XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bức Thư Bị Lãng Quên

Bức Thư Bị Lãng Quên

Tác giả: Cố Tây Tước

Ngày cập nhật: 04:19 22/12/2015

Lượt xem: 1341559

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1559 lượt.

>“Á?”
Mạc Đình gập người bật cười: “Em sợ à?”
An Ninh trừng mắt nhìn anh: “Mặc dù em tin trên thế giới này có ma quỷ, nhưng cũng tin ma quỷ không hại người.”
“...”
“Mạc Đình, em yêu anh.”
Tốt, anh vẫn rất bình tĩnh. An Ninh thừa nhận quả nhiên cô không phải là đối thủ của anh.
Di động của Từ Mạc Đình vang lên, anh nghe mấy câu, sau đó quay qua hỏi cô: “Mẹ anh hỏi khi nào chúng ta về ăn cơm?”
“Bác gái?” Chuyện này không thể xem thường, “Cái gì mà về ăn cơm ạ?”
Đối phương hiển nhiên không muốn hạ mình giải thích những vấn đề như thế này, liền đưa điện thoại cho cô: “Em nói chuyện với mẹ đi.”
An Ninh thực sự trở tay không kịp, trừng mắt với người trước mặt, cất tiếng chào “Cháu chào bác” nhỏ đến không thể nghe thấy, “... Bọn cháu đang ở bên ngoài, không, không, sẽ về ăn ạ, dạ... anh ấy... ách, không đúng, là cháu muốn đến bãi biển đi dạo... Mạc Đình dẫn cháu tới... dạ, lập tức về ngay ạ...” Lúc cúp máy, An Ninh thở phào một cái.
Người bên cạnh nói: “Em muốn đi tiếp cũng được.”
An Ninh trừng mắt: “Sao lúc trước anh lại hỏi em muốn đi đâu ăn cơm hả?” Rõ ràng là khiến cô hiểu lầm.
“Không phải em nói là chưa đói sao?” Sao anh có thể phủi sạch sành sanh chứ?
“Em đói rồi.” Lần này là cô đói thật, quả nhiên đấu với người của khoa Ngoại giao, thật quá hao tâm tốn sức!
Kết quả là bữa đại tiệc đó cuối cùng cũng không được ăn. Lúc đi được nửa đường, An Ninh đột nhiên đau bụng mà đau rất dữ dội, cô có cảm giác “ông trời muốn diệt ta”.
“Mạc Đình, hôm nay có thể không đi được không? Em muốn về ký túc.”
“Em sao rồi?” Từ Mạc Đình nghiêng đầu nhìn cô, thấy sắc mặt cô có chút nhợt nhạt, vội dừng xe bên vệ đường.
Lúc này anh muốn cô nói sao đây: “Chỉ là hơi... đau bụng.”
Từ Mạc Đình đúng là Từ Mạc Đình: “Đến kỳ rồi à?”
“...”
Khuôn mặt cô đỏ gay, anh đưa cô về ký túc, giữa đường còn dừng xe trước cửa một siêu thị, “Đợi anh một chút.” Lúc quay lại, trên tay anh xách một túi đồ, ngay cả trà gừng, đường đỏ cũng có.
“Em có cần đến bệnh viện kiểm tra một chút không?”
Bị thái độ “mở” của anh ảnh hưởng, An Ninh buột miệng nói: “Ngày đầu tiên của mỗi kỳ đều bị đau, bệnh viện cũng không chữa được, em về ngủ một giấc là khỏi. Mẹ em nói đợi kết hôn rồi triệu chứng này tự nhiên sẽ hết.”
Câu nói cuối cùng làm An Ninh ba ngày liền ở trong trạng thái muốn “chết” cho xong.
Mao Mao thấy người nào đó thẫn thờ trong toilet nửa ngày không ra, nói: “Meo Meo, bà không phải bị “treo máy” rồi chứ?”
An Ninh: “Tôi muốn chết.”
Triều Dương bật cười: “Vừa nãy lúc em rể đưa bà lên, A Tam cô nương của Di Hồng Viện bên cạnh và Đình Đình cô nương của Lệ Xuân Viện đối diện đều ngưỡng mộ bà, ngưỡng mộ muốn chết.”
An Ninh kiệt sức mở cửa, rửa tay xong liền bò lên giường.
Mao Mao hỏi: “Bà đau lắm à, tôi pha cho bà cốc trà gừng, bà uống một chút đi!”
“Không uống.”
A Mao rớt lệ chạy sang Triều Dương: “Dương Dương ơi, Meo Meo bắt nạt người ta quá!”
Tối đó Từ lão đại gọi điện sang, An Ninh đang ngủ, thế là Mao Mao nghe máy.
“Em rể à, đúng đúng, là tôi Mao Hiểu Húc, anh nhớ à, ha ha, ha ha, ừ, uống trà rồi, ừ ừ, ban nãy còn đau đến độ mặt trắng bệch, bây giờ đỡ rồi, đáng thương, chảy rất nhiều máu...”
“Mao Mao...” Giọng An Ninh yếu ớt.
Mao nào đó: “Đợi đã, không thấy tôi đang... Ai da, Meo Meo, bà tỉnh rồi à?
Là do bà nói to quá đấy.
A Mao cười hắc hắc, nhét di động vào tay chủ nhân của nó: “Tôi đi tìm Tường Vy chơi đây!”
Cô có thể cúp máy không?!
“Em dậy rồi à?” Giọng đối phương trầm thấp dịu dàng.
“Ừ, em vẫn muốn ngủ.” Đây không phải là kiếm cớ, không phải kiếm cớ, cô lẩm nhẩm một trăm lần.
Đối phương tương đốỉ khoan dung độ lượng: “Vậy em ngủ đi.”
Nhưng hai người đều không gác máy, An Ninh thẫn thờ, rất lâu sau mới ý thức lại, ấn “tít” vào nút màu đỏ.
Cô mở to mắt nhìn ánh đèn trần mông lung trong phòng, cả khuôn mặt lại từ từ nóng lên. Đây tuyệt đối là hiện thực, An Ninh khẳng định, cho nên, vô cùng XX.
Một hôm lượn phố, mặc dù cách lần trước ra ngoài shopping cũng đã mấy ngày, thế mà, “kỳ con gái” của cô đã là ngày thứ ba, tại sao lại bị dài vậy chứ?!
Thời tiết đầu tháng Mười hai, lạnh mãi không thôi, nhưng ánh mặt trời vẫn rực rỡ. An Ninh ngồi trên bậc đá ở quảng trường đợi Mao Mao và Tường Vy đang “tàn sát” cửa hàng thời trang đối diện, bên trong cửa hàng tương đối lạnh, mà trong thời kỳ đặc biệt này phơi nắng có lẽ an toàn hơn một chút.
Đợi đến mức tâm trạng ngao ngán, An Ninh bắt đầu hát linh tinh, ca từ lẫn lộn. Đến khi có hai đứa bé chạy lại hỏi đường, một đứa hỏi: “Cô ơi, đến KFC đi đường nào ạ?”
“Gọi chị thôi, nếu không chị ấy sẽ không trả lời bạn đâu.” Đứa thứ hai nhắc nhở.
“Chị ơi, đến KFC đi đường nào ạ?”
An Ninh: “...”
Lúc Mao Mao và Tường Vy đi ra, thấy An Ninh đang chỉ đường cho hai đứa bé, Mao Mao lập tức phê bình: “Đúng là làm người khác giận sôi lên, đứa bé mấy tuổi cũng không tha, cẩn thận không em rể nhìn thấy sẽ diệt bà đó.” Nói xong cười lớn ba tiếng “hàm ý sâu xa”.
Hai đứa bé bị dọa cho giật mình