Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015
Lượt xem: 1341487
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1487 lượt.
, cô cần phải nói chuyện rõ ràng với anh, “Chu Cần, tôi có chuyện muốn nói với cậu.”
“OK, chúng ta xem xong rồi nói được không? Phim đã sắp chiếu rồi, đừng lãng phí, được không?” Chu Cần vừa thấy mặt cô buông lỏng, lập tức lộ nụ cười.
Chung Tình do dự một lcú, rốt cuộc không ngăn được anh kéo tay cô chạy đến rạp chiếu phim. Cô nhìn bóng dáng anh, có chút hoảng hốt, anh chấp nhất khiến cô nhớ tới người nào đó, một người sống ở một nơi thật sâu trong ký ức.
Lúc ánh đèn trong rạp chiếu phim tắt hết, Chung Tình bắt đầu hối hận. Bóng tối bao trùm lên người khiến cô run nhè nhẹ, cô lặng lẽ nắm lấy tay vịn, móng tay cắm chặt vào lớp gỗ đến mức trầy xước. Cô không thích bóng tối, vô cùng không thích. Cô nhìn chằm chằm vào màn hình, hình ảnh rất đẹp, câu chuyện cảm động, diễn biến nhanh. Cô đã quên mất bao lâu rồi không đến rạp chiếu phim, cảm giác bị bóng tối vây quanh này khiến hô hấp của cô bắt đầu gấp gáp, trong đầu hiện lên lời nói của bác sĩ Mike đã từng điều trị cho cô, “Không cần ép buộc mình phải thích ứng với bóng tối, nếu cô sợ tối, thì cứ để ngọn đèn làm bạn với cô.” Ngọn đèn, cô hy vọng có một chút ánh sáng, giống như ngọn đèn trắng ở đầu giường cô suốt những đêm dài, cô không dám ngủ trong bóng đêm, sẽ khiến cô nhớ tới rất nhiều ký ức đáng sợ. Cô nghĩ mình đã ổn, nhưng khi ở trong bóng đêm, cô mới biết sự bi thương trong lòng vẫn chưa hề suy giảm.
Chu Cần lúc đầu trộm ngắm Chung Tình, nhìn cô mặt lạnh băng, trong lòng có chút thất vọng, cô đang tức giận. Anh đành phải an phận xem phim, sợ mình lỗ mãng lại chọc cô giận.
Đó là một bộ phim tình cảm rất cảm động, khúc mắc triền miên nhưng đầy thâm tình, khiến Chu Cần rất cảm động. Khi anh vụng trộm nhìn Chung Tình, lại giật mình!
Dưới ánh đèn của màn hình, sườn mặt cô trong suốt, mà trên mặt lại có lòe sáng lên những giọt nước, cô khóc! Anh nhanh chóng thu hồi tầm mắt, kinh ngạc nhìn chằm chằm vào màn hình, không hề nhúc nhích. Cô… Trong mắt lại toát ra sự bi thương sâu sắc khiến anh rung động, cô sao vậy? Cô chỉ yên lặng rơi lệ, thận trọng kềm lại, cô không muốn để người khác thấy nước mắt của mình. Trái tim anh đập nhanh kinh hoàng, khát vọng muốn biết bí mật trong lòng cô, lại không dám kinh động đến cô. Đầu óc anh bị khuôn mặt kia chiếm lấy, những giọt lệ lặng lẽ chảy qua tim anh. Cô tại sao lại có một sự bi thương sâu đậm như vậy?
Phim tiếp tục chiếu, cho đến khi điện trong rạp chiếu phim sáng lên, Chu Cần mới chậm rãi xoay lại nhìn Chung Tình, trên mặt cô đã hoàn toàn bình lặng, nếu không nhìn kỹ sẽ không phát hiện cô vừa khóc. Chu Cần ra vẻ thoải mái hỏi, “Hay chứ?”
Chung Tình mỉm cười, “Hay.” Cầm ví đứng lên, đi ra ngoài. Chu Cần đi theo sau cô, nhìn gáy cô, trong lòng đầy nghi hoặc, cô che dấu rất giỏi, hoàn toàn không giống người vừa rơi đầy lệ lúc nãy.
Họ ra khỏi rạp chiếu phim, Chung Tình nhìn Chu Cần, “Tôi có chuyện muốn nói với cậu.”
Tim Chu Cần nhảy dựng lên, rất nhanh liếc mắt nhìn xung quanh bãi đỗ xe, “Ở đây hơi lạnh, lên xe rồi nói.” Nói xong, nhanh chóng đi về phía xe cô. Chung tình nhìn bóng dáng anh, khóe mắt trầm xuống đi theo.
Hai người ngồi trong xe, Chung Tình đi thẳng vào vấn đề, “Chu Cần, đừng lãng phí thời gian của cậu với tôi nữa.” Lần này nhất định phải nói rõ, cô không thể chịu nổi sự ái muội không rõ ràng rồi.
“Vì sao?” Chu Cần nhìn cô, ánh mắt chưa động, anh đoán được cô muốn nói gì.
Chung Tình hờ hững nói, “Tôi không phải một người con gái tốt.” Anh không nên lãng phí tuổi xuân vì cô.
“Tại sao lại nói như vậy?” Chu Cần nhíu mày, không đoán được cô lại nói như vậy, vốn tưởng cô sẽ nói cô đã có người trong lòng.
Ánh mắt Chung Tình tối sầm lại, “Có thuốc lá không?” Chu Cần ngây người, không trả lời.
“Có không?” Chung Tình nhìn anh, không chút do dự.
Chu Cần kinh ngạc lấy thuốc lá từ trong túi ra, do dự đưa cho cô. Chung Tình rút một điếu, “Bật lửa.”
Chu Cần lại lấy bật lửa ra, Chung Tình nhận lấy, châm thuốc lá, sau đó trả bật lửa lại choa nh, xoay người hạ cửa kính xuống, làn khói mờ theo gió bay ra ngoài, giọng cô chậm rãi vang lên, “Tôi không phải một người phụ nữ đơn thuần như cậu vẫn nghĩ, hút thuốc uống rượu, lạnh lùng tàn nhẫn, hơn nữa lịch sử yêu đương chắc chắn phong phú hơn cậu nhiều.”
Chu Cần nhìn cô, không lên tiếng.
Chung Tình khẽ liếc mắt nhìn anh, tiếp tụcnói, “Ở nước ngoài có một số việc rất bình thường, nhưng ở trong nước lại không thể chấp nhận. Cậu còn trẻ, nên tìm một cô gái tốt mà yêu.”
Chu Cần vẫn không nói gì, chỉ nhìn cô.
“Tôi sẽ không thích cậu.” Cô hút một hơi dài, sau đó chậm rãi thở ra.
Chu Cần rốt cuộc mở miệng, “Tôi lúc nãy nhìn thấy em khóc.” Anh nhìn thấy trong mắt cô có chút dao động, rất nhanh, khiến người ta tưởng đó chỉ là ảo giác.
Khóe miệng Chung Tình hơi nhếch lên, vẫn lạnh lùng như cũ, “Vì vậy nên toi không thích đi xem phim, kiếm nước mắt của người khác.”
“Em không phải vì phim mà khóc, mà vì sự bi thương trong lòng.” Giọng anh nhẹ nhàng chậm chạp nhưng khẳng định. Đúng vậy, từ lần đầu tiên phát hiện ra ánh mắt