Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bức Thư Bị Lãng Quên

Bức Thư Bị Lãng Quên

Tác giả: Cố Tây Tước

Ngày cập nhật: 04:19 22/12/2015

Lượt xem: 1341557

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1557 lượt.

thuần thục.
Tường Vy ngồi ở sofa ghé vào tai An Ninh thì thầm: “Chàng nhà bà thật là không gì là không thể!”
Triều Dương cười: “Tài hoa tuyệt vời.”
Mao Mao bưng miệng cười: “Không biết công phu trên giường như thế nào?”
“...”
Hôm đó nhóm ba người ăn xong, vô cùng biết ý ra về trước chín giờ, An Ninh vừa định đi theo, Từ Mạc Đình đã kéo cô lại: “Anh có chuyện muốn nói với em.”
Cũng không trông chờ vào mấy người đã lao vào thang máy được nữa, cô đối diện với biểu hiện có chút tĩnh lặng của đối phương, An Ninh bất giác muốn nói điều gì đó, nhằm che đi sự hoảng loạn trong lòng.
“Bữa tối hôm nay... cảm ơn anh.”
Ánh mắt Từ Mạc Đình càng thể hiện rõ sự tò mò, giống như là khai quật được những thứ chân thực trên khuôn mặt cô. Một lúc sau, anh đưa tay vuốt ve khuôn mặt cô, nhưng chỉ chạm vào một lúc rồi buông tay ra.
“An Ninh, em muốn biết điều gì, anh đều có thể nói cho em biết.” Câu này không phải là lần đầu tiên anh nói, nhưng lần này lại mang rất nhiều ẩn ý sâu xa.
Trái tim cô đập thình thịch, nhưng cô không hề hé môi.
Có thể, sau vài tháng nữa, bọn họ sẽ chia tay. Cô có cuộc sống giản đơn của mình, vốn không muốn vướng quá nhiều vào chuyện tình cảm, nhưng bỗng nhiên nhìn lại, phát hiện con người này đã bước vào cuộc sống của cô quá sâu đậm, lúc này cô phải làm sao đây?
An Ninh cảm thấy buồn, lúc nãy suốt dọc đường từ siêu thị về cô như người mất hồn, bình thường lơ đễnh quen rồi, nhưng cảm giác này của ngày hôm nay cô không biết phải xử lý như thế nào. Nhìn người trước mặt, đột nhiên cô thấy có cảm giác tủi thân, cuối cùng cô đưa tay ra kéo áo anh, áp môi vào môi anh. Bất chấp đối phương có muốn hay không, An Ninh một mạch làm tới.
Ánh sáng trong phòng chiếu lên gò má anh, làm cho gương mặt vốn anh tuấn càng thêm dịu dàng lôi cuốn, đôi mắt đen thông minh thường ngày càng trở nên sâu hơn. Từ Mạc Đình nhắm mắt, đưa tay đóng cửa lại. Bàn tay ôm chặt lấy vòng eo nhỏ nhắn của cô, sức mạnh như được cổ vũ thêm.
Ham muốn của đàn ông có lúc ý chí không thể khống chế được, hơn nữa người khiêu khích anh lại chính là đối tượng trong lòng, đê mê đắm chìm là chuyện quá dễ dàng, ngón tay anh từ từ quấn lấy mái tóc dài của cô, như muốn giữ chặt lấy cô, lại dường như muốn cô giữ chặt lấy mình.
Lúc này, chuông điện thoại bỗng vang lên, đánh thức hai đương sự ý thức vẫn còn mông lung. An Ninh kinh ngạc với hành động của mình, giật mình, lùi mạnh lại một bước, tự cô làm khó tình cảm của mình, mặt cô đỏ bừng, chột dạ: “Xin... xin lỗi.”
Sau khi chuông kêu năm, sáu hồi cô mới bình tĩnh, người đối diện cũng vẫn im lặng, An Ninh ngẩng đầu lên, hình ảnh của cô phản chiếu rõ ràng trong mắt anh, lúc này đôi mắt cháy bỏng đó bị che phủ bởi một màn sương mờ ảo, như muốn hút linh hồn của người khác vào đó. Mạc Đình từ từ ôm lấy người đang ngây ra đó vào trong lòng, cơ thể hai người dính chặt vào nhau, lấp kín khoảng cách giữa họ.
Anh ghé sát vào tai cô, nhỏ giọng thì thầm như không thể nghe rõ: “Anh đưa em về nhé.” Đôi lúc anh cũng thực sự bái phục sức nhẫn nại của mình.
Có thể vì tránh lặp lại hành động thân mật vừa rồi, hành động sau đó của Từ Mạc Đình có thể nói là hợp lý, lúc họ nhìn nhau vẫn còn chút dư âm ấm áp, nhưng không ai dám mạnh dạn rung động sợi dây đàn nào đó.
Cửa sổ xe mở, để gió lùa vào, lướt qua từng ngọn đèn đường, từng bóng cây đu đưa, luôn làm người ta cảm thấy bình tĩnh đôi chút.






Lúc về đến phòng, An Ninh liền bị mấy người vây kín.
Tường Vy: “Sao mà đã về sớm như vậy?!”
Mao Mao: “Có không, như thế nào? Anh ấy có ôm bà, hôn bà, sờ bà không?”
Triều Dương nhăn mặt: “A Mao, sao tôi nghe bà nói... bất cứ điều gì cũng thấy buồn nôn vậy?”
An Ninh ngồi xuống ghế, úp trán xuống bàn, than thở, cô không có phản ứng.
“...” Hai con chuột chũi đang run rẩy.
Hôm sau, khi An Ninh đi học, di động vừa mở, chị họ liền tóm lấy cô kể chuyện: “Chị có một sư tỷ, hơn chị hai tuổi, đang học tiến sĩ, bà ấy vừa kết hôn. Chị muốn nói là, cuộc nói chuyện giữa chị và chị ta làm chị vô cùng... xúc động. Cụ thể cuộc đổi thoại như sau:
[Chị họ yêu em họ: Wa, chị đã kết hôn sớm thế sao, hạnh phúc nhé. (Ông xã chị ta trông giống như là... Bát Giới, không đúng, Bát Giới so với anh ta còn có mấy phần tiên khí!)
Tiến sĩ chị đẹp nhất: Em mau kết hôn đi, chị kết hôn một lần kiếm được hai trăm nghìn tệ! Em mà kết hôn chắc cũng có thể kiếm được mấy chục nghìn tệ.
Chị họ yêu em họ co giật ngã xuống.'>
Chị họ: “Chị nghĩ mãi mà không hiểu, hứ, hai trăm nghìn tệ, tiếp theo chị ta nói chị ta đang đợi sinh con, sinh con xong đợi nuôi nó lớn, chị ta càng nói chị càng sụp đổ, thì ra suy nghĩ lại có thể khác nhau xa như vậy.”
An Ninh: “Giống như người uống nước, nóng lạnh tự biết lấy thôi.”
Chị họ sửng sốt: “Sao thế, tâm trạng em hôm nay không tốt à?”
An Ninh: “Đâu có.”
Chị họ: “Chị kể em nghe một truyện cười, “Viết ra câu nói làm tổn thương bạn sâu sắc nhất của một người mà bạn yêu sâu sắc nhất... Chàn


Old school Easter eggs.