Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015
Lượt xem: 1341595
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1595 lượt.
ơ chén kính mọi người, mọi người cũng chỉ có thể cố gắng uống xong, mấy cô gái mặt đã đỏ lên, nhíu mi cũng không dám hé răng. Chung Tình cảm thấy vị cay chạy từ đầu lưỡi xuống cổ họng, rồi đi vào dạ dày. Cô đã rất lâu không uống rượu, thấy có chút cay, mùi vị nồng nồng này khiến cô có chút hoảng hốt, trong dầu hiện lên một khung cảnh xa hoa trụy lạc, cô từng sống mơ mơ màng màng.
Vương tổng vừa lòng vỗ vỗ vai Tiểu Vân, sang sảng cười to, “Các nữ đồng nghiệp của chung ta uống thật khá.” Nói xong, cùng Triệu tổng đến bàn tiếp theo kính rượu.
Mọi người thấy Vương tổng đi rồi, vội vã uống nước để giảm hơi cay trong miệng, “Cay quá đi.” Tiểu Vân cau mày nhìn Chung tình, “Chị Chung, chị có khỏe không?” Chung Tình cười cười cầm cốc Sprite lên, “Hơi cay.” Cô không muốn đồng nghiệp biết cô có thể uống rượu.
Lãnh dạod di rồi, lại đến phiên các đồng nghiệp nam thay nhau đến muốn mời mỹ nữ uống rươu. Mọi người vừa thấy họ cũng đến giúp vui, “Ai đến mời rượu, trước tiên phải tự mình uống ba chén.” Đám đàn ông cười hi hi, bằng không nữ uống nước ngọt, nam uống rượu. Các nữ đồng nghiệp thấy mình được lợi, cũng không cự tuyệt nữa, vô cùng náo nhiệt uống rượu.
Chu Cần đến bên cạnh Chung Tình, bám vào ghế dựa của cô, hỏi, “Em không sao chứ?” Hai gò má cô hồng hồng, vô cùng kiều mị.
Chung Tình cười lắc đầu, “Còn lâu không?” Bọn họ náo loạn nưh vậy, có lẽ còn chưa xong.
Chu Cần nhìn đồng hồ, “Đợi một lát nữa, tôi sẽ tìm cơ hội để chúng ta về trước.” Hiện giờ lãnh đạo còn đến từng bàn uống rượu, chờ lãnh đạo ngồi xuống, họ có thể chuồn êm.
Chung Tình nhìn anh, “Cậu sao lại không bị họ bắt uống rượu?” Tửu lượng của người này hẳn phải rất cao.
“Tôi hôm nay phải lái xe.” Ánh mắt anh âm trầm, nhìn thẳng vào cô. Cô cảm thấy nhiệt độ trên mặt tăng lên, nóng nóng, cậu ta không uống rượu, sao khi nói lại khiến người ta có cảm giác hồ đồ.
Tiểu Vân ở bên cạnh không biết đã chạy đi đâu, Chu Cần ngồi xuống cạnh cô, rót hai chén nước ngọt, im lặng uống. Chung Tình nhìn anh, đột nhiên không biết nói gì, từ khi lần trước nhìn bóng dáng tổn thương của anh, cô luôn chú ý giữ khoảng cách. Anh dường như cũng nhận ra, nên cũng ngừng lại, không còn bám chặt lấy cô, nhưng thỉnh thoảng lại chăm sóc cô khiến cô không thể từ chối, thật sự muốn làm rõ xem anh có hiểu là đang bị cô cự tuyệt không?
Sau một hồi lâu, Chu Cần khẽ liếc mắt ra sau, sau đó nháy mắt mấy cái với cô, “Tôi đi lấy quần áo, em chuồn ra trước đi.” Chung Tình liếc mắt nhìn sếp tổng dang tận hứng uống rượu, đã không còn nhìn xung quanh nữa. Chung Tình lặng lẽ cầm ví đi ra ngoài, ra đến cửa, quay lại nhìn, thấy Chu Cần cũng cầm quần áo đi ra.
Hai người nhanh chóng ra thang máy, cô cười nhìn anh, “Có sao không?” Lãnh đạo đang cao hứng, họ lại đi về, có vẻ không tốt lắm.
“Có, mai quản lý sẽ tìm em bắt làm kiểm điểm.” Chu Cần khoa trương nói, Chung Tình nhịn không được nở nụ cười, cô không tin.
Chu Cần nhìn khuôn mặt tươi cười của cô, sợ run vài giây, sau đó chậm rãi dựa vào vách tường thang máy, “Tôi sẽ nói em bị tôi mang đi.”
Chung Tình nhìn thẳng anh, nụ cười chậm rãi tắt đi, lại nữa! Cô nhẹ nhàng cười, chuyển tầm mắt không để ý nữa.
Ra khỏi thang máy, rời nhà hàng, một cơn gió lạnh thổi đến, Chung Tình run lên, vừa uống rượu, tuy không nhiều, nhưng cũng có ảnh hưởng. Trên mặt vẫn còn hơi nóng, gió thổi qua nhất thời thanh tỉnh hơn nhiều, cô xoa xoa mặt, nở nụ cười, “Thật thoải mái.” Chu Cần nhìn cô dùng hai tay bao quanh mặt, lộ ra nụ cười đáng yêu, trái tim đập nhanh một nhịp. Mặt cô rất hồng, dưới ánh đèn càng trở nên trong suốt, giống như đóa hoa đào kiềm diễm nở rộ. Cô buông tay ra, trái tim anh đập mạnh, làm một động tác khát vọng đã lâu trong lòng, vuốt nhẹ lên mặt cô.
Chung Tình ngây ra, bàn tay ấm áp của anh không hề báo trước đặt trên má cô, nhiệt độ từ lòng bàn tay anh truyền lên gò má lạnh giá của cô, cô thật sự đỏ mặt! Cô kinh ngạc lùi hai bước, trừng mắt nhìn anh.
Tay anh còn dừng lại ở không trung, cách mặt cô khoảng ba cm, anh nở nụ cười, “Mặt em rất nóng.” Giọng nói trêu chọc và nụ cười của anh nhất thời hóa giải được không khí xấu hổ. Cô khẽ cắn môi trừng mắt nhìn anh, “Cậu không phải cũng thế sao.”
Cô nhanh chóng đi về phía xe, tiếng bước chân của anh vang lên ngay phía sau. Chung Tình cảm thấy ảo não, cô sao lại để một tiểu quỷ dễ dàng sờ lên mặt như vậy, mà cô lại không thể nổi giận, thật bực mình!
Chu Cần vẫn kiên trì mở cửa xe, Chung Tình ném chìa khóa cho anh, ngồi vào trong.
Hai người suốt đường không nói chuyện, cô ảo não, còn anh mừng thầm. Mặt cô hồng thật sự rất đáng yêu!
Chu Cần đưa cô đến bệnh viện, chỉ nói cô về sớm một chút, sau đó đánh xe đi. Chung Tình nhìn theo xe anh, lòng có chút rối loạn, rốt cuộc làm sao đây?
Chung Tình vào phòng bệnh, hơi giật mình. Mạnh Tưởng ngồi trên sofa dùng laptop, mà ngồi bên cạnh anh rõ ràng là Du Luyến Kinh.
Cự tuyệt
Nghe tiếng bước chân, hai người đồng thời ngẩng đầu, Chung Tìn