Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Buông Tay Để Yêu

Buông Tay Để Yêu

Tác giả: Nhã Mông

Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341328

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1328 lượt.

đang đưa mọi người chầm chậm, nhẹ nhàng trở về với câu chuyện quá khứ đã bị lãng quên của từng người. Theo tiếng nhạc, ai nấy đều trở nên trầm lắng, tiếng chạm ly cũng không còn nữa, khắp nơi tĩnh lặng, mọi người đều ngập chìm trong quá khứ của chính mình. Dường như trong giấc mơ đó, những chuyện đã qua đều từ bờ bên kia ùa về bờ bên này của cuộc sống.
Thế giới lớn là vậy nhưng nó cũng nhỏ bé biết nhường nào. Bao người xa lạ vốn chẳng quen biết nhau, vậy mà họ đều tập trung tại bữa tiệc này. Họ nói cười vui vẻ, kể cho nhau nghe những tâm sự của mình, nhưng đến khi quay người bước đi họ lại trở nên lạnh lùng như không hề quen biết. Lý Bối Nhĩ nhìn đám người xa lạ trước mắt để kiếm tìm một chút chân thành hiếm có trên khuôn mặt thân thiện của họ. Cuối cùng, cô phát hiện ra rằng, tất cả những người ở đây ai cũng rất hợp làm diễn viên hơn cô.
- Con yêu, con muốn về rồi sao? - Bà Bách Huệ Tử kéo tay Bối Nhĩ hỏi.
- Dạ! Không ạ. Con chỉ muốn ra ngoài hóng gió một lát thôi. - Bối Nhĩ dùng tay phải làm quạt, - Ở đây hơi nóng… hơi chán mẹ ạ.
- Con muốn mẹ đi cùng không? - Bà Bách Huệ Tử nhìn cô với ánh mắt chân thành.
- Không, không càn đâu ạ. Mẹ cứ ở lại với bạn của mẹ đi. f Cô lạnh lùng nói.
- Con không cần mẹ đi cùng thật sao? - Bà mong được làm điều gì đó cho con gái mình và bà cũng hy vọng con gái sẽ cần bà làm thứ gì đó cho nó, nhưng bà buồn bã phát hiện ra rằng, Bối Nhĩ lớn đến mức không cần bà nữa rồi.
- Bao nhiêu năm nay, dù mẹ không đi cùng con thì con vẫn vượt qua được mà. - Lý Bối Nhĩ lạnh lùng buông một câu rồi quay người rời khỏi phòng khách, bỏ lại bà Bách Huệ Tử đứng thẫn thờ một mình. Tiếng chạm ly khiến bà cảm thấy thực sự rất chán ngán, những thứ đó đã sớm trở nên nhạt nhẽo vô vị rồi. Bao nhiêu năm nay, rốt cuộc bà bận rộn việc gì? Bà tự hỏi mình giữa đám đông xung quanh.
- Tính cách của Bối Nhĩ là như vậy đấy ạ. – Lý Bối Lỗi bước tới an ủi bà.
- Ừ! Mẹ biết. - Xoay đầu dựa vào vai Bối Lỗi, - Bối Nhĩ giống hệt bố các con.
- Bố… bố có khỏe không ạ?
- Ừ! - Bà nâng ly rượu trên tay lên uống một hơi cạn, - Tháng trước, bố mẹ gặp nhau tại một quán cà phê nhỏ ở Anh. Nghe nói ông ấy đã lấy một cô vợ người Nga rồi và cuộc sống của họ cũng được, khá thoải mái!
- Vậy còn mẹ thì sao? - Lý Bối Lỗi nhìn vào những nếp nhăn trên khóe mắt mẹ, xót xa hỏi bà.
- Mẹ ư? - Bà cười, tiếng cười sảng khoái như để che giấu nỗi cô đơn trong lòng, - Như con thấy rồi đấy. Mẹ sống cũng rất tốt.
Lý Bối Lỗi biết đây không phải là suy nghĩ thật sự của bà. Còn nhớ năm anh mười tám tuổi, bố mẹ họ đã ly hôn. Khi ấy anh đưa Bối Nhĩ chuyển từ nhà bà nội ở nông thôn về thành phố và bắt đầu học cách sống tự lập. Anh biết cuộc hôn nhân của bố mẹ đã chấm hết nhưng anh chưa từng hỏi họ điều gì, bởi dù sao đó cũng là điều họ không muốn nhắc đến nữa.
Bà Bách Huệ Tử lấy ông Lý Dân Hưởng từ năm bà hai mươi lăm tuổi. Họ đã cũng nhau trải qua những ngày tháng khó khăn nhất của cuộc đời, nhưng đến khi cuộc sống của họ ngày càng khấm khá hơn thì tham vọng của bà cũng theo đó ngày càng lớn hơn. Bà không chấp nhận hạnh phúc hiện có mà khao khát có cuộc sống sung túc hơn, vì thế họ đã gửi con mình về vùng nông thôn và cùng nhau ra nước ngoài tìm kiếm cơ hội “vàng”. Tính cách bằng lòng với những gì mình có của ông Lý Dân Hưởng khiến cho người phụ nữ như bà cảm thấy không thể trông cậy vào ông được. Bà cần một người chồng không chỉ biết chăm sóc vợ, khiến cho vợ có một cuộc sống ấm no mà còn phải là một người đàn ông giúp đỡ bà thành đạt trong sự nghiệp. Đối diện với thành công của bà, đối diện với thái độ ép người của bà, cuối cũng ông cũng cảm thấy mệt mỏi và đau lòng nói lời đề nghị ly hôn với bà. Thực ra, điều ông cần không phải là một người phụ nữ mạnh mẽ và thành đạt trong sự nghiệp mà là một người vợ có thể ở nhà đợi ông đi làm về. Thế nên, trong tiết trời tuyết rơi lạnh lẽo, họ đã chia tay nhau ở một đất nước xa lạ.
Sau khi ly hôn, tâm trạng của Lý Dân Hưởng cực kỳ suy sụp. Và trong lúc ông đau khổ nhất thì một phụ nữ xinh đẹp người Nga đã cứu ông thoát khỏi tình trạng đó và họ đã định cư ở Anh, sống một cuộc sống bình thường. Còn bà Hách Huệ Tử thì vui vẻ đi hết nước này đến nước khác, nhờ thế sự nghiệp của bà ngày càng thành đạt, thăng tiến. Rồi cũng có một ngày, bà và ông Lý Dân Hưởng tình cờ gặp lại nhau tại một ngã tư ở Anh, khi ấy vào khoảng chập tối, bà bỗng cảm thấy đói và muốn đi ăn bánh mỳ bơ. Vì thế trong chiếc áo gió rộng thùng thình, bà chạy ra khỏi quán rượu. Còn lúc đó ông Lý Dân Hưởng đang đứng bên đường, trái tim ông bỗng đau thắt lại khi nhìn thấy bà - một người phụ nữ xinh đẹp có những lọn tóc được uốn cong. Bà bước về phía trước cười nói với ông:
- Chào anh!
Ông giơ tay định gạt lọn tóc rối của bà sang một bên nhưng rồi khi tay đưa lên nửa chừng bỗng ông lại buông xuống và nói:
- Chào em!
Họ cùng nhau nói chuyện trong một quán cà phê nhỏ. Ông kể cho bà nghe về cuộc sống của mình, còn bà cũng chỉ biết mỉm cười mà chúc ông hạnh phúc. Khi họ chia tay nhau, bà nhìn theo ô