XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bữa Trưa Tình Yêu

Bữa Trưa Tình Yêu

Tác giả: Cố Mạn

Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015

Lượt xem: 1341117

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1117 lượt.

ba mươi ấy, nhưng đột nhiên quyết định đi Hải Nam ăn Tết, cậu thấy đấy, bọn này cũng không có thời giờ đến ga tàu, lúc cậu đi có thể giúp trả vé được không?”.
“Ừ được, không sao”.
Sam Sam nhận lời ngay. Dù sao cô cũng đến ga tàu, trả vé cũng chỉ là chuyện nhỏ thôi mà.
A Giai cảm ơn rối rít: “Ha ha, Sam Sam cám ơn cậu nhé, lúc về sẽ khao cậu ăn”.
Đợi đồng nghiệp đi rồi, Sam Sam lại chìm đắm vào thế giới nhỏ bé của mình.
Ngày mai sắp về nhà rồi, tổng giám đốc ơi, rốt cuộc anh là bồng bột nhất thời hay là cao hứng nhất thời đây?
Trong văn phòng rất náo nhiệt, Sam Sam lại cảm thấy như cô đang cách không khí náo nhiệt ấy bởi một tầng kết giới trong suốt. Cô thẫn thờ một lúc rồi lấy di động ra, lặng lẽ bấm bốn chữ…
Năm mới vui vẻ.
Sau đó cài đặt thành tự động gửi tin vào tám giờ tối đêm Trừ tịch.
Người nhận là Phong Đằng.
Sau đó cô thở dài thườn thượt.
Cô đây có tính là chết đi sống lại không nhỉ?
Sợ gì chứ Tiết Sam Sam, cùng lắm thì Đại boss chỉ đùa mà thôi, nhưng nếu không làm rõ thì chỉ e năm nay cô khó sống rồi!
Cô không biết đó có tính là đang mở một đường sống cho mình, hay là kết thúc nữa, tóm lại, làm chuyện đó hình như cảm thấy thoải mái hơn một tí.
Chớp mắt đã tới kỳ nghỉ, hôm cúng ông Táo, Sam Sam đưa đồ đạc đã đóng gói sẵn đến chỗ Đại Hoa, sau đó kéo hành lý phóng thẳng ra ga tàu.
Năm nay là năm đầu Sam Sam đi làm, cũng là lần đầu tận mắt thấy đợt cao điểm tàu xe về Tết này. Năm ngoái tuy cũng phải từ trường về nhà, nhưng dù sao sinh viên cũng được nghỉ sớm, nào giống bây giờ, trong ga tàu thật sự ngay cả chỗ đặt chân cũng không có, không khí ồn ã đến mức khó chịu.
Sam Sam hơi hối hận vì tiết kiệm tiền mà không mua vé máy bay. Chen lấn đến chỗ quầy bán vé để giúp đồng nghiệp trả vé lại, thế mà ở ô trả vé cũng phải xếp hàng nữa.
Bên cạnh vẫn còn rất nhiều người chen chúc, liên tục hỏi người khác có vé đi đâu đi đâu không, ước chừng là muốn mua lại vé từ tay những người muốn trả vé. Trong đó có một người cứ hỏi xem có vé đến thành phố H không, Sam Sam bất giác liếc nhìn anh ta một cái.
Người kia vô cùng nhạy cảm, lập tức chạy lên hỏi Sam Sam: “Cô ơi, có phải cô muốn trả vé đi thành phố H?”.
Sam Sam gật đầu, người đó mừng rỡ hỏi: “Cô có mấy vé?”.
“Ba vé”.
“Tốt quá, tôi đang cần ba vé”. Người đó càng mừng rỡ, vội hỏi: “Cô có thể bán lại giá gốc cho tôi không, cả nhà chúng tôi đợi ở đây cả ngày trời rồi mà không có vé”.
Sam Sam nhìn nhà người đó quần áo cũ kỹ, có vẻ sống không dư dả lắm nên nói: “Tôi giúp trả vé cho người khác, anh đưa cho tôi bằng giá trả vé là được”.
Người kia lại trở nên do dự, nghi ngờ nhìn cô: “Vé của cô là thật chứ?”.
Sam Sam bực bội, không ngờ mình tốt bụng lại phản hiệu quả thế, lúc đó cũng không khách sáo gì: “Anh không cần thì thôi!”.
“Cần, cần”.
Người đó thấy cô nói thế thì vội vã đếm ra mấy trăm tệ.
Sam Sam nhận tiền cũng thấy khả nghi, nhìn kỹ tiền trong tay không vấn đề gì mới đưa vé cho anh ta. Người đó cầm vé rời đi, Sam Sam kéo va li định vào siêu thị trong ga mua ít đồ để ăn dọc đường.
Chuyến tàu của cô còn hơn một tiếng nên cũng không cần vội, cô thong thả chọn mấy món ăn để trên quầy rồi xếp hàng tính tiền. Ai ngờ vừa thanh toán xong ra khỏi siêu thị, thì người mua vé của cô dẫn hai viên cảnh sát lao đến trước mặt, chỉ vào Sam Sam tức tối nói: “Chính là cô ta! Vé giả tôi mua từ tay cô ta!”.
Sam Sam đần mặt.






Tiết Sam Sam bị đưa về đồn cảnh sát, mới biết vé cô giúp đồng nghiệp đổi đã có vấn đề, ba tấm vé đó đều là vé giả.
Cô vội vàng khai báo thật thà, chủ động lôi di động ra định gọi cho A Giai, ai ngờ vừa sờ túi áo khoác lại không thấy điện thoại đâu. Cô thấy hoảng lên, lục tìm lung tung, kết quả vẫn không tìm ra, hơn nữa ngay cả ví tiền cũng biến mất.
Lúc nãy trong siêu thị mua đồ vẫn còn mà, sao chớp mắt đã biến mất rồi. Lẽ nào lúc nãy vội vội vàng vàng nhét vào túi nên rơi mất?
Sam Sam bỗng thấy mình thật ngu ngốc.
Lần này thì xong đời, tiền này thẻ này vé tàu này, tất cả đều ở trong ví cả. Không có vé tàu thì không tài nào chứng minh được cô là khách đi tàu cả. Tuy chứng minh nhân dân được đặt trong hành lý theo thói quen nên không bị mất, nhưng dường như nhiều nhất cũng chỉ có thể chứng minh cô không phải tội phạm chuyên nghiệp thôi.
“A lô, xin chào”.
“A May, tớ là Sam Sam”. Sam Sam cuống quýt hỏi: “Bây giờ cậu còn ở thành phố S không?”.
“Sam Sam? Còn, sao cậu lại gọi số này? Bây giờ chắc cậu lên tàu rồi hả?”.
“Chưa, xảy ra chút chuyện rồi”.
Bên A May hơi ồn ào, còn cả tiếng nhạc, hình như đang tiệc tùng gì đó, Sam Sam cũng mặc kệ, vội vàng kể mọi việc lại, rồi vô cùng hổ thẹn và ngượng ngùng, cô nói: “A May, bây giờ cậu có rảnh không? Nếu không bận thì có thể mang chứng minh nhân dân đến một chuyến không, tớ đang ở đồn cảnh sát XX”.
“Đợi đó”. Hình như cô nàng đang bàn bạc gì với ai, rồi nhanh chóng quay lại nói: “Sam Sam cậu đừng lo, chuyện nhỏ, tớ đến ngay”.
Cảnh sát thấy cô