Tác giả: Cố Tây Tước
Ngày cập nhật: 04:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341556
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1556 lượt.
g nào đó viết: “Anh đút vào chưa?”“
An Ninh: “Chị, ba em bảo em đến thành phố G làm việc.”
Chị họ: “Em không cảm thấy vui sao? Em không muốn đi thì đừng đi.”
An Ninh than thở: “Đứng nói chuyện không đau lưng à?”
Chị họ lúc sau trả lời: “An Ninh, em thật độc ác, đứng làm tình mới không đau lưng!”
An Ninh nghĩ, cô thực sự không thể hài hước được như chị họ. Cô bỏ di động vào túi áo, nheo mắt nhìn người lúc này đang đứng bên ngoài phòng thí nghiệm.
Phó Tường Vy đang dán mặt vào cửa sổ: “Người trong phòng học à, không cần phải tội nghiệp tôi phải đứng ngoài này, nếu tôi ở trong đó, mấy người không ai được yên đâu.”
Giáo sư ở phía trên mặt mũi sa sầm, nhẫn nhịn mấy lần.
Triều Dương chúc mừng: “May quá mình không cùng phòng với bà ấy.”
Mao Mao nghi hoặc: “Có khác gì đâu?”
An Ninh lại thở dài, sau khi suy tính lợi hại, cô hét lên với người bên ngoài: “Phó Tường Vy, vào đi, sau này lên lớp chú ý một chút!”
Tường Vy vào lớp bắt tay dọc đường đi: “Cảm ơn, cảm ơn, cảm ơn!” Mặt giáo sư hết đỏ lại trắng.
“Bà làm gì mà luôn châm chọc thầy vậy?” Triều Dương đợi cô đi tới hỏi.
Tường Vy nói: “Vì cuộc sống quá vô vị mà.”
Triều Dương nói: “Tôi thấy bà mói là vô vị ấy. Đừng làm nghiên cứu sinh năm hai nữa, không thì tôi sẽ phải mất mặt thay bà mất.”
“Có Meo Meo ở đây mà.”
“Học kỳ này tôi làm luận án, miễn thi hai môn.”
Tường Vy ngẩn người, lập tức rảo chân đi lên: “Thưa thầy, thầy có khát không? Em rót cho thầy cốc trà nhé?”
Triều Dương quay lại: “Thật là hèn hạ.”
An Ninh lần thứ ba thở dài. Buổi sáng nhận một cuộc điện thoại cô vẫn còn hơi sa sút tinh thần. Hôm nay khi cô vừa ra khỏi phòng thí nghiệm lại gặp phải cô sinh viên gần đây liên tục làm phiền cô, chính là người lần trước gặp một lần ở điểm chờ xe bus, người này không chịu thua cô, thế là không hiểu sao từ theo đuổi Giang Húc biến thành quấy rầy cô, An Ninh không thể chịu nổi sự quấy rầy của cô ta.
Lúc đó, một bạn học đi qua thấy cảnh tượng thù địch lập tức dừng xe đạp, chạy lại: “Sư tỷ, chị không sao chứ?”
Lúc ba người Mao Mao đang đợi An Ninh, thiếu nữ bất lương kia nhìn thấy có người tới, ánh mắt lóe lên tia nhìn đầy ẩn ý sâu xa, Lưu Sở Ngọc à?
Sự tự tin của nam sinh xuất sắc học viện Nghệ thuật lại không thể phát huy trước mặt người mình thích, cậu ta một mặt che giấu cảm xúc hồi hộp của mình, một mặt thể hiện anh hùng cứu mỹ nhân. “Để tôi đưa chị về!”
“Lý An Ninh, chị thật là lợi hại, nhanh như vậy đã có thêm một nhân tình rồi sao?”
Lưu Sở Ngọc cau mày: “Cô chỉ là cô bé thôi, nói chuyện không thể dễ nghe một chút sao?”
Cô ta cười gằn: “Tôi không khiến anh nghe, anh có thể cuốn xéo được rồi đó!”
An Ninh lần thứ tư thở dài: “Mọi người từ từ nói chuyện, tôi xin đi trước.”
Nữ sinh kia tiến lên một bước, nắm lấy cánh tay An Ninh: “Ê, chị không được đi! Lý An Ninh, chị đừng tưởng cưa được Từ Mạc Đình của khoa Ngoại giao đã là giỏi, anh ta...”
An Ninh lúc này rốt cuộc cũng nhìn vào đối phương: “Anh ấy làm sao?”
Ánh mắt sắc bén sáng rực làm cô nàng nào đó không khỏi ngớ người, không dám khinh suất.
An Ninh vốn không muốn đọ mắt với nhau, cô nhẹ nhàng gạt tay cô ta xuống: “Đừng nói chuyện thị phi của anh ấy.”
Biếu hiện của An Ninh như thể kẻ nào chống lại ta sẽ phải chết!
“...”
Mao Mao có chút đồng tình, dâng lên lời vàng ngọc: “Bạn học à, núi xanh còn đó lo gì hết củi đun.”
Tường Vy ôm lấy cánh tay Lưu Sở Ngọc đã thành bia đỡ đạn: “Sơn Âm à, đến đây, nói chuyện với tỷ tỷ, em rốt cuộc là đang hẹn hò với ai?”
Ban nãy lão tam từ một tòa nhà khác đi ra, xem như đã nghe toàn bộ câu chuyện, suýt chút nữa thì bật cười, nhưng vì trong lòng còn chút sợ hãi mấy người bạn cùng phòng của chị dâu, không dám đi tới xen ngang, chỉ dùng di động quay lại cảnh này, khi ra khỏi vùng nguy hiểm lập tức gửi cho lão đại.
An Ninh trở về ký túc xá, vừa tới dưới lầu đã nhìn thấy từ xa một chiếc xe đang đi đến, chắn đường cô, người trên xe mở cửa bước xuống: “Ninh Ninh.”
“Chú Hoắc.” An Ninh có chút bất ngờ, chú Hoắc là lái xe của ba cô, lái xe từ hồi cô học tiểu học, với cô xem như rất quen thân, không ngờ là chú ấy đến chở cô.
“Mấy năm rồi không gặp cháu, đã xinh đẹp thế này rồi.” Đối phương tươi cười: “Đi thôi, ba cháu nói đã gọi điện cho cháu rồi.”
An Ninh rất muốn lâm trận bỏ trốn: “Chú Hoắc, ngày mai cháu đi có được không?”
“Cháu nói xem.” Chú Hoắc giữ lấy cô: “Cô bé, trốn được một thời gian không thế trốn cả đời, huống hồ chú đã đến đây rồi, cháu nhẫn tâm để chú trở về tay không sao?”
“Nhẫn tâm?”
Chú Hoắc sửng sốt, sau đó lập tức cười ha hả: \'\'Ninh Ninh, chả trách cậu Chu nói cháu thay đổi không ít.”
Chuyến đi này nói dài, thực ra cũng không dài, dọc đường An Ninh nhìn quang cảnh trôi qua, thái độ ít nhiều tỏ vẻ miễn cưỡng, chú Hoắc nhìn cô qua gương chiếu hậu: “Ninh Ninh, ba cháu thường nhắc tới cháu, cháu vẫn là niềm tự hào của ông ấy.”
“Dạ.”
Lý Khải Sơn vừa cười, vừa rót trà cho con gái: “Dạo này con bận lắm à?”
“Vẫn tốt ạ.” An Ninh ngoan ngoãn cầm c