Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341307
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1307 lượt.
mặt Hàng Vĩnh Tịch trở nên nghiêm túc: “Nếu tôi không hiểu sai ý cô thì đó là ăn uống quá độ?”
“Nếu nghiêm trọng hơn một chút thì sao?”
…
Đó là lần đầu tiên Hàng Vĩnh Tịch gặp Bùi Sơ Ảnh. Lúc nói ra cụm từ: “ăn uống quá độ”, anh có phần hoảng loạn. Anh thừa nhận, mình có mang theo chút tình cảm riêng tư để tiếp cận cô gái nhìn qua có phần đơn giản nhưng thực ra lại là một câu đố bí ẩn này.
Hàng Vĩnh Tịch dùng rất nhiều phương thức để giúp đỡ Sơ Ảnh, nhưng hiệu quả không mấy rõ ràng. Anh rõ hơn ai hết cô mắc chứng kén ăn và thèm luân phiên. Loại này không thuốc nào chữa khỏi, nói cách khác đau hoàn toàn là vấn đề riêng tư của bệnh nhân, một kiểu bệnh tâm lí.
Anh cũng phát hiện, Sơ Ảnh không muốn đề cập tới nguyên nhân.
Sau khi hai người họ đã tiếp xúc một thời giann, Hàng Vĩnh Tịch chủ động hẹn gặp Sơ Ảnh.
“Gần đây có tốt hơn không?”
Cô gật đầu, sau đó hỏi: “Có chuyện gì sao?”
“Có thể nói cho tôi biết nguyên nhân…”
Không cần anh ta nói hết, Sơ Ảnh đã hiểu anh ta muốn biết chuyện gì.
“Tôi từng có một người bạn trai. Anh ấy tài giỏi, gia thế cũng rất tốt.”
“Sau đó?” Hàng Vĩnh Tịch rất tò mò lập tức hỏi.
Ánh mắt Sơ Ảnh trở nên xa xăm: “Anh ấy không còn nữa rồi”.
“Vì sự ra đi của anh ấy khiến cô không thể chấp nhận, cho nên mới…”
“Không phải.” Cô phủ định, “Thực ra cái chết của anh ấy là do lỗi của tôi. Tôi không hề cố ý, thật đấy. Tôi không ngờ anh ấy lại mở chiếc hôp đó ra. Tôi không hề biết quan hệ hai người họ. Tôi không ngờ kết quả lại thành như vậy. Hôm đó mưa to, rất to. Anh ấy đứng trước mặt tôi, nói rằng, nếu đây là những gì tôi muốn anh ấy sẽ tác thành cho tôi. Tôi không ngờ anh ấy sẽ chết…”
Hàng Vĩnh Tịch vỗ vai cô, an ủi: Mọi chuyện đã qua rồi, đều trở thành quá khứ rồi”.
“Tôi không muốn, thật sự không muốn.”
“Tôi hiểu.” Hàng Vĩnh Tịch tiếp tục an ủi Sơ Ảnh, đợi đến khi thấy cô dần bình tĩnh rồi, anh mới hỏi tiếp: “Trong hộp đó có cái gì? Vì sao nhìn thấy nó, anh ta lại…”
Hàng Vĩnh Tịch không nói hết, bởi vì lúc này, Sơ Ảnh bỗng nhìn anh bằng ánh mắt tuyệt vọng.
Anh đã tìm ra nguyên nhân căn bệnh của cô. Anh thở dài, sự việc đó, và người đàn ông đó chắc chắn là nút thắt trong lòng cô. Chỉ cần cởi nó ra, cô hoàn toàn có thể sống cuộc sống bình thường.
Hàng Vĩnh Tịch thường xuyên hẹn Sơ Ảnh ra ngoài, bởi vì anh biết cô không có bạn bè, không có người nhà, điều này hoàn toàn có hại đối với cô. Anh không phủ nhận, mình giúp Sơ Ảnh cũng là vì có tâm tư riêng.
Hôm nay, anh đưa cô đi dạo ở quảng trường sầm uất nhất Thâm Hạ. Ánh mắt chứa đầy sự xa lạ của cô khiến anh nhận ra, điều này cần thiết.
Chỉ có điều, đi được mấy vòng, Hàng Vĩnh Tịch chợt nhận ra biểu hiện của cô có phần khác lạ.
“Sao thế?”
“Anh đừng đi theo em nữa”. Đột nhiên thái độ của cô khác hẳn.
“Em sao thế?”
Sơ Ảnh không trả lời, mà vội vàng bỏ chạy.
Hàng Vĩnh Tịch mở hồ cảm nhận được cô muốn làm gì, anh vội vàng chạy theo.
Sơ Ảnh vào siêu thị, mua rất nhiều đồ ăn.
Hàng Vĩnh Tịch điên cuồng tìm cô, nhìn thấy cô đang nhét rất nhiều đồ ăn vào miệng, anh vội vàng chạy đến ngăn cản.
“Không được làm thế.”
“Đưa trả em…” Sơ Ảnh đứng bật dậy muốn cướp lại đồ ăn.
Hàng Vĩnh Tịch đè hai bả vai cô xuống: “Tin anh, em không hề đói, thật đấy, em không hề đói…”
“Đói, em đói, em thật sự rất đói…” Cô nhìn Hàng Vĩnh Tịch bằng ánh mắt tội nghiệp.
Hàng Vĩnh Tịch như bị sét đánh, cảm giác quen thuộc ấy lại quay về. Anh chậm rãi hạ túi đồ ăn xuống, Sơ Ảnh vội giằng lấy, bỏ một miếng lớn vào miệng.
“Chậm thôi…” Hàng Vĩnh Tịch lo lắng nói, vôị vàng mở chai nước đưa cho cô: “Uống chút nước đi”.
Sơ Ảnh uống một ngụm lớn, hết gần nửa chai.
Hàng Vĩnh Tịch không dám nhìn bộ dạng cô lúc nài. Người con gái vốn phải được nâng niu trong lòng bàn tay vì sao lại sống chật vật như thế.
Anh nhìn cô như năm xưa nhìn lại Tiểu Ly. Anh ngồi xuống ôm lấy cô, giúp cô điều chỉnh lại quần áo xộc xệch, lau chút đồ ăn còn dính trên miệng cô.
“Có phải em bây giờ rất đáng sợ không?” Hồi lâu, Sơ Ảnh mới lên tiếng.
Hàng Vĩnh Tịch kéo cô dậy, thở dài: “Không, em lúc nào cũng rất đẹp”.
Chẳng hiểu sao, anh thấy tay mình run lên. Nghĩ tới những khi cô ở nhà một mình, phải đối mặt với rất nhiều lần mất kiềm chế, ăn như hổ đói, đau đớn tột cùng mà không có người bên cạnh, anh chợt thấy tim mình đau nhói.
Muốn cô duy trì tâm trạng thư thái, Hàng Vĩnh Tịch càng thường xuyên hẹn cô ra ngoài đi chơi, khi thì đưa cô đi họp lớp với mình, khi thì đưa cô đi tham gia vài buổi thảo luận gì đó, rảnh rỗi thì đưa cô đi mua sắm.
Khi đựơc Hàng Vĩnh Tịch đưa đến trung tâm thương mại, Sơ Ảnh lấy làm lạ hỏi: “Em nghe nói đàn ông rất ghét đưa phụ nữ đi mua sắm. Sao anh lại khác?”
“Thế à? Anh chưa nghe thế bao giờ”.
“Ừ, em nghe đám bạn than thở nhiều lắm.”
Hàng Vĩnh Tịch cười: Có lẽ vì em không phải bạn gái anh nên anh mới thấy không phìên”.
Lí luận kiểu gì thế này?
Có điều, Sơ Ảnh vẫn rất vui vẻ, dù cô không mấy thích mua sắm. Từ khi đến Thâm Hạ, cô chưa từng một lần đi, hơn