Tác giả: Cố Mạn
Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015
Lượt xem: 1341114
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1114 lượt.
rực. Thẫn thờ ngồi một lúc, Sam Sam lôi di động ra, lật tìm danh bạ rồi cúi đầu đờ đẫn nhìn hai chữ Phong Đằng.
Khi tâm trí bay bổng không biết đến mấy tầng mây, chuông di động bỗng nhiên réo vang.
Sam Sam run lên, tim đột ngột đập thình thịch, ngón tay cái run rẩy nhấn phím back, lúc nhìn thấy màn hình hiển thị hiện lên ba chữ “Lục Song Nghi” thì nhịp tim mới dần dần bình thường trở lại.
Cô nghe máy, nói bằng giọng có phần hụt hẫng và nhẹ nhõm: “A lô, Song Nghi à”.
“Sam Sam hả, dậy chưa?”.
“… Cậu tưởng tớ là cậu à = =”. Người suốt ngày ngủ nướng đừng có bon chen nói đến việc thức dậy với người đi làm chứ, vô ích thôi!
“Hê hê, tớ hỏi cậu này, năm nay bao giờ cậu về nhà?”.
“Chuyến tàu tối hôm cúng ông Táo ấy”.(*)
____________
(*) Nguyên văn: 小年 “Tiểu niên” (đưa ông Táo về trời) còn gọi là “tiểu tuế”, “tiểu niên dạ”. Trong văn hóa cổ truyền Trung Quốc, ngày này khác nhau ở từng địa phương, phần lớn là hai ngày hai mươi ba và hai mươi bốn tháng chạp. Ở Hoài Bắc, An Huy lại là ngày mười lăm tháng giêng, ở Sơn Đông có nơi là ngày mồng một tháng sáu, còn có nơi là ngày mồng tám tháng chạp. Tối ngày hai mươi bốn tháng chạp, làm rượu ngọt kính tổ tiên, từ trong nhà ra đến ngoài cửa, suốt từ trong ra ngoài đèn đuốc sáng trưng, tiếng pháo hoa vang dội, không khác gì ngày tết, người địa phương gọi là ăn “tiểu niên”. Ăn “tiểu niên” ngoài việc “rót rượu kính tổ tiên” ra còn có phong tục quét dọn và cúng ông Táo (ND).
“Ồ ồ ồ, vậy tớ về sớm hơn cậu, hì hì, cậu về đúng đợt cao điểm mùa xuân đó, Sam Sam cậu bảo trọng nhé”.
Giọng điệu Song Nghi rất ư là “vui trên nỗi đau kẻ khác”, nhưng tâm trí Sam Sam giờ hoàn toàn không nghĩ đến, cũng không nghe kỹ cô nàng nói gì, gần như nói theo quán tính: “Song Nghi, tớ có chuyện muốn hỏi cậu”.
“Chuyện gì? Nói mau, tớ sắp đi ‘update” bản thân đây”.
Sam Sam ngập ngừng nhưng lại không nói được, ấp úng một lúc lại bảo: “Thôi, cậu bận gì đi, về rồi tớ nói sau”.
“Nói ngay bây giờ!”. Song Nghi hậm hực, “Ghét nhất kiểu úp úp mở mở, đáng ghét y hệt viết truyện đến đoạn hồi hộp thì bỏ ngang ấy”.
“… Ờ”. Sam Sam ngần ngại, “Song Nghi, nếu có một người đàn ông rất giỏi, rất hoàn hảo tỏ tình với một cô gái rất bình thường thì phải làm sao?”.
“Ồ, nếu là tiểu thuyết thì cô gái ngốc nghếch vội vàng nhận lời, sau đó tác giả có thể kết thúc được rồi, he he he he”.
“… Nếu không phải là tiểu thuyết thì sao?”.
“Hả? Thế thì là trên trời rơi xuống một tấm thẻ vàng, mau mau nhặt lên!”. Song Nghi cười gian xảo, sau đó nói vẻ đứng đắn, “Nhưng ngắm một lúc, sờ một lúc là được, sờ xong thì vứt nhanh”.
“Tại sao?”.
“Ngốc!”. Song Nghi tỏ vẻ sáng suốt, “Nhặt thẻ vàng có tác dụng gì, cậu có biết mật mã đâu!”.
Sam Sam cầm điện thoại đờ đẫn.
Cô chưa yêu bao giờ, nhưng mấy năm đại học cũng từng thấy bạn bè trong phòng yêu đương. Một cô bạn cùng phòng đã nói, tìm bạn trai nhất định phải tìm người nào mà bạn thấu hiểu, đọc vị được, nếu không dù tốt mấy cũng phải suy đi nghĩ lại kỹ càng rồi mới quyết định.
Nói cách khác là, phải biết mật mã của anh ta.
Đại boss…
Đừng nói là mật mã, ngay cả nhập mật mã ở đâu cô cũng không biết nữa là…
Cũng may còn có chuyện khác có thể chuyển hướng chú ý.
Chủ nhà nơi cô thuê sắp bán nhà, hình như có việc gấp cần tiền nên không đợi đến sau Tết được, vậy nên Sam Sam bắt buộc phải dọn đi trước Tết. Nhưng gấp như vậy làm sao tìm ra nhà, hơn nữa cuối năm phải kết toán cũng rất bận, cuối cùng phải liên lạc với Đại Hoa - bạn cùng học đại học và nay cùng làm việc ở thành phố này, Đại Hoa đồng ý trong mấy ngày Tết sẽ cho cô gửi đồ đạc đóng gói sẵn ở đó. Còn về chuyện tìm phòng thì chỉ có thể đợi sau Tết mà thôi.
Vì chủ nhà hủy hợp đồng nên bồi thường cho Sam Sam hai tháng tiền thuê nhà, cũng phải đến mấy ngàn tệ. Một món tiền bất ngờ như thế, thường thì Sam Sam phải rất vui mới đúng, nhưng tiền vào tay rồi cô lại chẳng có cảm giác gì.
Ngay cả niềm vui cũng mệt mỏi biết bao.
Kết toán cuối năm đã xong thì Tết cũng sắp đến, mọi người trong phòng cuối cùng đã rảnh rỗi hơn, tụ tập lại bàn tán kế hoạch cho năm mới. Sam Sam kết thúc công việc xong, bất giác lại vào mạng trong vô thức.
“Tiết Sam Sam”.
“Click”. Nghe có người gọi cô, Sam Sam nhanh chóng đóng trang web lại.
“Ủa, Sam Sam, cậu lên mạng công ty làm gì vậy?”.
A Giai tinh mắt nhìn thấy ngay đầu của trang web cô vừa đóng chính là hình của tổng giám đốc họ đón tiếp các lãnh đạo cao cấp đến thị sát.
“Ừm…”. Thực ra cô cũng không biết để làm gì, vô thức mở nó ra thôi mà…
Sam Sam vội vã đánh trống lảng: “Có chuyện gì sao?”.
Nghe cô hỏi thế, gương mặt A Giai đột nhiên xuất hiện nụ cười nịnh nọt: “Sam Sam mùng mấy cậu về nhà nhỉ?”.
“Đêm cúng ông Táo ấy, vé ban đêm”.
Nhà Sam Sam ở tỉnh G, lúc về phải đi tàu hơn mười tiếng đồng hồ, lúc xuống tàu còn phải chuyển một chuyến xe, rất mệt mỏi, có lẽ đến nhà có thể ăn luôn cơm Tết được rồi.
“Là thế này, nhà tớ vốn định về quê, sáng