XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bùi Sơ Ảnh

Bùi Sơ Ảnh

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341175

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1175 lượt.

nữa, cô cũng sợ lạc đường.
“Sao em chỉ chọn màu xanh lá cây thế?” Hàng Vĩnh Tịch tò mò hỏi.
“Em thích màu xanh lá cây.”
“À” Hàng Vĩnh Tịch nhướng mày.
“Màu xanh lá cây biểu hiện cho sức sống tràn đầy”
Anh lắc đầu cười. Đi dạo một vòng anh nói: “Đi ăn gì nhé?”
Cô vốn rất nhạy cảm với chữ “ăn”, nhưng lúc này cô hồn nhiên nói: “Em không đói”
Đi thêm một lát, Hàng Vĩnh Tịch nhìn thấy một chiếc váy màu xanh rất đẹp, quay sang gọi cô thấy cô ngây ngốc nhìn về một phía.
Anh đi tới bên cạnh cô, nhìn theo hướng cô đang nhìn. Một đôi nam nữ đang chọn trang phục, cô gái có vẻ nhút nhát, người đàn ông kia nếu anh nhớ không nhầm thì chính là Cố
Diễn Trạch. Vậy thì cô gái bên cạnh anh ta là…
Hàng Vĩnh Tịch tò mò hỏi: “Sao thế? Đó là giám đốc Bắc Thần, anh ta hình như đã kết
hôn, cô gái kia thoạt nhìn có vẻ…”
“Em đói rồi, mình đi ăn thôi.”
“…”
Sơ Ảnh ngồi trên ghế, lặng yên nghe tiếng đồng hồ chạy. Rốt cuộc thì cửa phòng cũng mở ra.
Cố Diễn Trạch không nghĩ cô còn thức: “Sao em chưa ngủ?”. Anh vừa thay dép vừa hỏi cô.
Sơ Ảnh nhìn anh, hỏi: “Gần đây anh bận lắm à?”
“Ừ. Công ty nhiều việc, về sau em cứ ngủ trước đi!” Nói đoạn, anh cầm áo ngủ đi vào phòng tắm.
Trước kia, câu chuyện luôn dừng ở đây, hai người tiếp tục cuộc sống bình thường. Nhưng hôm nay…
“Nhiều việc?” Sơ Ảnh đứng dậy: “Vậy ư?”
Anh khựng lại: “ý em là gì?:
“Anh nghĩ em có ý gì?”
Cố Diễn Trạch mỉm cười: “Sao? Nhàn rỗi quá không có việc gì làm nên muốn quản lý anh
rồi à?”
“Anh đừng đánh trống lảng.”
“Thế em muốn nói gì? Chẳng nhẽ anh hiểu lầm ý em? Nhưng anh vẫn phải nói cho em biết,
em có tư cách gì nói anh? Dùng thân phận gì nói anh?”

Có lần một ắt có lần hai. Dần dà, hai người bắt đầu cãi vã ngày một nhiều. Lí do thì muôn màu muôn vẻ, lúc thì anh tới đón cô chậm vài phút, lúc thì anh bắt cô đi dự tiệc tùng, thậm chí có những khi cãi nhau chẳng vì nguyên nhân gì.
Sự kiên nhẫn của anh bị bào mòn.
Sự nóng nảy của cô ngày một lớn.
Tuy nhiên, trước mặt người ngoài, họ luôn biểu hiện là một đôi vợ chồng hoà thuận.
Từ cái hoàn mĩ ban đầu đến cái khiếm khuyết hiện tại, tất cả là do số phận.
Cô không biết anh ra khỏi nhà lúc nào, nhưng cô biết mình vẫn chưa ngất đi, vẫn còn chút cảm giác. Căn nhà trống trơn chỉ còn lại mình cô.
Sơ Ảnh chật vật rời giường, đi vào phòng tắm. Nếu không phải trên người cô dính mùi rượu thì có lẽ cô đã tưởng mọi chuyện đều là ảo giác, tưởng anh chưa từng trở về. Cô đứng trước gương, tóc rối bù, ánh mắt mệt mỏi, gương mặt hốc hác tiều tuỵ.
Cô chợt đập tay vào gương, sự đau đớn khiến cô cảm nhận được thực tại. Cô đang sống,
thực sự đang sống, nhưng vì sao lại khốn khổ đến thế?
Thân thể cô chậm rãi ngã khuỵu xuống đất.
Sau hôm đó, Cố Diễn Trạch không hề về nhà. Sơ Ảnh nghĩ, như vậy cũng tốt, mỗi người một cuộc sống một cuộc sống riêng, không ai động tới ai.
Nhận điện thoại của Hàng Vĩnh Tịch, Sơ Ảnh lập tức ra khỏi nhà. Tới nơi đã hẹn, cô ngẩng đầu nhìn thấy anh đang đứng cạnh vòi phun nước công cộng. Anh mỉm cười nhìn cô.
“Đợi em lâu chưa?” Sơ Ảnh áy náy nói.
“Anh vừa đến thôi.” Hàng Vĩnh Tịch nói: “Chưa ăn cơm phải không, anh mời em đi ăn nhé!”
“Anh khách khí như vậy làm gì. Để em mời đi, anh giúp em nhiều rồi.”
“Đấy đều là những việc bác sĩ nên làm mà. Em tình cờ gặp được anh, như thế có được gọi là có duyên không?”
Sơ Ảnh ngây người: “Anh tin vào duyên phận à?”
“Thế em có tin nhất kiến chung tình không?” Hàng Vĩnh Tịch tinh ý nhận ra ánh mắt cô thoáng hoảng hốt khi nghe tới bỗn chữ đó. “Em thật sự từng nhất kiến chung tình hả?”
Anh cố gắng nói bằng giọng vui đùa.
“Giờ chúng ta đi đâu ăn?” Sơ Ảnh hỏi.
Hàng Vĩnh Tịch thầm thở dài, cô không trả lời mà chuyển sang chuyện khác, đó có phải là một cách trả lời khác hay không?
“Ăn đồ Nhật Bản nhé?” Anh hỏi.
“Được.”
Vào nhà hàng, Hàng Vĩnh Tịch chăm chú quan sát cô. Cô ăn rất chậm, không hề nôn nóng.
Bỗng anh nhớ tới lần đầu tiên Sơ Ảnh tới tìm mình, vẻ mặt nặng nề tâm sư, nhưng cô chỉ nói tình hình chứ không chịu đề cập tới nguyên nhân. Anh gặp rất ít trường hợp như thế, đã chủ động tới bệnh viện tâm lí mà lại không muốn nói quá nhiều. Một cô gái trẻ đẹp lẽ ra phải nhận được rất nhiều yêu thương chiều chuộng, chứ không phải sống trong u buồn như vậy.
Cảm nhận được ánh mắt quan sát mình, Sơ Ảnh nói: “Giờ em không còn ăn uống quá độ và mất kiềm chế nữa rồi”.
Chỉ có mấy chữ đơn giản, nhưng khi cô nói ra lại có cảm giác như mình vừa trải qua một trận phong ba bão táp. Ngay cả cô cũng không tin mình từng có quãng thời gian bày đồ ăn vặt khắp mọi ngóc ngách trong nhà, thậm chí cả phòng tắm cũng không tha, bất cứ lúc nào cũng có thể vớ lấy thứ gì đó nhét vào miệng, giống như trong dạ dày nuôi một con côn trùng, cô ăn bao nhiêu, nó liền ăn bấy nhiêu, khiến cô không bao giờ thấy no. Hậu quả
chính là, cô không ngừng lao vào WC mà nôn.
Quãng thời gian đó, chẳng những cơ thể cô bị hành hạ mà ngay cả tinh thần cũng chịu áp lực. Mỗi đêm, cô