Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Buông Tay Để Yêu

Buông Tay Để Yêu

Tác giả: Nhã Mông

Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341318

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1318 lượt.

Điền nhắm mắt đổ uỳnh xuống ghế, hình bóng một người cứ luôn hiện ra trong đầu anh. Có lẽ do sáng nay, khi trợ lý của anh thì thầm với anh về những thứ liên quan đến Lý Bối Lỗi đã khiến anh ta hoang mang, lo lắng cho nên anh ta mới phân tâm như thế.
Anh ta đã sai người đi điều tra tình hình cụ thể của Lý Bối Lỗi. Anh ta muốn hiếu rõ hơn về Bối Lỗi. Nhưng thực ra là anh ta muốn biết về tình hình của một người khác hơn. Đúng như anh ta đoán, Lý Bối Lỗi có một cô em gái tốt nghiệp Học viện Điện ảnh, chưa từng có một tác phẩm nào, thường ngày vẫn sống kép kín với mọi người, đối với mọi người đều hết sức thận trọng và nhún nhường. Dường như anh ta đã có thể khẳng định được, cô ấy chính là người con gái mà nhiều năm trước anh ta đã bỏ rơi, nhưng đến giờ anh vẫn không thể nào quên được. Bao nhiêu năm nay, anh ta cố gắng làm việc và sự cố gắng ấy cũng được đền đáp là sức ảnh hưởng của anh ta ngày càng lớn, có vô số diễn viên nữ xinh đẹp vây quanh anh như cá dưới sông và chắc hẳn, anh cũng nếm không ít hương vị của tình yêu. Nhưng trong sâu thẳm trái tim, anh luôn cảm thấy thiếu thứ gì đó. Anh cũng không hiểu tại sao lại như vậy. Trước đây và cả hiện tại anh cần thứ gì thì đều có được, nơi nào cần đến thì anh đều đã đến nhưng lòng anh vẫn thấy trống rỗng. Dường như nó đã trở thành một cái động không đáy mãi mãi không thể lấp đầy được. Điều càng khiến anh buồn hơn là hiện giờ anh hoàn toàn không rõ mình có thể lấy gì để lấp đầy nó. Nhưng vào lúc nhận được tin tức của Bối Nhĩ, anh đã hiểu ra rằng thứ mà anh thiếu chính là một tình yêu chân thành.
Khi anh chia tay với Sơn Miên - cô bạn gái cũ, cô ấy đã nói với anh rằng:
- Anh sẽ mãi mãi không thể nào có được hạnh phúc bởi vì trong lòng anh chỉ có anh mà thôi.- Anh thường nghĩ có lẽ cô ấy nói đúng, một người không có cách nào đem đến hạnh phúc cho người khác thì bản thân người đó cũng không thể nào cảm thấy hạnh phúc thật sự được. Rất nhiều lần, anh cảm thấy mình thật sự mệt mỏi với cuộc sống hiện tại, mệt mỏi với những thú vui sôi động nhưng anh chẳng có cách nào thoát ra được, bởi anh đã không thể sống thiếu được những vinh quang dối trá đó, anh không thể chịu đựng được cảnh mình phải quay lại sống những ngày tháng trước kia, không có những đóa hoa tươi chất thành núi, không có những tiếng vỗ tay vang như sấm, không còn được mọi người chú ý, không còn được người người theo đuổi.
- Cô nghĩ tôi có nên đến tìm cô ấy không? - Anh mệt mỏi nằm trên ghế hỏi người trợ lý của mình. Suốt một thời gian dài, cô ấy là người bạn duy nhất bên cạnh anh mà anh có thể giãi bày tâm sự của mình.
- Tốt nhất đừng đi. - Trợ lý của anh nói, - Việc đó sẽ gây ảnh hưởng không tốt cho anh.
Chỉ một câu đơn giản “Việc đó sẽ gây ảnh hưởng không tốt cho anh”, đã đập tan mong muốn đi gặp lại người xưa của anh. Thực ra, đúng là anh không biết, một cuộc gặp gỡ trông có vẻ đơn giản như vậy cũng có thể cung cấp cho đám phóng viên lá cải rất nhiều thông tin vớ vẩn. Tuy nhiên, điều càng khiến anh lo sợ hơn chính là có người sẽ lật tung chuyện quá khứ và những kí ức đó lên. Quá khứ của anh nghèo kiết xác, thậm chí còn bị người ta nhạo báng, đó là những ngày tháng mệt mỏi mà anh không bao giờ muốn quay lại.
Thực ra, anh đã quyết định sẽ không đi gặp cô nữa. Anh chỉ muốn mượn lời người khác để cho qua thôi.
- Thôi vậy. - Anh nói, - Dọn dẹp xong, chúng ta đi uống một chén nhé.
- Vâng. - Người trợ lý đáp lại.
Anh cười, thở dài một tiếng, dường như anh cảm thấy tâm trạng của mình nhẹ nhõm khá nhiều. Trợ lý của anh đặt cuốn kịch bản lên tay anh và anh nói một tiếng “Cám ơn” khá nhẹ nhàng, cô ấy trầm tư lắc đầu, quay người đi dọn dẹp trang phục cho anh. Anh nhìn theo bóng người trợ lý. Đó là một cô gái chu đáo và ít nói, những cử chỉ và hành động đơn thuần của cô luôn khiến cho tư tưởng của anh được giải thoát. Anh bỗng phát hiện ra rằng, cô gái trước mắt anh có cá tính rất giống Lý Bối Nhĩ. Hay là chính vì như vậy nên anh mới không hề e dè kể hết cho cô nghe. Nghĩ đến đây, anh lắc đầu cười. Khi bạn thấy nhớ một người, bạn sẽ luôn tìm ra rất nhiều điểm tương đồng giữa những người xung quanh bạn và người bạn đang nghĩ đến. Anh lim dim mắt, ngả người ra chiếc ghế trúc và bắt đầu nhẩm lời ở cuốn kịch bản trong tay:
- Em cho rằng em thay đổi bề ngoài của mình giống như cô ấy thì em có thể thay thế được cô ấy sao?
Trên đường Lý Bối Lỗi lái xe đi làm, anh nhận được tin nhắn của Tỉnh Điền nói rằng cậu ta có việc nên hủy buổi hẹn kèm theo thêm mấy câu xin lỗi khách sáo. Lý Bối Lỗi gập điện thoại di động rồi tiện tay quẳng nó xuống sau xe, thậm chí anh còn chẳng buồn nhìn xem nó rơi vào đâu nữa.
Các đồng nghiệp trong Đài truyền hình nhận giúp anh một gói bưu phẩm chuyển phát nhanh. Anh mở ra, tiện tay ném chiếc đĩa hát màu đen lên bàn và nhờ đạo diễn khi nào ra ngoài thì vứt nó đi giúp anh.
- Đây là một đĩa hát rất hay mà. Đạo diễn ngạc nhiên nhìn anh.
- Giờ còn ai giữ máy nghe loại đĩa hát này chứ. – Anh cười nói.
- Nếu không nghe thì giữ lại làm tư liệu cũng tốt mà. Cậu đừ