Tác giả: Thái Trí Hằng
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341680
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1680 lượt.
gười đẹp số 6 vang lên. “Ở đây!”
Tôi ngoảnh đầu về phía có tiếng gọi, lờ mờ trông thấy Người đẹp số đang vẫy vẫy tay với mình, vội vàng chạy đến, liền thấy nàng đang đứng trên một đồi cỏ.
“Người đẹp số 6.”
“Ừ. Tú Cầu.”
Sau đó chúng tôi cùng cười.
“Sao bạn biết là mình gõ cửa thế?”
“Mình cũng có dự cảm giống bạn mà.”
“Còn lâu nhé, bạn chỉ suy luận.”
“Thực ra ban đầu mình tưởng là Tiểu Thiến gõ cửa cơ.”
“Tiểu Thiến?” Nàng lấy làm nghi hoặc. “Tiểu Thiến chắc là ra ngoài với Lại Đức Nhân từ sớm rồi chứ.”
“Không phải Tiểu Thiến ấy,” tôi nói, “là Tiểu Thiến thật cơ.”
“Hả?” Nàng thoáng ngẩn người, rồi lập tức hiểu ra, bật cười khúc khích. “Bạn còn coi mình là ma cơ đấy.”
“Ngượng quá.” Tôi cũng cười theo.
“Hôm nay tiết trời rất đẹp, sao nhiều, mà cũng sáng hơn nữa.” Nàng ngồi xuống trảng cỏ.
“Ừ.” Tôi cũng ngồi xuống, hơi ngẩng đầu lên, bầu trời đêm lấp lánh ánh sao, nhìn tráng lệ vô cùng.
“Bạn có biết mình phân biệt các vì sao như thế nào không?”
“Không biết,” tôi nói, “nhưng mình nghĩ chắc là bạn nghiên cứu kỹ lắm.”
“Chỉ nghiên cứu sơ sơ thôi mà.”
“Xin được chỉ giáo.”
“Bạn nhìn ngôi sao kia kìa.” Nàng chỉ tay phải lên vòm không. “Theo phân loại của mình, ngôi đó là sao sáng sáng sáng, ba lần sáng”
“Hả?”
“Còn ngôi kia là sáng sáng sáng sáng không sáng lắm, bốn lần sáng rưỡi.” Tay phải nàng lại nhích sang bên phải một chút.
“Thế…”
“Đây chính là nghiên cứu của mình.” Nụ cười của Người đẹp số 6 càng thêm
Thì ra Người đẹp số 6 cũng không khác gì tôi, chẳng hiểu biết gì về chòm sao này chòm sao nọ.
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Bởi tôi từng có ý nghĩ, vì nàng, mình phải thuộc lòng toàn bộ tên các ngôi sao trên trời.
“Sáng sáng sáng sáng sáng sáng sáng sáng sáng…” tôi nói một mạch không ngừng, “vẫn còn sáng nữa.”
“Hả?”
“Chính là ngôi sao này đây.” Tôi chỉ vào Người đẹp số 6.
Nàng lại cười, ánh mắt lấp lánh rạng ngời, cả bầu trời sao trong khoảnh khắc bỗng trở nên ảm đạm.
“Người đẹp số 6.”
“Ừ. Tú Cầu.”
“Chúng ta cất công vất vả đến đây để ngắm sao à?”
“Đúng thế.”
“Vậy là cuối cùng chúng ta cũng cất công vất vả làm đúng được một chuyện rồi.”
“Đúng thế, thật đúng là vất vả vô cùng.”
“Mình có thể hát không?” nàng đột nhiên hỏi.
“Cứ tự nhiên,” tôi nói. “Mình lấy làm hân hạnh được nghe.
“Mình hát bài Cúc Than lần trước bạn nghe. Thơ Hướng Dương, nhạc Lý Thái Tường, Tề Dự hát.”
“Lần trước mình nghe xong, đến giờ vẫn còn dư âm vấn vít đó.”
“Vậy mình chỉ hát đoạn đầu thôi.” Nàng cười khúc khích. “Nếu không vấn vít lâu quá cũng không tốt.”
Nàng ngừng cười, hắng giọng, rồi bắt đầu khẽ hát.
Mọi đợi chờ, chỉ vì cúc vạn thọ
Mỉm cười trong đêm lạnh từ từ nở rộ
Tựa như lá rụng nhè nhẹ trong rừng, lướt xuống chào hỏi
Đẹp như tiếng nước lại mang theo chút giận hờn của gió
Khiến người bước trên con đường nhỏ phủ đầy dương xỉ
Giật mình thấy ánh trăng vàng ruộm, và cả cành cây
Người tiều phu ban chiều để lại
Lành lạnh ngưng kết, vẻ thê lương u ám đã bạc màu.
“Tiếng ca của thiên sứ đúng là tiếng nhạc trời, quả là danh bất hư truyền,” tôi nói.
“Bạn quá khen rồi.” Nàng cười cười.
Chúng tôi ngồi kề vai nhau, tiết trời trên núi cuối mùa xuân vẫn hơi lành lạnh, chỉ có trái tim là nóng ấm. Sắc đêm mỗi lúc một nặng nề hơn, những ngôi sao cũng càng thêmTuy phải dậy sớm trước 4 giờ, nhưng bầu trời đầy sao ấy cứ kéo chúng tôi ở lại mãi.
“Lúc đi ngắm mặt trời mọc, phải nhớ mặc thêm áo vào nhé,” tôi nói.
“Ừ.” Nàng gật gật đầu, rồi đứng lên.
Để ngắm mặt trời, phải bắt tàu hỏa lên ga Chúc Sơn, xuất phát từ ga A Lý, mất khoảng 25 phút thì đến nơi. Chúng tôi bắt đầu chuyến tàu lúc bốn rưỡi, đến Chúc Sơn là khoảng 5 giờ. Thời điểm mặt trời lên của hôm nay áng chừng khoảng 5 giờ 40 phút.
Dậy từ trước 4 giờ sáng thì rất hợp lý, nhưng chẳng hợp tình tý nào, vì cả bọn chúng tôi chỉ được ngủ có hai tiếng đồng hồ.
Lúc chúng tôi xuống tàu hỏa đi tới đài ngắm mặt trời mọc Chúc Sơn, thì ở đó đã nhung nhúc những người là người.
Lúc này nhiệt độ rất thấp, gần như người nào cũng co mình lại trong bầu không khí lạnh buốt, hai tay xoa xoa vào nhau. Lại Đức Nhân mua một đống trứng lá trà, bảy người chia nhau ăn.
Thời khắc mặt trời lên sắp đến, xung quanh dần trở nên yên tĩnh, tất cả mọi người cơ hồ đều nín thở đợi chờ.
Khi vầng dương màu vàng kim ló mặt ra khỏi rặng núi, tia nắng đầu tiên xuất hiện, bắt đầu có người trầm trồ.
Mặt trời ló ra mỗi lúc một nhiều hơn, trong khoảnh khắc, đã hoàn toàn ló rạng.
Xung quanh vang lên tiếng vỗ tay cùng tiếng hoan hô, cả thế giới từ đen tối được nhuộm lên một sắc vàng rực rỡ, không khí cũng dần ấm lên.
“Cảm động quá,” Người đẹp số 6 nói.
“Ừ, đúng là rất cảm động,” tôi nói, “có thể quay về đi ngủ được rồi.”
“Đúng thế.” Người đẹp số 6 cười rất tươi.
Chúng tôi lại lên chuyến tàu 7 giờ trở lại ga A Lý, sau đó chui vào phòng ngủ bù. Ngủ một mạch đến trưa, trả phòng, ăn cơm xong, liền rời khỏi núi A Lý, sau dó chui vào phòng ngủ bù. Ngủ một mạch đến tr