn đầu lưỡi nóng bỏng vô ngần, Nhã Văn chợt nghĩ đến một buổi tối cách đây nhiều năm về trước, họ cũng hôn nhau như thế này, chỉ có điều tại thời điểm đó, vẻ mặt Nhã Quân không hề tức giận, buồn bã như hện thời mà hoàn toàn chìm đắm trong hạnh phúc, ôn nhu.
Nhã Quân bỗng chốc ngừng lại, kinh ngạc mà chăm chú thăm dò Nhã Văn, sửng sốt không thể tin được.
“Em… có phải vừa mới… đáp lại anh không?” Anh Quân cẩn trọng hỏi.
Nhã Văn không biết nên trả lời như thế nào, cô cảm thấy chóng mặt, vẻ mặt Nhã Quân từ khẩn trương tràn đầy mong đợi dần trở nên lo lắng, ánh đèn xung quanh biến mất như thể Nhã Văn đã nhắm mắt lại, nhưng cô biết mình không hề nhắm mắt.
Nhã Văn cứ như vậy mà hôn mê bất tỉnh.
Lúc tỉnh dậy, Nhã Văn mơ hồ thấy có ánh sáng, đó là ánh sáng từ chiếc đèn trên bàn đọc sách của cô.
Trước bàn có một người đàn ông hai tay ôm ngực ngủ gật, là Bùi Nhã Quân
Hai má Nhã Văn tự nhiên nóng như lửa đốt. Cô nhẹ than một tiếng làm Nhã Quân giật mình thức giấc.
“Em sốt.” Bởi vì còn chưa tỉnh táo, thanh âm của anh có hơi khàn khàn, “Ba mươi chín độ, nhưng ba bảo chỉ cần chườm đá và nghỉ ngơi nhiều thì sẽ khỏe lên.”
Nhã Văn cố sức giương mắt ngó túi chườm trên trán, té ra là vì sốt nên mới ngất đi à.
“Muốn uống nước không?” Nhã Quân đi tới cạnh giường, trên tay cầm một ly nước.
Nhã Văn ngẫm nghĩ, gật đầu rồi chật vật ngồi lên, lại bị anh ấn nằm xuống.
Trong cốc nước cắm một cái ống hút, đưa tới gần miệng cô.
Nhã Văn nhẹ nhàng hút vài ngụm, cảm thấy cổ họng không quá nóng, sau đó nhả ống hút ra.
Nhã Quân để cốc lên bàn, vẫn ngồi trên giường cô.
Nhã Văn nhắm tịt mắt, không dám đối diện với anh, đột nhiên cảm giác không khí trong phòng mờ ám và lúng túng làm sao.
“Em không việc gì nữa rồi… Anh nghỉ đi…” Nhã Văn nói.
Nhã Quân im lặng, thẳng đến lúc Nhã Văn nhịn không được mở choàng mắt.
“Anh thấy vận khí của mình thật không tốt…” Trong bóng tối, Nhã Quân chợt thốt.
“…”
“Mỗi lần tưởng có hi vọng… thì cuối cùng lại bị dập tắt… Thậm chí còn càng ngày càng tệ hơn.”
“…”
“Như em nói, anh chỉ là kẻ… cố chấp không cho phép người khác từ chối mình. Vậy mà em một lần nữa lại dễ dàng thoát khỏi anh, anh cũng thêm một lần không cam lòng buông tay.”
“…”
“Xin lỗi… Vừa rồi nổi giận với em, thật sự anh…” Nhã Quân nhìn cô bằng đôi mắt ánh lên màu xanh thẫm, “Thật sự anh không thể làm bộ không quan tâm, càng không thể làm bộ như không ghen tị phát rồ…”
“…”
Nhã Quân ngừng lại, trầm mặc ngắm Nhã Văn, đáy lòng tràn đầy tâm sự.
“Có đôi khi,” Anh bất lực cười khổ, “Anh cũng nghĩ bản thân là một thằng khốn nạn, không yêu ai lại đi yêu em gái…”
Trái tim Nhã Văn chợt co rút đau đớn, cô rất muốn lấy tay bịt miệng anh, ngăn không cho anh dùng những lời này làm tổn thương bản thân.
Nhã Văn tưởng anh còn định nói thêm gì nữa, nhưng Nhã Quân chỉ đứng lên, đi ra ngoài.
Ngọn đèn lờ mờ trên bàn đọc sách không biết đã bị tắt lúc nào, trên trần nhà chỉ còn từng mảng ánh sáng nhàn nhạt từ ánh điện bên đường hắt lên.
Nhã Văn nhắm mắt cố ngủ, nhưng dòng lệ trên khóe mi không cách nào ngừng rơi.
Thi thoảng trong những cơn mơ, Nhã Văn cũng cảm thấy mình là một kẻ xấu xa, là một Lilith xấu xa, mù quáng yêu Adam, người anh trai của chính mình.
(Trong truyền thuyết Lilith và Adam là anh em sinh đôi cùng sống trong vườn địa đàng, cô cũng là vợ đầu của Adam, về sau Adam mới lấy Eva)






Con Sư Tử Cứng Đầu
“Khi yêu một người, bạn vì anh ấy (cô ấy) mà khóc, vì anh ấy


Pair of Vintage Old School Fru