Tác giả: Cố Tây Tước
Ngày cập nhật: 04:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341561
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1561 lượt.
ao?”
Người nào đó không khỏi ho lên một tiếng: “Người cô ngắm trúng là Từ Mạc Đình ư?”
“Anh ấy họ Từ?”
“Ừm... tôi đoán thế.”
A Lan nghi ngờ, nhìn cô chằm chằm: “Suýt nữa tôi quên mất, bạn nhỏ An Ninh hình như cũng là con ông cháu cha, nói, có phải có quan hệ với gia thế anh ấy không?”
“Tôi...” Mẹ tôi chỉ là một giáo viên Ngữ văn.
Một cái cớ không thể cự tuyệt: “Lý An Ninh, cô có nhớ lần đầu cô tới công ty không, là ai dẫn cô đi tham quan, là ai dẫn cô đến nhà ăn ăn cơm? Là ai...”
An Ninh đầu hàng: “Nếu chỉ là giới thiệu làm quen, tôi có thể thử xem.” Đây có thể xem là bán “bạn” cầu vinh không?
A Lan cảm kích đến rớt nước mắt, sau đó lại thấp giọng như bị ma nhập: “Anh ấy thật là làm người khác thán phục phải không? Tầm tuổi như chúng ta sao mà đã... khó hình dung đến vậy!”
An Ninh do dự mở miệng: “A Lan, tôi kém cô một tuổi.”
“...” A Lan: “Tôi mãi mãi tuổi mười tám!”
“... Được thôi.”
Hai cô gái buôn dưa lê không được bao lâu, Sở Kiều đã tới gọi An Ninh đi “dạo phố” rồi.
Hạ Thiên Liên đang nói chuyện vui vẻ với mấy vị lãnh đạo ở phía trước, một đám người cưỡi ngựa xem hoa theo sau, An Ninh đi chậm nhất, lúc đến phòng kỹ thuật, Chu Cẩm Trình đợi cô tới gần cùng đi với anh ta.
An Ninh vốn muốn giả bộ như không có chuyện gì, kết quả câu đầu tiên của đối phương là: “Tuần tới anh về thành phố G, em về cùng anh một chuyến nhé.” Anh ta nói một câu trần thuật.
An Ninh thấy vướng mắc trong lòng, chỉ nói: “Tuần sau tôi có thể sẽ rất bận.”
“Anh đã nói chuyện với sếp của em.”
Cô dừng lại, trong lòng thấy hơi bất ổn, cô trầm tĩnh cúi đầu: “Tôi không muốn đi.” Nhiều năm nay, mỗi lần nói ra một câu, cô luôn nghĩ là tự mình có thể ứng phó với tình hình đột ngột phát sinh, nhưng rõ ràng là cô đã đánh giá cao bản thân rồi.
Một sự im lặng ngắn ngủi. “Vậy khi nào em sẽ đi?” Chu Cẩm Trình lùi một bước.
Tôi chưa bao giờ muốn đi. An Ninh đang định mở miệng, bên cạnh có người nhẹ nhàng ôm lấy eo cô, ngữ điệu lạnh nhạt quen thuộc. “Cô ấy sẽ không đi đâu hết.”
Không gian bị bầu không khí kỳ dị bao trùm. Chu Cẩm Trình nhìn cô, An Ninh cúi mặt, cho đến bây giờ, cô vẫn có chút sợ hãi cách xử sự của anh.
“Xin lỗi, cô ấy không thể tiếp chuyện.” Khi Từ Mạc Đình dẫn cô đi, An Ninh thấy hơi nóng mặt, cô cảm thấy xấu hổ vì sự mềm yếu của mình, những lúc như vậy đột nhiên muốn dựa vào một người, vì người này rất đáng tin cậy.
“Mạc Đình, anh thật tốt.” Cô lí nhí mở miệng. Cảm thấy bước chân người bên cạnh chợt dừng lại, lúc bước vào phòng hội nghị, An Ninh vừa định ngồi xuống trước, thì bị người ta giữ lấy sau gáy ép vào cửa hôn tới tấp với khí thế sấm đánh liên hồi không kịp bịt tai. Đầu lưỡi như công thành cướp đất, nhanh chóng cuốn lấy, như chỉ dẫn cô đáp lại nụ hôn, làm cho môi và lưỡi cô thấm cả nước bọt của mình. Anh đang hôn mãnh liệt, bỗng biến thành liếm nhẹ, An Ninh cảm thấy cả khoang não đã bị hút sạch, đôi mắt ướt át rã rời nhìn người trước mặt, Từ Mạc Đình cúi mặt, ngăn cản sự mê hoặc nào đó của tuổi xanh.
An Ninh hồi phục tinh thần vừa hoảng loạn, vừa vô cùng xấu hổ ấy lại, đây là công ty, lúc nào cũng có người ra vào phòng hội nghị, cô trừng mắt với người nào đó. Mạc Đình khó giấu nổi những rung động sợ hãi nhè nhẹ trong lồng ngực, nhưng mở miệng vẫn là sự bình tĩnh vốn có: “Ăn tối với anh nhé?”
Lúc này đầu óc An Ninh vẫn bị anh làm cho hỗn loạn, không biết sao lại nói: “Bạn cùng phòng em hỏi khi nào thì anh mời bọn họ ăn tiệc hỷ?”
Một tia sửng sốt lóe lên trong mắt Từ Mạc Đình, rồi lập tức thu lại, anh mỉm cười: “Vậy thì ngay hôm nay đi, phu nhân.”
Ngay lúc đó, có người gõ cửa: “An Ninh, khi nào thì mời chúng tôi uống rượu hỷ đây?”
Là Giai Giai. Ý thức được những lời lúc trước của mình, An Ninh rên rỉ vùi vào ngực Từ Mạc Đình, mất mặt quá!
Hôm đó, khi Chu Cẩm Trình ra về, có nói với cô một câu: “Anh sẽ gặp em nói chuyện sau.”
An Ninh trước nay luôn tuyệt tình với người, nhưng rốt cuộc vẫn nói: “Nếu muốn quay về, tôi sẽ tự mình quay về.”
Lúc nổ máy, Chu Cẩm Trình ấn lông mày, nhìn qua gương chiếu hậu thấy một chàng trai anh tuấn đang bước về phía cô, nếu như là Từ Mạc Đình, vậy thì khó khăn rồi.
An Ninh rất muốn thu cái từ tiệc hỷ vào trong bụng, như là cô chưa từng nói. Hoặc là cô sẽ đợi lần sau, chí ít là đợi anh quên đi từ này. Thế là người không giỏi nói dối ấp úng mở miệng: “Máy em hết pin rồi.”
“Dùng của anh đi.” Chiếc di động màu xám đã được đưa qua.
An Ninh trù trừ nhận lấy, quay đầu liếc nhìn con phố lấp loáng ánh đèn ngoài cửa xe, cúi đầu bấm số.
Đối phương rất nhanh nhấc máy: “Xin hỏi bạn là...?” Âm điệu mềm mại vừa quen vừa lạ.
Cô không khỏi thở dài một tiếng: “Là tôi.”
Đối phương dừng lại một chút, lập tức khôi phục giọng điệu thường ngày: “Còn tưởng là giai đẹp chứ! Meo Meo, bà làm gì, đang yên lành lại đổi số à?”
Tôi cũng không muốn mà: “Mao Mao, có muốn ra ngoài ăn cơm không?”
“Bà mời?!”
“À, Từ Mạc Đình mời.”
Bên kia là một tràng tiếng hú, một lúc lâu sau Tường Vy nghe máy: “Meo Meo, bọn tôi kiên