The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bùi Sơ Ảnh

Bùi Sơ Ảnh

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341167

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1167 lượt.

ới phụ giúp. Thế mà anh ấy còn tìm thêm người, nhất định là có ý đồ riêng”.
Sơ Ảnh khựng tay: “Bình thường đều nhàn hạ ư?”
“Bệnh viện này không như những bệnh viện khác. Nơi này dành cho giới quí tộc, viện phí kếch xù, chị xem nếu không có tiền ai dám mò tới đây? Đám người giàu kia cũng không phải mắc bệnh liên tục.”
Sơ Ảnh gật đầu, không nói gì thêm. Trong lòng cô lúc này cảm kích Hàng Vĩnh Tịch.
Buổi trưa, Hàng Vĩnh Tịch đúng hẹn xuất hiện bên ngoài cửa.
Tiểu Tinh liếc nhìn anh rồi nói: “Haizzz…Thôi anh chị đi ăn đi”.
Sơ Ảnh ra khỏi phòng: “Thực ra anh không cần tới đón em đâu”.
“Em mới đến, chưa quen nơi này nên anh muốn đưa em đi cho biết đã.”
Anh đã nói như vậy, cô cũng ngại từ chối. Hai người ăn trưa xong lại tiếp tục công việc.
“Em đã quen với công việc rồi. Anh không cần tới xem nữa đâu.”
Hàng Vĩnh Tịch chăm chú nhìn cô, lát sau anh nói: “Ừ, anh biết rồi. Em đi làm đi”.
Thực ra, Sơ Ảnh có phần áy náy. Thái độ của anh biểu hiện điều gì, làm sao cô không hiểu,
nhưng vì anh không nói rõ nên cô cũng không tiện nói gì nhiều. Cô bắt đầu thấy hối hận vì nhận công việc này.
Công việc ở bệnh viện khá thoải mái, lại có thêm cô đồng nghiệp vui tính, Sơ Ảnh cảm thấy rất hài lòng. Về sau, Hàng Vĩnh Tịch thỉnh thoảng tới gặp cô nhưng số lần không nhiều.
Nỗi lo lắng của cô cũng vơi đi đáng kể.
Hôm nay, đi làm về, Sơ Ảnh nhìn thấy xe của Cố Diễn Trạch đỗ ngoài cửa. Sau hôm ấy, hai người không gặp nhau, lúc này cô có phần sợ gặp anh.
Cô chưa dám đi tới thì tài xế Tề đã chạy ra: “Phu nhân, cuối cùng cô đã về.”
“Có việc gì sao?” Thấy không phải Cố Diễn Trạch, Sơ Ảnh mới bớt căng thẳng.
“Tổng giám đốc bảo tôi tới đón phu nhân. Hôm nay là tiệc sinh nhật năm tuổi của con trai cậu Cố Vân Tu.” Tài xế Tề giải thích, anh ta đã đợi ở đây khá lâu, không biết Cố Diễn Trạch có giận hay không.
Sơ Ảnh gật đầu: “Tôi đi thay quần áo rồi xuống”.
Cố Vân Tu kinh doanh mảng trang sức, thế nên ngày kết hôn của cô và Cố Diễn Trạch, anh ta có tặng một viên kim cương rất quí, nếu bán đi, có thể nuôi sống cô cả đời.
Vì là tiệc gia đình nên chỉ có vài người thân thích, điều khiến Sơ Ảnh ngạc nhiên là Cố Diễn Trạch không xuất hiện. Anh cho người đón cô tới đây nhưng anh thì không đến. Sau khi vào nhà, cô chỉ một mực giữ im lặng.
La Hinh thấy cô, liền nhìn ngó xung quanh rồi hỏi: “Diễn Trạch đâu? Sao nó chưa tới?”
“Hình như công ty có việc gì đột xuất mẹ ạ!” Sơ Ảnh làm bộ kéo tay bà, nói: “Sao lần nào mẹ cũng chỉ hỏi đến anh ấy thế?”
La Hinh cảm thấy Sơ Ảnh không giống như đang giả vờ, bèn nói: “Nó ngày nào cũng bận rộn như thế, sao con không ý kiến gì thế?”
“Mẹ rõ tính anh ấy hơn con mà, chỉ có anh ấy quản lí người khác, nào có ai…”
“Sao lại nói xấu anh rồi?” Cố Diễn Trạch cười tươi tiếp lời. Anh đi tới bên cạnh Sơ Ảnh, nói: “Lại tố tội anh với mẹ phải không?”
Giọng điệu vô tư của anh khiến Sơ Ảnh cảm thấy rất buồn cười. So về diễn xuất, cô không phải đối thủ của anh. Kể cũng phải, gian thương, nhà từ thiện, ông chồng tốt, con trai ngoan, anh đóng vai nào cũng giỏi.
La Hinh thấy vợ chồng họ ngọt ngào, tỏ ra rất hài lòng: “Sơ Ảnh làm gì dám nói xấu con.
Chỉ có con thôi đấy, không được bắt nạt nó, nếu dám bắt nạt nó thì mẹ không để yên cho con đâu”.
“Vâng vâng vâng, con biết rồi.” Cố Diễn Trạch nắm tay Sơ Ảnh: “Anh Tu đang ở đâu ạ, con ra chào anh ấy một câu”.
Lúc này, rất nhiều người vây quanh cậu con trai năm tuổi nhà Cố Vân Tu. Thằng bé rất hiếu động, không chịu ngồi yên một chỗ. Lục Diên Y phạt nó đọc thuộc thơ Đường, nó rất thông minh, liên tiếp đọc thuộc từng bài.
Không khí gia đình hòa thuậ khiến Sơ Ảnh cảm thấy, niềm hạnh phúc này cho dù chỉ như mây khói cũng đủ làm người ta thỏa mãn.
Cố Diễn Trạch và Bùi Sơ Ảnh đi tới chỗ họ, Lục Diên Y tươi cười ra đón. Chào chị dâu xong, Cố Diễn Trạch qua nói chuyện với Cố Vân Tu, để hai chị em dâu tâm sự.
Sơ Ảnh nhìn thằng bé, cười nói: “Đáng yêu quá, bảy phần giống anh Tu, ba phần giống chị”.
Lục Diên Y lắc đầu: “Cả ngày đau đầu với nó, bé đã thế này, không biết mai sau lớn còn bướng đến đâu”.
“Trẻ con đứa nào chẳng thế hả chị!” Sơ Ảnh vẫn chưa rời mắt khỏi thằng bé. Đáng yêu quá, cô chỉ muốn véo má nó một cái.
Lục Diên Y thấy vậy, bèn khuyên: “Em thích trẻ con như thế thì sinh lấy một đứa đi chứ!”
Sơ Ảnh chỉ cười, không biết phải nói gì.
Lục Diên Y nhận ra sự cố chấp đằng sau vẻ nhu mì của Sơ Ảnh, không khỏi lắc đầu: “Con người ta không nên tính toán nhiều quá mới có thể sống vui vẻ”.
Sơ Ảnh gật đầu. Cô biết họ đều mong cô và Cố Diễn Trạch sống hạnh phúc, nhưng có nhiều chuyện không phải một câu là nói xong.
Duyên phận vốn là thứ chỉ có thể ngẫu nhiên gặp được chứ chẳng mong cưỡng cầu mà thành.
Cố Diễn Trạch đi tới chỗ Cố Vân Tu, hắng giọng: “Sao để người ta bên kia còn mình anh trốn ra đây?”. Vừa nói, anh vừa lấy một điếu thuốc đưa cho Cố Vân Tu.
Cố Vân Tu lắc đầu: “Anh mày mà hút là kiểu gì cũng bị niệm thần chú cho đau đầu chết thì thôi”.
Cố Diễn Trạch cười sâu xa: