Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bữa Trưa Tình Yêu

Bữa Trưa Tình Yêu

Tác giả: Cố Mạn

Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015

Lượt xem: 1341110

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1110 lượt.

cỏ”. Nếu không hôm nào đó hổ ăn thịt thỏ thì sao?
Thỏ trắng nói: “Không được kén cá chọn canh, không được ăn loại này mà không ăn loại kia”.
“Được thôi được thôi, anh nhận lời!”. Con hổ huơ huơ móng vuốt, nhận lời vẻ sảng khoái, “Vậy em có thể đến vườn hoa với anh không?”.
“Được”. Thỏ trắng gật đầu, đôi tai rủ xuống vì e thẹn.
“Em ngồi lên lưng anh, anh đưa em đi”.
“Vậy anh quỳ xuống đi, anh cao quá, em không lên nổi”.
Hổ ngoan ngoãn quỳ xuống thảm cỏ, thỏ trắng nhảy phốc lên, túm chặt lông trên lưng, nói rất oai vệ: “Hổ ơi, xuất phát thôi, chạy nhanh lên”.
Hổ cõng thỏ trắng chạy như bay qua thảm cỏ, băng qua dòng sông, xuyên qua cánh rừng, và sau cánh rừng là vườn hoa xinh đẹp của hổ.
Hổ nghĩ, đến khi tới vườn hoa rồi, nhất định phải nói với thỏ là…
Nếu một con hổ hung dữ với một con thỏ, có nghĩa là nó sẽ ăn sống nuốt tươi con thỏ đó.
Nếu một con hổ rất dịu dàng với một con thỏ, có nghĩa là nó sẽ nuôi thỏ mập ú ra, sau đó dần dần ăn sạch.
Còn nữa, nhất định phải khiến cho con thỏ dần dần thích ăn thịt…
Ánh trăng thành phố chiếu xiên xiên vào từng căn phòng ngủ chưa kéo rèm.
Sam Sam ôm gối, ngủ ngon lành dưới ánh trăng dịu dàng, khóe môi vẫn còn vương nụ cười ngọt ngào.






Sam Sam ngủ một mạch đến mười giờ hơn ngày hôm sau,
mở mắt ra, cô mơ mơ màng màng mặc đồ vào rồi lê đôi dép vào phòng vệ sinh theo quán tính, mơ mơ màng màng nặn kem ra bắt đầu đánh răng, đánh rồi đánh… đánh rồi đánh… đánh đánh đánh…
Đột nhiên, Sam Sam cắn phập lấy bàn chải!
Không… không thể nào…
Sam Sam ngẩng lên, mắt nhìn trân trối vào bóng mình trong gương.
“Hi hi, dì ra ngoài à? Cháu đi chơi vòng vòng thôi”. Sam Sam nhận ra dáng vẻ cẩu thả của mình quá kỳ quặc nên cười giả lả cho qua chuyện, ai ngờ bà bác lại sán lại vẻ rất nhiệt tình.
“Tối qua đưa cháu về là bạn trai của cháu à?”.
“Hả?”. Tối qua? Bạn trai? Sam Sam rùng mình.
“Dáng người cao lắm, mà cũng rất đẹp trai, có xe, hình như giàu có lắm?”.
“…”.
Nụ cười của Sam Sam cứng đờ.
A a a!
Nội tâm Sam Sam kêu gào, cô lao về phòng mình, lao thẳng lên trên giường.
Không phải là ảo giác… Toi rồi toi rồi, cô lại dám từ chối lời tỏ tình của Đại boss, tỏ tình đó!!! Đại boss ơi sao anh tỏ tình cũng không hẹn trước chứ, cô rất dễ nông nổi mà!
Sam Sam nhất thời điên loạn quá mức, tâm trí rối bời. Nhưng, những vòng bong bóng nước cứ nổi “lục bục” trong tim đó lại là niềm vui sướng khó thể phủ nhận.
Có thích anh ấy không?
Sam Sam chưa bao giờ nghĩ đến vấn đề đó, thậm chí một ý nghĩ về chuyện đó cũng không. Nhưng nếu không có tí suy nghĩ gì thì cái thứ đang nổi phồng lên trong tim là gì đây?
Chết thật! Chuyện gì thế này, rõ ràng trước ngày hôm qua thì cô chẳng có tí suy nghĩ gì về Đại boss cơ mà…
Trong đầu lại ẩn hiện lời Phong Đằng nói.
Tại sao ngày nào cô cũng đến văn phòng tôi, là do tôi ra lệnh?
Tại sao cô lại ăn cơm cùng tôi, là do tôi ra lệnh?
Đương nhiên là do anh ra lệnh cho tôi!
Sam Sam trả lời rất nghiêm chỉnh đứng đắn trong lòng.
Nhưng lại có một tiếng nói đang yếu ớt biện bạch: Hình như cũng không hẳn là thế…
Vậy nên, thực ra cô luôn lừa người lừa mình, bịt tai trộm chuông?
… Chính Sam Sam cũng cảm thấy bản thân khó lý giải quá.
Nhưng mà nhưng mà… dù sao đi nữa, Đại boss cũng tỏ tình rồi.
Sam Sam đưa tay lên che mặt, cảm giác gò má nóng bừng, tiếng hát vui sướng trong lòng mỗi lúc một lanh lảnh, thế là cô không nằm nổi nữa, lồm cồm bò dậy mặc quần áo mang giày thật nhanh vào.
Cô phải đến nơi đông người.
Ăn cơm, dạo phố, đi siêu thị, cho dù là đi đánh bóng mặt đường, làm gì cũng được, nếu không cô sẽ bị cảm xúc đang nở phồng lên này làm cho nổ tung ra mất.
Tim cô đã không chứa nổi nữa, nhất định cô phải xả hết cái thứ vô danh đang đầy ắp trong tim ra ngoài mới được.
Lúc đi trên phố, bước chân dường như cũng nhanh nhẹn nhẹ nhõm hơn trước, rõ ràng vẫn còn bước từng bước trên đường, nhưng trong đầu lại cảm thấy như mình đang bay nhẹ nhàng trên phố vậy.
Đầu óc trống rỗng theo dòng người ra khỏi bến xe điện ngầm, đứng trên quảng trường trung tâm kẻ qua người lại tấp nập, Sam Sam có phần lạ lùng, sao mình lại đến đây trong vô thức nhỉ?
Nhưng, không quan trọng.
Lúc này đây đứng ở chỗ này, cô chỉ cảm thấy tất cả đều kỳ diệu biết bao.
Bầu trời tươi sáng.
Gió dịu dàng và ấm áp.
Mặt đất lát đá khi bước lên lại có cảm giác mềm mại như đi trên thảm cỏ.
Mỗi một thứ gì đó khi nhìn thấy lại vô cùng sinh động mới mẻ.
Ngay cả những ông cụ qua đường cũng đáng yêu nhường nào.
Sam Sam đi hết vòng này đến vòng khác trong khu mua sắm, cuối cùng mệt mỏi ngồi trên chiếc ghế dài ven đường thở hổn hển.
Tiết Sam Sam ơi Tiết Sam Sam, toi mày rồi, Đại boss chẳng qua chỉ tỏ tình vu vơ thôi, thế mà mày lại mê mẩn cả thế giới này!
Cứ thế, cô ngồi trên chiếc ghế dài giữa quảng trường lạnh giá, nhưng lại không hề cảm thấy lạnh, trên gương mặt thậm chí còn phủ một màn sương màu hồng đào nóng