Vợ Yêu Thịnh Thế Của Thiếu Tướng
Tác giả: Nhã Mông
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341203
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1203 lượt.
em đánh sai một nốt nhạc thì dù em có cố gắng thế nào em cũng không thể theo kịp nhạc điệu. Rốt cuộc, em có hiểu không?
- Em không hiểu. - Ánh mắt cô như bốc hỏa, cô kích động giơ tay về phía anh, - Anh đừng nhắc đến chiếc đàn dương cầm của anh với em. Em chẳng hiểu gì đâu.
- Tại sao anh lại không được nhắc đến chiếc đàn dương cầm. Nó là vật anh từng yêu quý nhất. Vì em, anh đã phải vứt bỏ thứ mình yêu quý nhất. - Anh cũng không biết tại sao bỗng nhiên mình lại đổi giọng như vậy. Dường như tâm trạng bị dồn nén bấy lâu nay cũng có cơ hội bật ra.
Cô thẫn thờ, tay phải của cô dừng lại trong không trung. Họ nhìn nhau, chẳng ai nói với ai câu nào rồi cô cúi đầu đi qua anh, lặng lẽ bước lên nhà.
Vậy là cuối cùng anh cũng nói ra câu đã đề nén trái tim anh suốt bao nhiêu năm qua. Sau từng đó năm, anh đã thay đổi chuyên ngành, thay đổi chí hướng, nhưng vẫn không có cách nào thoát khỏi mong muốn tạo dựng sự nghiệp từ chiếc đàn dương cầm kia. Anh không thể kìm nén được niềm vui trào dâng trong lòng mình mỗi khi đôi bàn tay anh được nhảy múa trên những phím đàn. Tất cả những điều đó, cô đều nhìn thấy trong mắt anh nhưng việc đó lại được phát ra từ miệng anh lại là một chuyện khác. Cô thẫn thờ nhìn chú chó con dưới chân, buồn bã nói:
- Tao chưa từng nhờ mày làm giúp tao điều gì.
Lý Bối Lỗi đứng trong phòng khách rộng lớn, hai tay vuốt nhẹ chiếc đàn dương cầm bên cạnh mà lòng quặn đau không nói nên lời. Anh ân hận về câu nói của mình. Thực ra, anh không hề có ý oán trách cô mà anh chỉ không muốn cho cô gặp lại Tỉnh Điền, anh chỉ không muốn thấy cô lại bị tổn thương lần nữa. Nhưng tại sao anh lại nói như vậy? Có phải trong trái tim anh vẫn còn mối thù hận? Bao nhiêu năm nay anh chưa từng ôm hận ai bao giờ. Thực ra, anh cũng không lý giải nổi cách làm vừa nãy của mình.
Khi tối muộn, anh bỗng nhận được cú điện thoại của Tỉnh Điền. Tỉnh Ðiền nói anh ta sẽ lại mang đĩa hát đến trả anh.
- Không cần đâu, - Anh nói, - Tôi tặng anh đấy.
- Không được đâu, - Tỉnh Điền từ chối, - Tôi biết đĩa hát đó đã không còn phát hành nữa, chắc chắn là nó rất quý đối với anh.
- Vậy anh bảo trợ lý của anh mang đến trả tôi là được rồi, hoặc là anh cứ trực tiếp gửi nó qua đường bưu điện đến thẳng Đài truyền hình đi. - Anh lạnh lùng nói.
- Không, không. Tôi đã nói là sẽ đích thân đem đến trả anh. Nhân tiện tôi còn phải cảm ơn anh nữa chứ.
- Cảm ơn tôi ư?
- Phải. Cảm ơn anh đã cho tôi mượn đĩa nhạc. – Anh ta giải thích, nhưng thực ra là muốn che giấu điều gì đó.
- Không cần đâu.
- Chắc chắn là cần. - Tỉnh Điền kiên trì.
Sau khi gác điện thoại, Lý Bối Lỗi đi lên nhà, nhìn thấy cửa phòng Lý Bối Nhĩ khép hờ, anh nhẹ nhàng gõ cửa.
- Em ngủ rồi. - Cô buồn bã nói.
Anh cười:
- Ngủ rồi mà vẫn nói chuyện được sao?
Cô bật dậy, “xoạch” cánh cửa mở ra, cô chỉ vào mũi anh hét lên:
- Ðừng có cười đùa tí tởn như vậy. Anh nghiêm túc một chút đi.
Anh lập tức đứng nghiêm rồi chuyển sang bộ mặt nghiêm túc cúi chào cô:
- Vâng thưa quý cô.
Cô cười như mọi chuyện trước đó chưa từng xảy ra vậy. Cuối cùng họ cũng học được cách không giận nhau lâu. Dù họ đã từng cãi nhau kịch liệt nhưng trong nháy mắt, mọi thứ đều tan thành mây khói. Trước mặt nhau, họ có thể bỏ qua mọi thứ, bởi họ đã từng cùng nhau trải qua cuộc sống phiêu bạt và u ám và hơn hết họ chính là anh em.
- Tỉnh Điền hẹn anh ngày mai đi uống cà phê, nếu em…
- Bỏ đi. - Cô ngắt lời anh, - Anh nói đúng, bây giờ đúng là em và anh ta chẳng còn gì để nói với nhau. Những chuyện quá khứ đều đã qua rồi. Do bản thân em không quên được chứ có khi người ta đã sớm quên từ lâu rồi.
- Bối Nhĩ... Anh nhìn cô xót xa, anh không biết nên nói gì để an ủi cô nữa.
- Em không sao. Cô quay lại nhìn anh cười, - Đã bao nhiêu năm nay, em không hề liên lạc với anh ta. Bây giờ, chẳng phải em đang sống rất tốt sao? Hơn nữa, em cũng thật sự không biết mình sẽ nói chuyện gì với anh ta. Tình yêu không còn, tình bạn càng không thể nói tới, có một chút oán hận, nhưng em đâu thể gặp anh ta để nói một câu rằng: “Em hận anh.”
- Anh xin lỗi. – Anh bỗng nói.
- Anh sao thế? - Cô cười khì khì nhìn anh.
- Lời anh vừa nói...
- Anh vừa nói gì cơ? Em quên sạch rồi. - Cô xua tay với anh coi như tha thứ.
Anh giơ bàn tay to lớn của mình ra vò rối mái tóc quăn dài của cô. Cả hai cùng cười coi như giảng hòa. Thực ra, họ đều không thể ngờ rằng, người còn e ngại và lo lắng hơn cả họ lại chính là Tỉnh Điền…
Cả ngày, Tỉnh Điền cứ như kẻ mất hồn ở trường quay. Chỉ có mỗi một cảnh hôn nhau đơn giản mà quay tới mười mấy lần vẫn không xong. Đạo diễn và nữ diễn viên chính đều mất hết kiên nhẫn với anh ta nhưng hiện nay, anh ta lại đang là nam diễn viên được mọi người hâm mộ nhất, ai đám không nhịn anh ta vài phần chứ? Khi đạo diễn hô tiếng “cắt” cuối cùng, anh buồn bã xua tay với đạo diễn:
- Xin lỗi. Hôm nay, tâm trạng của tôi không được tốt.
- Vậy cậu nghỉ ngơi một chút đi. - Ðạo diễn kiên nhẫn nói. Chứ thực ra, trong lòng ông đã sớm tức điên lên từ lâu rồi.
Tỉnh