Tác giả: Cố Tây Tước
Ngày cập nhật: 04:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341558
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1558 lượt.
ốc trà, từ từ uống.
Món nguội đưa lên, Lý Khải Sơn dặn người phục vụ dọn cơm lên trước, nói: “Năm nay con lại thực tập ở Long Thái à? Sinh viên vẫn phải coi học hành làm trọng. Nửa năm nay ba thiếu quan tâm đến con, mà có chuyện gì, con cũng không chủ động nói với ba, Cẩm Trình nói con hình như đã chính thức có bạn trai.”
“Ba, con cảm thấy ở Long Thái rất tốt.”
“Ba không nói công ty đó không tốt, nhưng con chưa tốt nghiệp, không cần đi làm sớm như thế.” Ngữ khí của ông lộ vẻ không hài lòng: “Mẹ con nghĩ như thế nào?”
An Ninh cúi đầu, không muốn nói nhiều.
Lý Khải Sơn cũng không miễn cưỡng, người cha như ông cũng đã lực bất tòng tâm, chỉ là ông vẫn muốn kiên nhẫn với con gái: “Tốt nghiệp rồi, hay là con đến chỗ ba làm việc?”
Nét mặt cô có chút buồn khổ: “Ba, con không muốn rời xa nơi đó.”
“Ninh Ninh, con không cần phải vì đám bạn nhất thời đó mà đánh đổi tương lai, mẹ con...”
“Nhưng mà ba à,” An Ninh nhẹ giọng cắt ngang, “Tương lai như của ba đối với con cũng không phải là thứ con mong muốn.”
Lý Khải Sơn nhìn cô, thở dài: “Có chính kiến không phải là chuyện xấu, nhưng chuyện công việc con đừng kết luận sớm như vậy, con hãy suy nghĩ thêm một chút, sẽ không ảnh hưởng gì đến tương lai của con đâu.”
Ba cô hiếm khi có thái độ mềm mỏng, cô cũng cố gắng hợp tác, mà ba cô không hỏi tới vấn đề “bạn trai”, chỉ vì ông cảm thấy không quan trọng, thực ra, như thế cũng tốt.
Từ Mạc Đình không giống những người như cô, anh lúc nào cũng có thể tự do ra đi, mà bản thân cô cũng không hẳn đã đâm vào quá sâu, cho nên như vậy cũng tốt.
An Ninh dụi dụi đôi mắt hơi mệt mỏi.
Lý Khải Sơn lại hỏi một vài chuyện học hành, An Ninh trả lời câu được câu chăng. Ăn bữa tối với ba xong, cô muốn tự mình bắt xe về trường, nhung ba cô nhất quyết đưa cô về. Xuống xe dưới lầu ký túc xá, bỗng nhiên cô dừng lại. Người đang đứng bên cạnh cột trụ hành lang chính là Từ Mạc Đình, còn anh lúc nhìn vào đôi mắt của An Ninh, hai tay đã đút túi quần từ từ bước lại.
“Em về muộn vậy?” Ngữ khí của anh không có một chút thiếu kiên nhẫn khi phải chờ đợi.
An Ninh vẫn đứng nguyên một chỗ, đối diện với Từ Mạc Đình dường như trước sau cô không thể hững hờ: “À... anh có thể gọi điện cho em mà.”
“Máy em hết pin rồi.” Anh mỉm cười.
“Ý?” An Ninh lấy máy ra xem, quả nhiên là vậy.
Lý Khải Sơn cũng đã xuống xe, nghe thấy cuộc trò chuyện, hơi hiểu ra, chỉ gật đầu với hai người, không đứng lại lâu.
Khi chiếc xe màu đen rời khỏi cổng trường, Hoắc Trung mở miệng: “Bí thư, cậu ta hình như là cháu trưởng nhà họ Từ.”
“Cậu ta đích thực là một nhân tài.” Lý Khải Sơn cười nói: “Bọn trẻ yêu đương, chỉ là phù phiếm. Ra ngoài xã hội rồi, đối mặt với những vấn đề thực tế, có thể có được mấy đôi viên mãn chứ.”
“Đúng vậy.”
Lúc này hai người vừa rẽ qua khu ngoài trời, liền có người cao giọng hét lên một câu, An Ninh quay đầu lại, không khỏi thở dài, người này có phải là gắn máy theo dõi trên người cô không?
Nữ sinh đã chủ động tiến đến, trên mặt treo một nụ cười không thể đoán định: “Trăm nghe không bằng một thấy, Từ sư huynh.”
Từ Mạc Đình không quan tâm, anh chỉ liếc nhìn một cái, nhưng vì trước đó đã xem một clip, hơn nữa còn xem ba lần, cho nên anh có chút ấn tượng với nữ sinh đứng trước mặt, nhưng ngữ khí vẫn rất lạnh lùng: “Có chuyện gì?”
“Tôi là bạn của An Ninh, ban đầu tôi nghĩ là chị ta đến đây gặp ai đó, ha ha, không ngờ lại là Từ sư huynh, nên tôi có chút kinh ngạc mà thôi.”
An Ninh ngại khi có Từ Mạc Đình ở đây, không tiện nổi giận, chỉ là cô cảm thấy không thoải mái.
Mạc Đình chỉ nói một câu: “Tôi yêu cô ấy.” Cho nên tôi có thể bao dung tất cả.
Đây là một câu bày tỏ trần trụi, không chỉ cô nữ sinh nọ, mà ngay cả An Ninh cũng trở tay không kịp. Từ Mạc Đình vẫn luôn kín đáo, làm người khác khó đoán lại đột nhiên thẳng thắn biểu lộ, quả là vô cùng chấn động.
Tim An Ninh đập thình thịch, có thể nói là... dữ dội. Cô chưa kịp bộc lộ cảm xúc, đã bị Từ Mạc Đình dẫn đi, quyền sở hữu có thể thể hiện ra cho người ngoài thấy, nhưng hành động thân mật anh sẽ không hào phóng biểu diễn cho những người hay đưa chuyện.
Khi người nào đó tỉnh táo lại, đã phát hiện mình đang ở con đường nhỏ vắng vẻ.
“Em...” Lúc này An Ninh không còn điều khiển được ánh mắt mình, ánh mắt anh chăm chú nhìn cô làm cô cảm thấy có chút mê hoặc, cảm giác ấy từng chút từng chút ngấm vào cô, khiến lòng cô xao động.
Hôm đó cô đã nói những gì, rốt cuộc chính cô cũng quên mất, chỉ nhớ ánh trăng mông lung chiếu lên người anh, cũng chiếu lên người cô.
Lúc hôn cô anh luôn thì thầm gọi tên cô, anh để hơi thở ấm áp của mình len lỏi trên cổ cô.
Nhưng có một điểm mà An Ninh sẽ không biết, người con trai này giây phút đó hơi lộ ra vẻ thâm trầm.
“Anh có thể không đi không?”
Anh có thể không đi không? Anh có thể không đi không... Cô mở to mắt nhìn ánh đèn trong phòng, sắc mặt có chút thẫn thờ, cả khuôn mặt cũng từ từ nóng lên. Đây rốt cuộc là mơ hay là... An Ninh không thể xác định, cho nên, cô vô cùng bối rối.
Đợi đến khi án