Áo Ai Xanh Cho Lòng Ai Vương Vấn
Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341166
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1166 lượt.
“Ngài Cố Vân Tu muốn làm gì là phải làm bằng được sao giờ lại chịu cho một người phụ nữ quản lí thế?”.
“Anh tưởng em giống anh chắc!”
Thấy em trai cứng đầu, Cố Vân Tu thở dài: “Mấy chuyện báo chí đưa tin là thế nào?”
“Chuyện gì cơ?” Cố Diễn Trạch hút một hơi, có ý không muốn nói nhiều.
Cố Vân Tu nhìn vào trong nhà, Lục Diên Y và Bùi Sơ Ảnh đang trò chuyện. Người khác có thể không hiểu Cố Diễn Trạch, nhưng anh thì hiểu rất rõ cậu em họ của mình, bề ngoài luôn tỏ ra ngoan ngoãn, nghe lời, nhưng thực chất luôn âm thầm gây ra những chuyện kinh thiên động địa.
Chính vì vậy, nếu đúng như báo chí đưa tin, rằng Cố Diễn Trạch nảy sinh tình cảm với người con gái khác, thì không có lí nào người đến tham gia tiệc vẫn là Bùi Sơ Ảnh. Rất đơn giản, cho dù là diễn kịch, Cố Diễn Trạch cũng không muốn diễn cùng người mà mình không thích.
“Mày còn trẻ nên mới thích hành hạ nhau kiểu đó. Nhiều tuổi rồi thì không nổi nữa đâu em!” Cố Vân Tu không muốn nhiều lời. Đạo lí thì ai cũng hiểu, chỉ xem người ta hành động thế nào mà thôi.
Cố Diễn Trạch lại hút vài hơi nữa. Khi điếu thuốc đã gần hết, anh mới ném đi và lên tiếng: “Anh và em giống nhau sao? Anh là người có “tiền án” đấy nhé!”
Cố Vân Tu nghe vậy liền nổi giận. Quả nhiên, hai anh em họ rất hiểu nhau. Trước khi kết hôn với Lục Diên Y, Cố Vân Tu đã từng có một cuộc tình sâu đậm với nữ ca sĩ Vân Thường. Về sau không phải Cố Vân Tu thay lòng đổi dạ, mà là Vân Thường từ chối anh.
Nếu thật sự Lục Diên Y để ý tới chuyện quá khứ, hẳn là Cố Vân Tu sẽ không thể sống vui vẻ như hiện tại được.
Cố Vân Tu giơ tay muốn đánh cậu em mình một cú nhưng Cố Diễn Trạch đã nhanh nhẹn tránh được.
“Em đùa tý thôi!”
“Chuyện đấy mà đùa được à!” Cố Vân Tu vẫn chưa hết giận dữ.
Cố Diễn Trạch nói sang chuyện khác: “Bố mẹ em lại bảo anh làm công tác tư tưởng với em đấy à?”
“Mày nghĩ anh thừa hơi tự dưng đi lo chuyện của mày chắc?”
Ngay từ lúc nghe Cố Vân Tu nói câu đầu tiên, Cố Diễn Trạch đã biết là La Hinh lại nhờ anh khuyên bảo mình phải sống hòa thuận với Sơ Ảnh.
Thấy anh trầm mặc, Cố Vân Tu vỗ vai anh: “Cần nói gì anh đã nói hết rồi, làm thế nào thì mày tự biết”. Nói xong, Cố Vân Tu quay vào trong nhà.
Cố Diễn Trạch im lặng một lúc, chợt lên tiếng: “Khi biết trong lòng chị dâu có người đàn ông khác, tâm trạng anh thế nào?”
Cố Vân Tu ngoảnh đầu lại, thấy vẻ mặt nghiêm túc của em trai, bèn quay về, nói: Hận không thể giết chết hắn!”
Tưởng rằng Cố Diễn Trạch sẽ nói gì thêm vài câu gì đó, nhưng Cố Vân Tu chỉ thấy anh lắc đầu vẻ mặt mệt mỏi.
Ăn cơm xong, Cố Khải Minh nói với con trai và con dâu: “Hôm nay hai đứa về nhà chơi đi”.
Người lớn đã lên tiếng, Sơ Ảnh cũng không dám có ý kiến. Hơn nữa, cô biết chắc mỗi lần ông giữ hai vợ chồng cô ở nhà đều là có chuyện muốn nói. Dù năm xưa hai bậc phụ huynh không mấy hài lòng về cô, nhưng sau khi cô về làm dâu, họ đã coi cô như con ruột, đối xử rất tốt với cô, chính điều này đã khiến cô không khỏi áy náy khi đối mặt với bố mẹ chồng.
Quả nhiên, vừa về tới nhà, La Hinh liền nói: “Thằng cu Diên Địch thông minh quá. Bài thơ dài như thế mà đọc trôi chảy không sót một chữ”.
“Cháu nội chúng ta cũng không kém nó đâu.” Cố Khải Minh thờ ơ nói.
Sơ Ảnh liếc nhìn chồng. Cố Diễn Trạch vẫn điềm nhiên như không nghe thấy. Cô không rõ anh đang suy nghĩ điều gì.
La Hinh thấy vợ chồng con trai không “tiếp chiêu”, đành nói thẳng: “Hai đứa định đến bao giờ mới có con?”
Chuyện dù chẳng mới mẻ gì, nhưng lần này có vẻ Cố Khải Minh đã bị đả kích rất mạnh, nếu như ông có cháu trai, nhất định nó cũng sẽ đáng yêu như Diên Địch.
Sơ Ảnh thầm thở dài, cô chẳng biết phải mở miệng thế nào.
Cố Diễn Trạch xoay xoay di động trong tay, liếc nhìn cô một cái rồi mới điềm tĩnh nói: “Chúng con còn chưa chuẩn bị tốt”.
“Vớ vẩn! Diên Y về làm dâu bụng đã to tướng. Hai đứa kết hôn hai năm rồi mà còn chưa chuẩn bị tốt là thế nào?” La Hinh tức giận.
Cố Diễn Trạch bĩu môi: “Bụng chị ấy không to thì có vào được nhà anh Tu không?”
“Mày còn dám cãi!” La Hinh phẫn nộ: “Mày xem bác gái nhà mày đấy, ngày nào cũng có cháu trai chạy loanh quanh, vui đến thế nào”.
“Thế để hôm nào con mượn Diên Địch về chơi với bố mẹ!”
Cố Khải Minh im lặng, nãy giờ rốt cuộc lên tiếng: Diễn Trạch, vào đây!”
Mỗi lần nghe bố chồng nói câu này, Sơ Ảnh đều cảm thấy lòng như có đá tảng đè. Phần là vì Cố Diễn Trạch nhất định sẽ bị ông mắng mỏ một trận, phần là vì chỉ còn mình cô ở lại chống đỡ mẹ chồng, vừa nghĩ cô đã thấy đau đầu.
Thấy con trai đi rồi, La Hinh liền quay sang khuyên nhủ con dâu, dù sao Sơ Ảnh cũng dễ đối phó hơn thằng con trai cứng đầu cứng cổ của bà.
“Đàn ông cứ phải làm bố mới chín chắn được con ạ”.
Sơ Ảnh gật đầu.
“Với cả, Diễn Trạch đứng ở vị trí này nhất định bị nhiều người nhòm ngó, có con rồi cũng khiến đám người đó bớt hi vọng với nó”.
“Hai đứa nhớ bảo nhau, sớm sinh một đứa con, nhớ chưa?”
Toàn là những lời thoại quen thuộc.
Một lúc lâu, La Hinh mới buông tha cho Sơ Ảnh. Mẹ chồng nàng dâu vừa chấm dứ