Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341169
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1169 lượt.
đều gặp cơn ác mộng ấy, nó chân thực đến nỗi cô tưởng sự tồn tại của bản thân là một sai lầm.
May mà cô đã gặp được Hàng Vĩnh Tịch. phần 2
“Vậy là tốt rồi.” Hàng Vĩnh Tịch cười nói, sau đó bắt đầu ăn.
“Lúc nãy anh bảo có việc quan trọng muốn nói với em, chuyện gì thế?”
“À, em có nghĩ tới chuyện đi làm không? Bệnh viện chỗ anh đang thiếu một chân quản lí hồ sơ, em có hứng thú không?”
“Bệnh viện? Nhưng em học Báo chí, sợ là không làm được.”
“Công việc cũng đơn giản thôi, không yêu cầu chuyên ngành. Anh đã giới thiệu cho em thì đương nhiên phải phù hợp mới dám nói chứ.”
“Vậy em cảm ơn anh” Sơ Ảnh tươi cười nói.
“Không cần cảm ơn, anh chỉ gặp dịp thì giới thiệu cho em thôi.”
“Dù sao em vẫn phải cảm ơn, bữa cơm này em mời anh.”
Hàng Vĩnh Tịch không nói gì thêm, nhưng lúc ra thanh toán, anh thủ thỉ bên tai cô: “Em làm vậy sẽ khiến anh mất mặt”, sau đó anh là người trả tiền.
Anh không quên bộ dạng gật đầu nửa hiểu nửa không của cô khi đó. Chỉ có điều, anh cảm thấy đằng sau vẻ hồn nhiên ấy của cô lại là một tâm hồn chất chứa vô số vết thương.
Sau đó, vì muốn cảm ơn Hàng Vĩnh Tịch, Sơ Ảnh kiên quyết mời anh đi xem phim. Đây là một bộ phim Hồng Kông khá cũ.
“Hay lắm à?” Hàng Vĩnh Tịch hỏi cô.
“Em thấy rất cảm động.”
“Ừ, ngoài đời làm gì có người đàn ông nào vì tình cảm mà từ bỏ cả sự nghiệp. Chẳng qua hiện thực quá tàn khốc nên người ta mới đi xem loại phim này để thỏa mãn lòng mình mà thôi.”
“Em không nói về cái đó.”
“Thế cái gì?”
“Nam chính nói với nữ chính: Anh muốn kiếm được chiếc vỏ sò đẹp nhất để cầu hôn em.”
Có người đã từng nói, anh sẽ tìm chiếc vỏ sò đẹp nhất thế giới này cho em.
Hàng Vĩnh Tịch không hiểu lắm, nhưng cũng không hỏi gì thêm. Ra khỏi rạp, anh nhìn đồng hồ: “Muộn thế này rồi, người nhà em liệu có lo lắng không?”
Sơ Ảnh chỉ cười mà không đáp.
Đi cùng nhau mấy lần, Hàng Vĩnh Tịch biết rất rõ tính cô, cô không thích để người khác đưa về nhà, vì thế lần nào anh cũng chỉ đứng nhìn cô lên xe buýt.
Ngày đầu tiên đi làm, Sơ Ảnh có chút rụt rè, vì đã rất lâu rồi cô không đi làm. Ngồi xe buýt đến bệnh viện Nghê Giai, cô đã thấy Hàng Vĩnh Tịch đứng chờ mình ngoài cửa.
“Chờ em lâu chưa?”
Anh nhìn đồng hồ rồi nói: “Mới nửa tiếng thôi”.
Hả? Lâu vậy ư?
“Đùa em đấy, anh vừa mới ra thôi.”
Hàng Vĩnh Tịch đi trước dẫn đường. Bệnh viện này rất lớn, chẳng khác nào những tòa nhà cao cấp dành cho những kẻ nhiều tiền.
“Nghe nói bệnh viện này xây dựng dành cho giới quí tộc, những người tới đây đều là người giàu phải không?”
“Chẳng lẽ em cũng muốn quen người giàu à?” Anh làm bộ tò mò.
“Thì làm gì có ai chê tiền?” Cô nói.
“Anh tưởng em coi tiền chẳng ra gì chứ.”
“Bị em lừa rồi, thất vọng không?” Sơ Ảnh cười.
“Thất vọng gì chứ, anh cũng là người như thế mà!”
Sơ Ảnh định nói thêm thì hai người đã bước vào một căn phòng, Hàng Vĩnh Tịch giới thiệu: “Chị Lan, đây là Bùi Sơ Ảnh, em đã nhắc qua với chị”.
Người phụ nữ tên Lan kia liếc nhìn Sơ Ảnh một cái rồi quay sang cười đầy ẩn ý với Hàng Vĩnh Tịch: “Cậu cứ mang cô ấy đến là được”.
“Vâng.” Hàng Vĩnh Tịch thản nhiên đáp.
Từ ánh mắt chị Lan nhìn Hàng Vĩnh Tịch, Sơ Ảnh cũng ngờ ngợ đoán ra thân phận của Hàng Vĩnh Tịch ở bệnh viện này không hề đơn giản chỉ là bác sĩ tâm lí. Chỉ có điều, cô không mấy tò mò về đời tư của người khác.
Hàng Vĩnh Tịch đưa cô tới phòng hồ sơ: “Tiểu tinh, xem xem anh đưa tới ai cho em này”.
Vừa nghe thấy giọng của Hàng Vĩnh Tịch, Tiểu Tinh đang ngồi trước bàn máy tính liền đứng bật dậy: “Bác sĩ Hàng”, sau đó quan sát Sơ Ảnh.
“Từ hôm nay cô ấy sẽ làm việc cùng em, em nhớ giúp đỡ cô ấy.” Hàng Vĩnh Tịch tươi cười giới thiệu. Xong xuôi, anh mới quay về phòng làm việc của mình.
Lúc này, Tiểu Tinh mới lên tiếng: “Bảo sao anh Hằng tích cực đề cử chị như thế, hóa ra là một mĩ nữ. Nếu là em thì em cũng xuống tay từ lâu rồi”.
“Em hiểu lầm rồi, chị và anh ấy…”
Tiểu tinh khoát tay: “Biết rồi biết rồi”.
Cô nàng đưa cho Sơ Ảnh một bộ quần áo và nói: “Bác sĩ Hàng bảo em chuẩn bị cho chị, chị thay đi”.
Quả nhiên công việc rất đơn giản, chỉ là lưu trữ hồ sơ giấy và nhập giữ liệu bệnh án vào máy tính. Làm bệnh án điện tử khá nhàn, nhưng sắp xếp và phân loại hồ sơ giấy thì phiền phức hơn.
“Chị và anh Hàng quen nhau thế nào?” Tiểu Tinh hỏi.
“Chị là bệnh nhân của anh ấy.”
Tiểu Tinh nghe thế liền hiểu ra ngọn ngành, Hàng Vĩnh Tịch là bác sĩ, Sơ Ảnh là bệnh nhân tất nhiên sẽ không…
Tiểu Tinh nhanh chóng chuyển chủ đề: “Y tá trong viện này rất đáng thương”.
“Vì sao?”
“Vì bạch mã hoàng tử trong lòng họ đều là hoa đã có chủ rồi”. Tiểu Tinh thờ ơ nói.
Sơ Ảnh chỉ cười, biết rõ giờ mình có giải thích cũng không ai tin.
“Bác sĩ Hàng rất được lòng mọi người phải không?”
“Đương nhiên, chị không thấy anh ấy vừa phong độ vừa tài giỏi à? Cô nào mà không thèm chứ?” Tiểu Tinh nói: “Nhưng mà chẳng cô nào có cơ hội đâu. Chị thấy đấy, bệnh viện không hề thiếu người, với cả sắp xếp bệnh án chỉ mình em làm là đủ, bận quá thì có người t