Tác giả: Cố Tây Tước
Ngày cập nhật: 04:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341555
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1555 lượt.
h nắng xuyên qua rèm cửa, cô nghe thấy Mao Mao giường dưới mò mẫm vào toilet.
“Mấy giờ rồi?”
Mao Mao giật mình: “Dậy rồi à, để tôi xem... sáu giờ mười lăm phút.”
Lúc điện thoại vang lên, Triều Dương cũng bị làm cho tỉnh giấc: “Ai mà thất đức thế hãy còn sớm đã phá giấc mơ của người khác!”
An Ninh sa sầm: “Xin lỗi, là di động của tôi.”
Mao Mao đã đi ra, đưa máy cho Meo Meo. An Ninh xem là số lạ, do dự một lúc mới nghe máy, đối phương vừa nghe đã nói một câu thành tâm: “Xin lỗi.”
An Ninh không nhận ra là ai: “Anh là?”
Lần này đổi lại là đối phương im lặng mấy giây: “Giang Húc.”
“Ờ, có chuyện gì không?”
“An Ninh, anh rất xin lỗi, sự tình đến giờ anh mới biết. Cô ta không làm gì em chứ? Cô nữ sinh này là sư muội trước đây anh đã từng dạy kèm, hành động có chút ngỗ ngược...”
An Ninh ho nhẹ một tiếng, không thể không mở miệng cắt ngang: “Ngại quá, Giang sư huynh, bạn cùng phòng em vẫn đang ngủ, có chuyện gì để sau hãy nói được không?”
“...”
Trong lúc đối phương im lặng, An Ninh đã cúp máy, Triều Dương nằm đối đầu với cô nói một câu: “Có một số người trong mọi trường hợp giao tiếp đều là một tay lão luyện, nhưng lại không hề lộ ra sự ưu tú của mình, chỉ có thể nói thực tế mà không cần khéo léo, nịnh nọt.”
“Tôi biết.”
Cả ngày hôm nay, An Ninh bận tối mắt, đầu óc cô thi thoảng lại trống rỗng, nhưng lúc làm thí nghiệm vẫn cần phải tỉnh táo.
Đồng sự Giai Giai mang vào một cốc hồng trà Cát Lâm, mùi thơm lan tỏa khắp phòng, lúc An Ninh ngẩng đầu lên đã thấy cô ấy ngồi nửa mông trên bàn, trà đã đặt bên tay cô.
“Cảm ơn.”
“Hôm qua cô không tới, chúng tôi thu thập ý kiến mọi người, cô gái ngoan ngoãn hiền thục như cô lại có cuộc sống riêng tư thần bí như vậy.” Cô ấy nói xong tặc lưỡi.
An Ninh thở dài: “Cô muốn biết điều gì?”
Giai Giai nghiêng người qua: “Có ảnh tự sướng của anh ấy không? Bán nude hay nude cả đều được.”
Hóa ra là người ta đều bị những thứ lóa mắt hẩp dẫn, An Ninh tự an ủi mình, cố không vượt giới hạn. “Không có.”
Giai Giai đứng dậy, hai tay ôm ngực bỏ đi: “Thật đáng tiếc, đành phải tưởng tượng bộ dạng điển trai khi anh ấy mặc Âu phục vậy, sau này sẽ ngắm khuôn ngực bán nude sau, ôi, sự khác biệt tuyệt đối có thể làm người ta mê mẩn tâm trí.”
“...”
“Hây hây, An Ninh à, có một người bạn trai như vậy áp lực nhất đinh rất lớn phải không?” Đối phương bộc lộ vẻ mặt rất thông cảm, nhưng lại nhắc nhở cô: “A Lan nhất định sẽ không dễ dàng tha cho cô đâu, Amen.”
Vừa tan làm, thành phần yêu gia đình trong công ty đã nhao nhao cả lên, An Ninh thu dọn xong đồ rồi cùng đám Giai Giai rời khỏi tòa nhà, sau đó cô nhìn thấy... một bóng người đứng ở phố đối diện, thanh cao xuất chúng, lúc nào cũng có thể cuốn hút người trên đường, An Ninh lập tức “a” lên một tiếng, không thể nói là thảm thiết, nhưng kinh ngạc thì nhất định là có.
Lúc bốn mắt nhìn nhau, anh không lập tức đi tói, mà đứng yên một lúc, sau đó mới cho tay vào túi quần, từ từ tiến lại gần, thần thái tự nhiên nhàn nhã, dường như việc anh xuất hiện ở đây là hết sức bình thường.
Từ lúc anh bước tới đến lúc anh đứng trước mặt cô, An Ninh có thể cảm thấy những ánh nhìn đang nổ lách tách xung quanh mình.
Nhưng Từ Mạc Đình không hề chú ý tới mọi người xung quanh: “Đi thôi.”
“Mạc Đình...” An Ninh khẽ kéo áo anh.
“Sao vậy?”
Cô chỉ chỉ nơi cách đó hai mét: “Họ muốn làm quen với anh.”
An Ninh mơ hồ cảm thấy anh đang cau mày, được rồi, địa chủ cũng đau đầu rồi.
Từ Mạc Đình tuy cau mày nhưng vô cùng hợp tác, mặc cho người nào đó giới thiệu anh với hai nữ sinh. A Lan với Giai Giai cũng xem như biết giữ ý, sau khi “nói chuyện vui vẻ” đưa mắt ra hiệu với An Ninh rồi rút lui. Cô đang muốn qua đường, nhưng bị Từ Mạc Đình nắm lấy cổ tay, bàn tay anh trượt xuống lòng bàn tay cô, mười ngón tay đan vào nhau.
Đến khi hai người ngồi vào trong xe, khuôn mặt An Ninh mới đỏ bừng lên, cô hỏi: “Sao anh lại đến đây?”
“Muốn đến thì đến.” Ngay cả cái cớ anh cũng không muốn nói. Lúc nổ máy, anh mới hỏi: “Em muốn đi đâu ăn cơm?”
“Ách, em chưa đói.”
Mạc Đình nghiêng đầu liếc nhìn cô: “Vậy đi cùng anh đến chỗ này nhé.”
Anh lái xe một mạch đến bờ biển, An Ninh nhớ chị họ đã từng nói: “Bờ biển của Trung Quốc là để đánh cá, bờ biển của nước ngoài mới là để du lịch.” Có điều, hiếm thấy vùng biển của thành phố X xanh biếc trong vắt đến vậy, sóng biển xô bờ cát, trong không khí có mùi vị ẩm ướt mằn mặn.
An Ninh xuống xe trước, đi được mấy bước, quay lại thấy Mạc Đình vẫn đang dựa vào cạnh xe, hai tay đút túi quần, cử chỉ biếng nhác, người này hôm nay tâm trạng rất tốt sao? An Ninh nghĩ.
Mạc Đình sờ thứ trong túi quần, vẫy tay gọi cô: “Em lại đây.”
An Ninh hồ nghi quay lại, anh nhẹ nhàng ôm lấy cô, chạm trán vào nhau, bàn tay khác nắm lấy cổ tay cô, An Ninh cảm thấy cổ tay hơi lạnh, cúi đầu phát hiện là một vòng ngọc trai lấp lánh, màu tím hồng.
Cô giơ tay lên lắc lắc: “Hơi giống màu máu.”
“Trên đó đã được yểm bùa.”