Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015
Lượt xem: 1341486
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1486 lượt.
h nhanh chóng che giấu sự kinh ngạc, cười nhẹ, “Cô Du cũng đến à.”
“Chung tình.” Du Luyến Kinh mỉm cười, ngón tay rời khỏi vai Mạnh Tưởng
Mạnh Tưởng đặt laptop xuống đứng dậy, “Nếu bận quá, không cần đến đây cũng được.” Ngoài miệng nói vậy, nhưng lại nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đỏ ửng của cô, cô uống rượu, mùi rượu thản nhiên phảng phất qua hơi thở, ánh mắt hơi mị đi.
“Không sao.” Chung Tình đặt ví xuống tủ ở đầu giường, đi đến cẩn thận nhìn bác Chu một lúc, mới quay đầu hỏi anh, “Hôm nay đã ăn được chưa?”
Mạnh Tưởng nhìn ánh mắt lạnh nhạt của cô, muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn là không nói gì, xoay người nói với Luyến Kinh, “Anh đưa em về trước.”
Du Luyến Kinh nhìn Chung Tình, hơi vuốt cằm, “Tạm biệt.”
Mạnh Tưởng và Du Luyến Kinh rời đi, phòng bệnh vô cùng im lặng, Chung tình chậm rãi ngồi bên chiếc ghế cạnh giường, lẳng lặng nhìn bác Chu ngủ. Họ không phải vẫn muốn nhìn thấy bạn gái của Mạnh Tưởng sao? Không biết bác Chu có nhìn thấy không? Có lẽ bác luôn ngủ nên không gặp, mà bà Chu cũng đã về sớm. Đáng tiếc, cơ hội tốt như vậy. Chung Tình nghĩ đến lúc vừa bước vào cửa, hai người ngồi song song nhau, Mạnh Tưởng nhìn chăm chú vào máy tính, Du Luyến Kinh chuyên tâmnhìn anh, hình ảnh ấy thật đẹp. Cô nhẹ nhàng cười, họ thật xứng đôi.
***
Nằm viện một tuần, ông Chu rốt cuộc cũng có thể xuất viện. Chung Tình và ông bà Chu cùng nhau thu dọn, Mạnh Tưởng đi thanh toán tiền, chỉ chốc lát đã trở lại, “Được rồi, có thể đi rồi.” Mạnh Tưởng tự nhiên nhận lấy gói to từ tay Chung Tình, nâng ông Chu lên, đi ra ngoài. Chung Tình ôm bà Chu đi phía sau.
Ở cầu thang, gặp một đôi vợ chồng già, bà lão đang đỡ ông lão chậm rãi đi lên trên, vừa đi vừa nhìn họ. Nghe thấy phía sau truyền đến giọng nói nhỏ, “Nhìn con dâu con trai nhà người ta hiếu thuận như vậy, ông thấy chúng ta có nên chủ động tìm cho Tiểu Quân một người vợ không? Ôi thật là mệnh khổ!” Họ nghe ậy, đều quay đầu nhìn đôi vợ chồng già, tóc bạc phơ, lưng còng xuống, hai tay nâng đỡ lẫn nhau. Chung Tình thu ánh mắt lại, lướt qua ánh mắt Mạnh Tưởng, nhìn về phía ông bà Chu. Bà Chu mỉm cười, “Hai con nếu là con trai và con dâu dì thì thật tốt!” Chung Tình trượt chân, bước nhầm một bậc cầu thang, suýt nữa không đứng vững. Mạnh Tưởng đưa tay ra, giữ lấy cô, ý vị thâm trường nhìn cô.
Chung Tình cười, “Cám ơn.” Ông Chu trách bà Chu, “Đừng nói bừa, bọn nó là con trai con gái chúng ta.” Trong mắt ông, Mạnh Tưởng và Chung Tình giống như hai anh em.
Bà Chu liên tục nói, “Đúng rồi, đúng rồi, Tưởng Tưởng cũng có bạn gái rồi, Tiểu Tình, con cũng phải nhanh lên. Để dì còn hưởng phúc con cháu.” Mạnh Tưởng khẽ liếc mắt nhìn Chung Tình, cô cúi đầu mỉm cười, giúp ông Chu, “Bác cẩn thận.” Cô cũng nghĩ như vậy, người ta đùa khiến cô thấy không thoải mái, cô không muốn bị người khác hiểu lầm.
Họ đưa ông Chu về nhà, dàn xếp mọi chuyện, Chung Tình mượn cớ có việc rời đi. Mạnh Tưởng nhìn hình bóng cô vội vã rời khỏi, trong lòng hơi lạnh, chẳng lẽ cô có hẹn với tên nhóc kia? Họ thật sự hẹn hò? Trong lòng vô số nghi vấn, anh bắt đầu có chút không yên lòng.
Chung Tình vốn định về nhà luôn, nhưng vừa lên xe, Chu Cần lại gọi điện đến. Cậu ta không mang theo tiền, đang bị nhốt ở quán cơm Tây.
Chung Tình nghe giọng nói ủy khuất của anh, đành phải đến giải cứu.
Chung Tình đi vào tầng hai của nhà hàng Vạn Đạt theo lời Chu Cần, thấy Chu Cần ngồi nhà nhã ở một bàn, trên tay cầm cuốn tạp chí.
“Chu Cần.” Chung Tình gọi, đi về phía anh.
Chu Cần vừa thấy cô, nhất thời như gặp được cứu tinh, hưng phấn gọi, “Chung Tình.”
“Hóa đơn đâu?” Chung Tình bỏ qua sự hưng phấn của anh, lạnh nhạt hỏi.
“Ack…” Chu Cần ấp a ấp úng, ánh mắt lóe lên, “Vừa rồi gặp người quen, tôi mượn của anh ta rồi.”
Chung Tình nhìn biểu tình của anh, hiểu ra anh cố ý lừa cô đến đây. Anh căn bản không quên tiền. Chung Tình hung hăng nhìn anh một lúc, lạnh lùng nói một câu, “Không có gì rồi, tôi đi đây.” Xoay người đi ra ngoài.
“Chung Tình.” Chu Cần vội vã đuổi theo, giữ cô lại.
Chung Tình nhìn anh, vẻ mặt hờ hững, anh còn muốn làm gì?
“Thật ra… Tôi có việc muốn tìm em.” Chu Cần biết cô đã nhận ra thủ thuật của mình, hơi xấu hổ.
“Chuyện gì?”Chung Tình thở sâu, kìm nén sự buồn bực trong lòng.
“Thậ tra…. Tôi muốn hẹn em đi xem phim.” Chu Cần nhìn biểu tình trên mặt cô, có chút lo lắng.
“Tôi không rảnh.” Chung Tình rút tay, tiếp tục đi ra ngoài.
Chu Cần theo sát bên, “Chung Tình, em đừng như vậy. Nếu em giận, tôi nói thẳng, đúng, tôi cố ý lừa em đến đây, nhưng là vì, nếu tôi trực tiếp hẹn em, em sẽ đến chứ?” Chu Cần sốt ruột khiến tiếng nói hơi lớn, người qua đường đều ghé mắt nhìn họ.
Chung Tình trừng mắt nhìn anh, anh còn hiểu đến hai chữ thẳng thắn, chủ động nhận sai, nhưng cô không muốn đi xem phim cũng là thật. “Tôi chỉ là không thích xem phim.”
“Coi như em đi cùng tôi đi, cả đêm lo lắng em từ chối, trà không nhớ cơm không nghĩ, rất là phiền lòng.” Vẻ mặt Chu Cần ủy khuất nhìn chằm chằm vào Chung Tình.
Chung Tình nhìn Chu Cần, trong lòng hơi co lại