Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Buông Tay Để Yêu

Buông Tay Để Yêu

Tác giả: Nhã Mông

Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341201

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1201 lượt.

ng nói với tôi là cậu không biết đĩa hát này không phát hành nữa đâu đấy nhé.
- Nếu anh thích thì tôi tặng anh đấy. - Anh lật cuốn tạp chí Âm nhạc trên tay, thản nhiên nói.
- Thật ư? - Người đạo diễn vui mừng ra mặt.
- Thật.
- Cậu không hối hận chứ?
- Không hối hận.
- Vậy, cám ơn cậu nhé. - Người đạo diễn xúc động ôm chiếc đĩa hát màu đen vào lòng như ôm một báu vật vậy.
Thực ra, Lý Bồi Lỗi không phải là không trân trọng đĩa hát đó mà chỉ là nó đã qua tay người khác, đặc biệt là qua tay người mà anh có ác cảm nên tự nhiên anh thấy ghét chiếc đĩa hát đó mà thôi. Anh là như vậy đấy. Từ nhỏ tới lớn, đồ đạc của anh, đều không cho người khác động vào. Năm đó cũng chỉ có mình Khả Lam được động vào chiếc đàn dương cầm mà anh yêu thích thôi. Anh luôn cho rằng, chỉ có người anh yêu quý mới có tư cách động vào những thứ anh yêu thích. Sau này, khi Khả Lam đi rồi, anh bắt đầu cảm thấy hoài nghi với tất cả những thứ anh trân trọng. Cô đã nuôi dưỡng ước mơ của anh từ tình yêu mà cô dành cho anh. Tuy năm đó, anh từ bỏ cơ hội đi Anh nhưng trong thâm tâm, anh luôn dâng trào mơ ước về những gì liên quan đến cây đàn dương cầm. Chính cô đã khích lệ anh tiếp tục ước mơ của mình. Nhưng nay cô đã đi rồi, mơ ước của anh theo đó cũng bị cắt đứt. Những báu vật mà anh từng giữ chặt giờ cũng mất đi giá trị vốn có của nó.
- Cậu đang nghĩ gì thế? - Ðạo diễn khua tay trước mặt anh.
- Không có gì ạ. - Anh cười hỏi anh ta, - Chắc con trai anh đi học nhà trẻ rồi nhỉ?
- Phải. Hai hôm trước, tôi còn đăng ký cho cháu học đàn dương cầm. - Đạo diễn không giấu nổi tự hào nói.
- Tốt quá! - Anh vỗ vai đạo diễn thể hiện sự ngưỡng mộ, nhưng trong lòng anh bỗng cảm thấy đau nhói khi nghe đến từ “dương cầm”. Anh không thể không thừa nhận rằng, bao nhiêu năm qua, anh vẫn luôn nhớ đến quãng thời gian những ngón tay của anh nhảy múa trên các phím đàn.
Dương cầm là thứ anh mãi mãi không thể vứt bỏ trong cuộc đời mình.






Ðài truyền hình sắp tổ chức kỷ niệm ngày thành lập, vì thế “bà cô” phát động tổ chức một bữa tiệc lớn với một danh sách các khách mời dài dằng dặc. Lý Bối Lỗi liếc qua danh sách liệt kê toàn tên nhân sĩ các giới trong xã hội. Anh thở dài đặt bản danh sách đó qua một bên và đi chuẩn bị cho chương trình của mình. Anh luôn ghét những thứ quá hình thức thế này. “Nhưng hình thức là điều không thể tránh” là lời của “bà cô”.
- “Bà cô” của bọn anh mời em tham gia bữa tiệc kỷ niệm thành lập Ðài. - Vừa về đến nhà, anh vui mừng báo với Bối Nhĩ.
- Là “bà cô” mời em hay anh mời em? - Cô hỏi lại.
Anh cười khì khì:
- Ðúng là chẳng giấu được em chuyện gì.
Cô ấy nói về chuyện mình bị đuổi mà chẳng hề có chút xấu hổ nào, cứ như đó là một chuyện vô cùng vẻ vang ấy.
- Hôm đó, anh Bối Lỗi mặc bộ vest màu xanh lam sẫm. - Bối Nhĩ nhắc cô ấy.
- Được rồi. Cảm ơn em. - Cô ấy cảm kích nói với cô.
- Chúc chị may mắn!
- Chắc chắn chị sẽ nắm lấy cơ hội này. - Giọng cô ấy tràn đầy tự tin.
Nhiều khi, từ đáy lòng mình, Bối Nhĩ thấy xót xa cho cô gái có tên San San này. Chị ấy chỉ có một mình bơ vơ không tìm được lối ra của tình cảm khi yêu một người chẳng hề yêu mình. Đó là chuyện khiến người ta vô cùng mệt mỏi. Nhưng Bối Nhĩ lại rất ngưỡng mộ chị ấy, ngưỡng mộ tính cố chấp và kiên trì của chị ấy. Yêu, đau khổ, vấp ngã, thất vọng, chị ấy đều đã trải qua, nhưng chị ấy không bỏ cuộc mà vẫn cố gắng hết sức để bảo vệ tình cảm dạt dào mà khiêm nhường của mình. Ðó là ranh giới mà Bối Nhĩ không có cách nào chạm tới được. Cô cũng đã từng yêu một người, nhưng cô không tham lam cũng không quá tham vọng. Kết quả là anh ấy đã ra đi, còn cô không níu giữ cũng không kiên trì mà chỉ bình thản quay người đi.
Cô cảm động trước tình cảm nồng nhiệt mà chị ấy dành cho anh Bối Lỗi, vì thế cô muốn giúp Âu Dương San San. Gần đây, cô luôn nghĩ, nếu ngày hôm đó cô mở cửa cho Tỉnh Điền thì liệu cô có lao đến ôm chầm lấy anh ta rồi nói với anh ta rằng, cô rất nhớ anh ta không? Cái ôm của anh ta từng trở thành niềm hạnh phúc của cô, nhưng giờ đây cô đau đớn phát hiện ra rằng, tất cả những gì cô hy sinh và chờ đợi đều do cô cam tâm tình nguyện. Vì thế, cô sẽ không mơ tưởng những thứ viễn vông nữa, bởi anh ta đã không nể tình mà bỏ rơi cô. Cũng bắt đầu từ cái ngày anh ta kiên quyết rời bỏ cô ra đi, đáng ra cô nên hiểu rằng mình là kẻ thất bại lớn nhất trong tình yêu. Nhưng điều đáng buồn hơn đó là người cô thua không phải là ai khác mà lại chính là bản thân cô, vì cô đã yêu một người không yêu mình.
- Chị có cần đi làm tóc không? - Anh ấy có thích tóc quăn không? - Âu Dương San San gọi điện đến hỏi ý kiến Bối Nhĩ.
- Hay đấy! - Cô biểu lộ sự tán đồng. Thực ra cô không muốn nhẫn tâm phá vỡ cảnh gặp gỡ tuyệt vời mà chị ấy đang mong đợi. Cô cũng không nhẫn tâm nói với chị ấy rằng, khi yêu một người, cho dù chị có mặc quần áo rách rưới, mặt mày xấu xí ra đường thì anh ấy cũng không hề bận tâm. Nhưng ngược lại, nếu anh ấy không yêu chị thì dù chị có trang điểm thế n


The Soda Pop