Tác giả: Nhã Mông
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341325
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1325 lượt.
ã tình cờ gặp được cô gái của đời mình. Đó là một cô gái lai giữa ba dòng máu Anh - Pháp - Nhật. Nghe nói, bà nội cô ấy là một phụ nữ người Pháp vô cùng xinh đẹp. Sau này, khi bà đến Anh chơi, tình cờ đã gặp ông hội cô ấy và tình yêu của hai người nhanh chóng nảy nở rồi họ đã sinh ra bố cô. Sau đó, bố cô lại lấy một phụ nữ người Nhật và sinh ra cô. Ban đầu, khi đến đây uống sữa đậu nành, “cô gái lai” đó đeo cặp kính râm trên sống mũi, dùng mấy câu tiếng Trung bập bõm hỏi anh:
- Ở đây có thể nghe nhạc không?
- Cô thích nghe nhạc gì? - Anh béo cười khì khì hỏi cô.
Cô tháo chiếc kính râm xuống nhìn anh, nói từng từ một:
- Muốn... ngủ...
- Cô muốn gì cơ? - Anh béo ngượng ngùng hỏi cô.
Cô ấy cố gắng nhắc lại:
- Muốn... ngủ.
Anh béo căng thẳng đến toát cả mồ hôi, anh cân nhắc:
- Tư tưởng của người nước ngoài thật là phóng khoáng nhỉ. Vừa gặp mặt đã muốn...
Sau này, anh mới biết, khi đó ý cô ấy nói là bài “Chanson” - một bài hát rất thịnh hành ở Pháp.
Suýt nữa thì Bối Nhĩ phun cả cà phê trong miệng ra chiếc khăn trải bàn trước mặt.
- Sau đó thì sao? - Cô hỏi anh.
- Sau đó, mấy ngày liền cô ấy không đến quán sữa đậu nành của anh béo nữa và một cảm giác trống trải chợt dậy lên trong lòng anh. Bất ngờ một hôm, cô gái đó uống rượu say xỉn và ngã trước cửa quán sữa. Khi đóng cửa hàng, anh mới phát hiện ra, bèn dìu cô vào quán. Cô ấy mơ mơ màng màng hỏi một câu.
- Làm ơn cho tôi xin một tách cà phê.
Anh rầu rĩ nói với cô rằng quán của anh chỉ có sữa đậu nành.
- Anh béo đáng thương, anh yêu cô gái đó mất rồi. – Bối Nhĩ buồn bã thở dài.
- Đúng vậy. Khi một người yêu một người khác, anh ta sẵn sàng vì cô ấy mà giành lấy cả thế giới, vì cô ấy mà hy sinh mọi thứ. - Anh nói.
Cô cười đau khổ:
- Sau đó thì sao ạ?
- Sau đó, cô gái đó cũng không quay lại quán sữa đậu nành của anh ấy nữa.
- Có phải vì thế anh béo mới đổi quán sữa đậu nành thành quán cà phê?
Dã Tốt lặng lẽ gặt đầu:
- Anh ấy không chắc là cô gái đó có còn ở thành phố này hay không, thậm chí anh cũng không biết cô ấy có còn ở đất nước này hay không? Anh chuyển quán sữa đậu nành thành quán cà phê và đặt tên cho nó là Chanson với hy vọng ngày nào đó, cô ấy sẽ quay lại.
- Nhưng rất có thể cô gái đó đã sớm quên anh ấy. - Lý Bối Nhĩ bỗng trở nên đầy thương cảm.
- Cho dù thế nào, trong lòng có thứ để chờ đợi vẫn hơn. - Anh nói.
Cô cúi đầu nhấp một ngụm cà phê. Bao nhiêu năm nay cô vẫn luôn chờ đợi điều gì? Rất nhiều ký ức đều đã phai mờ theo năm tháng, nhưng đến lúc gặp nhau thì chúng lại hiện về. Thời gian làm phai nhạt những chuyện không vui trong quá khứ, nhưng nó không thể làm phai nhạt những lưu luyến và tình cảm mãi ẩn chứa trong tim. Cô bỗng hỏi anh:
- Nếu đổi lại là anh, anh có chờ đợi giống anh béo không?
- Anh nghĩ anh cũng sẽ đợi. - Anh trả lời dứt khoát.
Nước mắt cô cứ thế trào ra. Cô không biết là mình cảm động vì tấm chân tình của anh béo hay vì câu nói của Dã Tốt nữa.
Năm năm qua, rốt cuộc bên cạnh Dã Tốt đã xảy ra bao chuyện khiến trái tim anh tan nát? Những chuyện đó dù lớn hay nhỏ cũng đều không có cô bên cạnh. Cô từ bỏ nghề diễn vì khi diễn trước mặt người khác cô không được làm chính mình. Còn Dã Tốt, dù từ bỏ nghề diễn nhưng anh vẫn luôn diễn tốt vai diễn của bản thân bằng chính trái tim mình.
- Cô Tần mắt rồi. - Cô khóc nói với anh.
- Anh biết. - Anh muốn giơ tay ra gạt những giọt nước mắt còn đọng lại trên má cô, nhưng tay anh giơ ra được nửa chừng thì lại hạ xuống. Anh bỗng nhớ đến ngày họ chia tay nhau, anh đã hỏi cô:
- Nếu anh bỏ cuộc thì em có vui không? - Cô buồn bã nhìn anh lắc đầu, rồi lại buồn bã gật đầu. Anh nhìn hai dòng nước mắt của cô mà chỉ muốn giơ tay ra vuốt nhẹ khuôn mặt nhỏ bé đó, nhưng cuối cùng anh không làm gì cả mà chỉ từ từ quay người rồi chạy nhanh như bay về phía trước.
- Cô ấy là một giáo viên tuyệt vời. - Cô nói.
- Nhưng từ sau khi ra trường, anh đã không còn gặp lại cô nữa. - Anh chán nản khuấy tách cà phê trước mặt.
- Nếu năm đó không phải vì em, anh cũng sẽ không trở nên thế này. - Cô nhìn anh, ngoài cảm giác tội lỗi có còn có sự đồng cảm vô hạn.
- Mọi chuyện đều đã qua rồi. - Anh nhún vai như chẳng hề quan tâm.
- Anh không thấy tiếc vì mất đi cơ hội lần đó sao?
- Có gì đáng tiếc đâu? Trong đời người, ngoài nghề diễn vẫn còn rất nhiều việc có ý nghĩa cho chúng ta làm mà.
Anh lại một lần nữa nhún vai, cúi đầu nhấp một hớp cà phê.
Anh không nói thật với cô là anh đã từng ghen tị với Tỉnh Ðiền như thế nào, và cô cũng chẳng thể biết được rằng sau khi bộ phim năm đó được công chiếu, anh đã thay hết những bức ảnh có mặt Tỉnh Điền trong bộ phim. Hằng đêm trái tim anh từng thổn thức, đáng lẽ cơ hội đó thuộc về anh.
Mỗi lần bước đi trên phố lớn, anh cố ý không nhìn những tấm áp phích đầy màu sắc trên đường, bởi anh sợ sẽ có một cảnh nào đó khiến anh sụp đổ hoàn toàn. Có lúc, anh cảm giác rằng mình đã bước tới bờ vực của sự suy sụp. Tất nhiên, anh sẽ không nói cho Bối Nhĩ biết những điều này. Anh cố gắng tỏ