Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cá Voi Và Hồ Nước

Cá Voi Và Hồ Nước

Tác giả: Thái Trí Hằng

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341682

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1682 lượt.

g để nàng lấy chìa khóa ra mở cổng sắt.
“Hay là để mình xuống đi,” sau khi mở cổng, nàng nói.
“Bạn đi lại còn khó khăn nữa là, huống hồ leo cầu thang.”
Tôi nghiêng người lấy khuỷu tay huých cho cảnh cổng mở ra, ngả người về phía trước, bắt đầu lên cầu thang.
“Mình vốn nghĩ rằng thiên sứ chắc phải nhẹ lắm, không ngờ…”
“Đồ ngốc.” Nàng khẽ gõ nhẹ vào đầu tôi. “Không được nói với con gái là cô ấy nặng.”
“Không ngờ lại còn nhẹ hơn là mình tưởng tượng nữa.”
“Gượng gạo quá.”
“Xin lỗi, mình lỡ lời.”
“Đừng nói nữa, bạn hụt hơi mất.”
Cuối cùng cũng bò lên được trước cửa căn hộ nàng thuê ở tầng bốn, tôi ngồi xổm, nhẹ nhàng đặt nàng xuống, sau đó bắt đầu thở hổn hển.
“Cảm ơn nhé,” nàng nói.
“Đừng khách sáo mà.”
Lúc này tôi mới nhìn thấy gương mặt Người đẹp số 6, hình như nàng đã đỏ mặt.
Lúc nàng lấy chìa khóa ra chuẩn bị mở cửa, tôi xua xua tay, sau đó ấn chuông cửa.
“Tú Cầu.”
“Ừ. Người đẹp số 6”
“Nhân lúc Hiếu chưa mở cửa, nghe thêm một lần cuối cùng.” Nàng cười cười.
“Ai đấy?” Tuệ Hiếu ở trong nhà hỏi.
“Đưa đến một người đẹp, xin mời ra nhận.”
“Anh Bình à?” Tuệ Hiếu mở cửa ra, giật mình đánh thốt. “Chị Huệ Đình bị làm sao vậy?”
“Sái chân rồi,” Người đẹp số 6 đáp.
Tuệ Hiếu vội vàng bước ra, đỡ Người đẹp số 6 vào nhà.
“Ngày mai nhớ đi khám bác sĩ đấy,” tôi nói.
“Ừ.” Người đẹp số 6 gật gật đầu, mỉm cười với tôi rồi đóng cửa lại.
Tôi về đến ký túc xá, càng nghĩ càng tức, liền mắng cho Lại Đức Nhân một trận.
“Cậu và Ruồi đều phải cảm ơn tớ mới đúng,” cậu ta nói. “Vì trò đùa ngày Nói dối của tớ, Ruồi và Muỗi Con mới hẹn hò được, cậu cũng nhờ đó mà được chạm vào chân Ông Huệ Đình còn gì. ”
“Hôm nay nàng mặc quần dài.”
“Tiếc quá, chân của Ông Huệ Đình đẹp thế kia mà.”
Tôi chẳng buồn để ý đến cậu ta nữa, lấy quần áo đi tắm cho sạch sẽ mồ hôi.
Cũng may ngày hôm sau đã bắt đầu kỳ nghỉ xuân kéo dài bảy ngày, Người đẹp số 6 có thể yên tâm nghỉ ngơi.
Muỗi Con và Tuệ Hiếu ba ngày liền đỡ Người đẹp số 6 đi khám bác sĩ.
Muỗi Con tự biết mình là thủ phạm gây họa, bèn phụ trách một ngày ba bữa của Người đẹp số 6, thậm chí còn nói: “Chị Huệ Đình, nếu chị tắm rửa không tiện, em có thể giúp chị.”
“Em có thể giúp chị giặt quần áo hoặc rửa bát là được rồi,” Người đẹp số 6 nói.
Kỳ nghỉ xuân tuy dài, nhưng cũng là kỳ nghỉ chán nhất, vì liền ngay sau đó là thi giữa kỳ.
Tiết Thanh Minh ở giữa kỳ nghỉ xuân, hôm ấy tôi về nhà tảo mộ. Khi xong xuôi mọi việc, tôi liền nói: “Tối nay con về Đài Namluôn.”
“Không phải vẫn đang nghỉ xuân à?” mẹ tôi hỏi.
“Con phải ôn bài chuẩn bị thi giữa kỳ.”
“Hả?”
“Sao mẹ ngạc nhiên vậy.”
Tôi ăn tối xong, liền trở về trường trong ánh mắt nghi hoặc của bố m
Còn hai ngày nữa là hết tuần thi giữa kỳ, Lại Đức Nhân đề nghị thi xong thì đi núi A Lý ngắm hoa anh đào.
“Lúc đó cũng sắp hạ tuần tháng Tư rồi còn gì, hoa anh đào chỉ nở từ giữa tháng Ba đến cuối tháng Ba thôi” tôi nói.
“Cậu chẳng hiểu gì cả, khi ấy là lúc hoa anh đào rụng, đẹp kiểu khác, mà du khách cũng ít nữa.”
“Muốn đi thì cậu đi mà đi.”
“Vậy tớ bảo Tiểu Thiến hẹn Ông Huệ Đình đi nữa.”
“Muốn hẹn thì cậu đi mà hẹn.”
Lúc lên mạng nói chuyện này với Người đẹp số 6, nàng nhận lời ngay, lại còn có vẻ rất hào hứng nữa.
Nàng còn hỏi Tuệ Hiếu và Muỗi Con có thể cùng đi không? Dĩ nhiên tôi đành phải bảo là được.
Ruồi biết Muỗi Con sẽ đến núi A Lý ngắm hoa anh đào, cũng đòi đi theo.
Vậy là lại có bảy người, tôi, Lại Đức Nhân và Tiểu Thiến, Người đẹp số 6, Tuệ Hiếu và Muỗi Con, thêm cả Ruồi nữa.
“Đã làm thì làm cho trót. Chơi luôn hai ngày một đêm đi,” Lại Đức Nhân nói. “Còn có thể ngắm mặt trời mọc trên núi A Lý nữa.”
“Chỉ cần cậu sắp xếp mọi thứ thì tớ chẳng có ý kiến,” tôi nói.
Những người khác cũng không có ý kiến, vừa thi giữa kỳ xong, mọi người cũng máu đi chơi.
Sáng sớm chúng tôi đã xuất phát từ Đài Nam, đến ga Gia Nghĩa lên tàu đi núi A Lý lúc 9 giờ. Dọc đường, tàu hỏa không ngừng phát ra những tiếng còi tu tu, âm thanh này gần như đã tuyệt tích ở những con tàu hiện đại.
Sau khi qua hồ Phấn Khởi ở độ cao 1.405 mét so với mực nước biển, diện mạo khu rừng thay đổi càng rõ rệt hơn. Ngoài cửa sổ mây mù vấn vít, con tàu như thể đang đi xuyên qua làn mây, cảm giác như đang trong mộng ảo.
Con tàu bắt đầu tiến lên theo hình chữ Z, có lúc đầu tàu ở phía trước, có lúc đuôi tàu lại ở phía trước. Ba tiếng sau, bảy người chúng tôi xuống tàu ở A Lý.
Ăn bữa trưa gọn nhẹ xong, chúng tôi đi vào khu vui chơi trong rừng để ngắm hoa. Hoa anh đào Yoshino nở dọc hai bên đường, toát lên một thứ khí chất cao nhã mà thanh lệ, đẹp đến dộ khiến người ta đắm đuối say mê.
Lại Đức Nhân dẫn Tiểu Thiến đi riêng là chuyện có thể lý giải được, nhưng Ruồi và Muỗi Con ai dè cũng lẳng lặng đi mất. Không ngờ thằng nhãi này nói năng vòng vo ngoằn ngoèo, đến thời điểm quan trọng lại nhanh nhẹn thẳng thắn như thế. Tuy tôi cũng muốn được ngắm hoa riêng với Người đẹp số 6, nhưng bỏ Tuệ Hiếu lại một mình thì cũng rất ngại.
“Anh Bình,


XtGem Forum catalog