Tác giả: Thái Trí Hằng
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341861
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1861 lượt.
lại vừa gạt Người đẹp số 6 xong, vì vậy dù nàng có giải thích thế nào, Muỗi Con có chết cũng không chịu tin Ruồi đang đợi mình ở cổng trường. Về sau tôi cũng tham gia vào, nhưng Muỗi Con vẫn nhất quyết không chịu tin.
“Chị Huệ Đình, không ngờ chị lại bắt tay với anh Bình gạt em.” Muỗi Con thở dài. “Đúng là đàn bà hướng ngoại thật.”
Chúng tôi nói chuyện qua hệ thông liên lạc của chuông cửa một hồi lâu, cuối cùng kinh động đến cả Tuệ Hiếu. Cũng may Tuệ Hiếu lại đứng về phe tôi và Người đẹp số 6, cố nói với Muỗi Con: “Thì ra cổng trường một lát thôi mà, có chết đâu.”
“Hi, anh Ruồi.” Muỗi Con lên tiếng chào hỏi.
“Chào em,” Ruồi nói, “Muỗi Con.”
“Hả?” Tôi lấy làm nghi hoặc. “Cậu không nói mình là Chim Ưng nữa hả?”
“Tớ là Ruồi mà,” Ruồi nói, “sau này hãy gọi tớ là Ruồi, đừng gọi là Chim Ưng nữa.”
“Thì tớ vẫn luôn gọi cậu là Ruồi mà!”
Ruồi và Muỗi đã gặp nhau rồi, ba đứa động vật có vú như chúng tôi chẳng còn việc gì nữa.
Sau khi xem cảnh Ruồi tặng bó hoa hồng cho Muỗi Con, ba chúng tôi lấy làm hài lòng rời khỏi cổng trường, trở lại dưới nhà Người đẹp số 6.
“Không ngờ ngày lễ Nói dối lại được xem vở kịch hay như vậy,” Tuệ Hiếu cười nói, đoạn lên lầu. Tôi và Người đẹp số 6 đều thở phào một tiếng, lúc hai luồng ánh mắt chạm nhau, liền cùng nở một nụ cười gượng.
“Tú Cầu.”
“Ừ. Người đẹp số 6.”
“Muỗi Con nói đúng đấy, bạn là người tốt,” Người đẹp số 6 nói. “Chỉ vì một chuyện gần như chẳng liên quan gì đến mình mà căng thẳng đến như vậy.”
“Nào có,” tôi hơi ngại ngùng, “chẳng qua mình chỉ nghĩ rằng, tình cảm của mỗi người đều rất thiêng liêng, không thể tùy tiện đem ra đùa cợt được thôi.”
“Thực ra trong mắt mình, bạn luôn là một người tốt, hơn nữa còn rất dịu dàng nữa,” nàng nói. “Giống như nước vậy, mềm mại vô cùng, nhưng lại ẩn chứa sức mạnh.”
“Bạn quá khen rồi.” Tôi lại càng ngượng hơn.
“Nếu muốn bỡn cợt mình trong ngày Nói dối, bạn sẽ làm thế nào?”
“Dù có phải ngày Nói dối hay không, mình cũng đều không bỡn cợt bạn.”
“Thì giả sử thôi mà.”
“Ừ...” tôi nghĩ ngợi giây lát, “mình sẽ nói với bạn, Thượng Đế hy vọng mình khuyên bạn trở về trên ấy.”
“Tại sao mình phải trở về?”
“Vì những ngày bạn không có ở đó, Thiên Đường chẳng còn là Thiên Đường nữa.”
“Tú Cầu.”
“Ừ. Người đẹp số 6.”
“Phiền bạn nói với Thượng Đế, mình muốn ở lại nhân gian, không trở về Thiên Đường đâu.”
“Vì sao vậy?”
“Vì nhân gian còn có bạn mà.”
Người đẹp số 6 bật cười khúc khích.
“Người đẹp số 6.”
“Ừ. Tú Cầu.”
“Bạn nhất định sống lâu trăm tuổi.”
“Vậy thì phải rất lâu rất lâu nữa mình mới về trời được rồi.”
“Mình kính cẩn thay mặt toàn cõi nhân gian, cảm tạ sự tồn tại của bạn.”
“Đừng khách khí.” Nàng lại ười.
“Tú Cầu.”
“Ừ. Người đẹp số 6.”
“Dạo này bạn không bị sói cắn đấy chứ?”
“Không,” tôi thắc mắc, “chuyện gì vậy?”
“Bạn ngẩng đầu lên xem,” nàng nói, “hôm nay trăng tròn.”
Tôi ngẩng đầu, vầng trăng màu vàng cam lơ lửng treo trên vòm không, to tròn vành vạnh.
“Đi dạo trong sân trường với mình không?” nàng hỏi.
“Mình lấy làm hân hạnh.”
Dọc đường, tôi phát hiện thấy bước chân của nàng không được tự nhiên lắm, tốc độ cũng chậm hơn bình thường. Nhưng hỏi mấy lần nàng đều nói không sao cả, chỉ bảo rằng vẻ đẹp của trăng tròn khiến nàng quên mất cả bước như thế nào.
Lúc đi tới chỗ cuối con đường dành cho người đi bộ cạnh cổng trường, khi bước từ vỉa hè cao ba mươi phân xuống đất, chợt nghe nàng “ái cha” một tiếng.
“Người đẹp số 6.” Tôi dừng lại, “Chân bạn thật sự không sao đấy chứ?”
“Chân trái hình như bị sái rồi,” nàng chau mày cười gượng.
“Nếu bạn không ngại, mình đỡ bạn về nhé?”
“Mau đi đi, mình sẽ chỉ liên lụy bạn thôi”
“Hả?”
“Trong phim người ta toàn nói vậy mà.” Nàng cười cười.
Tôi đỡ lấy tay trái và vai trái của Người đẹp số 6, chầm chậm đi về nhà nàng.
Chân trái nàng chỉ có thể chạm đất nhè nhẹ, chân bên phải phải nhảy tập tễnh mới đi được.
Đoạn đường bình thường chỉ mất năm phút, giờ chỉ sợ phải đi tới cả nửa tiếng đồng hồ.
Người đẹp số 6 dường như nãy giờ nhịn đau, hàng lông mày nhíu lại đã nói lên tất cả.
Khó khăn lắm mới về đến đầu ngõ, cuối cùng tôi cũng mất kiên nhẫn, nói: “Nếu bạn không ngại, để mình cõng nhé?”
“Thế không ổn lắm.” Nàng lắc lắc đầu. “Người khác thấy sẽ cười đó.”
“Giờ ở đây đâu có người nào, mà hôm nay bạn lại mặc quần dài, chắc không sao đâu.”
“Thế…”
“Người đẹp số 6.”
“Ừ. Tú Cầu.”
“Để mình cõng bạn nhé,” tôi nói. “Nhờ bạn, phiền bạn, xin bạn đấy.”
Nàng ngần ngừ giây lát, cuối cùng cũng gật gật đầu.
Tôi ngồi xổm xuống, đợi nàng leo lên lưng mình, rồi cẩn thận tóm chặt lấy phía sau đầu gối nàng.
“Mình đứng lên nhé.”
“Ừ.”
Tôi đứng thẳng dậy, bước chân vững chắc, từng bước từng bước chậm rãi tiến lên.
Vừa bước đi, tôi vừa gắng sức không nghĩ ngợi cũng không nói chuyện gì, chỉ tập trung bước cho vững, nàng cũng không nói năng gì.
Dọc đường, tôi chỉ nghe thấy tiếng thở phì phò của mình.
Lúc tới dưới chân nhà nàng, tôi hơi xổm người xuốn