Tác giả: Nhã Mông
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341326
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1326 lượt.
ào, trong mắt anh ấy vẫn vô nghĩa, thậm chí là anh ấy chẳng hề để tâm.
Sau khi Âu Dương San San gác điện thoại, cô hài lòng ngả người xuống ghế sô pha, hai tay khua khoắng trong không trung như một đứa trẻ rất vui vẻ. Cô đi mua rất nhiều quần áo và còn đi làm tóc nữa, cô trang điểm cho mình giống với phong cách mà anh thích. Nhớ lại hôm đầu tiên khi cô đến thực tập ở Ðài truyền hình, cô mặc một chiếc váy liền dài đến đầu gối màu đỏ tươi, trên ngực có một bông hoa cánh bướm. Đó là chiếc váy mà cô đã phải dùng tiền tiết kiệm của cả một năm mới có thể mua được. Và cô cũng mãi không thể nào quên được ánh mắt thẫn thờ ngây ra khi nhìn thấy cô của anh Lý Bối Lỗi.
- Trên mặt tôi có gì à? - Cô cười hỏi anh.
- Ồ! Không có gì. – Anh giải thích, - Chiếc váy rất đẹp!
- Cám ơn anh. – Cô lịch sự nói cám ơn rồi nhẹ nhàng quay người bước đi, nhưng sự thực trái tim cô đang rất xốn xang.
Trước đây, anh từng tặng Khả Lam một chiếc váy mà chiếc váy anh mua cũng được may theo kiểu váy mà năm đó Khả Lam từng mặc đến tham gia buổi biểu diễn nghệ thuật ở Nhật Bản. Khi đó, Khả Lam vẫn chỉ là một cô bé mười tuổi, còn Lý Bối Lỗi mới chín tuổi. Anh thấy cô thanh tao bước từ trên sân khấu xuống, lúc bước qua anh, cô ấy không ngần ngại nở một nụ cười và nắm chặt bàn tay nói với anh một câu “cố lên”. Chiếc nơ cánh bướm trước ngực dường như tôn thêm khuôn mặt bầu bĩnh đỏ ửng của cô. Thật đáng yêu! Đó là cảnh tượng luôn hiện về trong những giấc mơ của anh.
Khi Âu Dương San San quyết định mua chiếc váy đó, cô đã tự nhủ:
- Sau này khi có cơ hội nhất định cô sẽ mặc nó trước mặt anh, để anh tìm lại được cảm giác năm xưa. Bởi trước đây cô từng nhìn thấy Khả Lam mặc chiếc váy như thế, còn bây giờ Khả Lam đã đi rồi nên cô muốn làm mình giống như người con gái trong lòng anh ấy nhưng cô đã nhầm. Cho dù cô có trang điểm hay ăn mặc giống người con gái đó đến mấy thì rốt cuộc cô vẫn không phải là cô ấy và cô cũng không thể nào biến thành cô ấy được. Cho dù có một ngày anh ấy sẽ đón nhận cô thì cô chẳng qua cũng chỉ là một vật thay thế đáng thương mà thôi, nhưng vì cô quá yêu anh ấy và cũng bởi tình yêu thường khiến người ta mất lý trí.
Cô còn đi làm tóc giống với kiểu tóc mà Khả Lam để năm đó, tóc được uốn thành từng lọn nhỏ, trên đỉnh đầu cài một chiếc nơ bướm màu đỏ. Cô mặc một chiếc váy trắng và chân váy xếp li màu sẫm, đi đôi giày cao gót màu đỏ. Khi bước đi, trông cô kiêu sa như một nàng công chúa xinh đẹp. Nhưng đứng trước mặt Lý Bối Lỗi, dù thế nào cô cũng không thể kiêu hãnh được.
Bữa tiệc thật náo nhiệt. Lý Bối Nhĩ ngồi ở góc phòng nhìn anh Bối Lỗi hàn huyên với mọi người xung quanh rất thân thiện. Khi ấy cô chợt phát hiện ra rằng, sau bao nhiêu năm mọi người đầu đã trưởng thành và ai nấy cũng đã thay đổi, duy chỉ có cô vẫn luôn nhốt mình trong thế giới nhỏ bé của riêng mình, thậm chí việc mỉm cười xã giao với những người xung quanh cũng trở nên thật khó khăn với cô.
Tại buổi tiệc hôm đó, cô nhìn thấy Đặng Bành. Anh ta mỉm cười cúi đầu chào cô, còn cô đứng đờ người ra không biết đáp lại thế nào cho phải nên đành bắt chước anh ta cúi đầu lại. Cô không ngờ mình lại có thể gặp anh ta ở đây. Từ sau lần gặp mặt ở quán cà phê, cô cũng không có tin tức gì của anh ta và Kim Na nữa. Cô đoán là họ đã ly hôn rồi nhưng cô lại không dám gọi điện cho Kim Na, bởi cô không biết phải an ủi cô ấy thế nào.
Hôm đó có một phụ nữ mặc chiếc váy lụa màu vàng đang khoác tay Đặng Bành đi lại khoan thai, dung nhan xinh đẹp, tràn đầy tuổi xuân. Cô thẫn thờ nhìn người phụ nữ đó, chẳng ai khác mà chính là Kim Na.
- Chào Bối Nhĩ! - Kim Na cười chào cô, - Không ngờ tớ lại gặp cậu ở đây.
- Chào cậu! - Cô mỉm cười, - Cậu... Hai người...
- Suỵt... - Kim Na giơ một ngón tay lên môi, lại gần cô, - Chúng tớ đã ly hôn rồi.
- Ồ! – Cô đáp lại.
Họ đã ly hôn rồi những họ vẫn tay trong tay xuất hiện ở buổi tiệc làm như thể họ là một đôi vô cùng hạnh phúc vậy. Nhìn vào cảnh tượng đó ai có thể biết rằng họ đã sớm mỗi người một ngả rồi? Nghĩ đến đó, cô bỗng cảm thấy mệt mỏi! Đó là thế giới mà cô mãi mãi không thể bước vào được.
- Tớ muốn đi vệ sinh. - Cô đi qua Kim Na, len vào đám đông ra ngoài hành lang. Cảnh náo nhiệt và hân hoan tại buổi tiệc không thể lấp đầy nỗi cô đơn và buồn chán trong lòng cô.
- Bối Nhĩ! - Lý Bối Lỗi gọi cô từ phía sau.
- Em chỉ muốn ra ngoài hít thở không khí một chút thôi. - Cô đưa tay ôm lấy khuôn mặt nhỏ đang sưng đỏ của mình. - Bên trong nóng quá!
- Anh tìm em khắp nơi vì nghĩ là em đi dạo.
- Vẫn là anh hiểu em nhất. - Cô cười cười, vỗ vào vai anh.
- Vào thôi. Có người muốn gặp em đấy. - Anh nói.
- Ai vậy?
- Em vào thì biết.
Cô đi theo anh Bối Lỗi giống như chú mèo ngoan ngoãn theo sau bước chân của chủ. Hồi xưa, khi anh phát hiện ra cô ở trong nhà kho sau nhà bà nội, anh gắng gượng đặt cô lên lưng rồi cõng cô trở về. Khi ấy, khuôn mặt nhỏ bé của cô áp trên lưng anh để anh đưa cô về giống như bây giờ vậy. Thời gian trôi qua trong giây lát, thế mà bây giờ đã cách lần bỏ nhà đi đó hai m