Tác giả: Thái Trí Hằng
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341675
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1675 lượt.
ưa, trả phòng, ăn cơm xong, liền rời khỏi núi A Lý.
Xuống đến chân núi, bọn tôi bắt xe buýt về đến ga Gia Nghĩa. Rồi từ Gia Nghĩa lên tàu về Đài Nam, về đến nơi thì đã 5 giờ chiều.
Lại Đức Nhân phải chở Tiểu Thiến về trường, điều này có thể lý giải được; nhưng Ruồi không ngờ cũng đòi chở Muỗi Con đi loanh quanh, thế này thì chẳng còn đạo lý gì nữa rồi.
“Anh Bình, em phải đi gặp bạn trai em đây,” Tuệ Hiếu nói với tôi. “Nhờ anh chở chị Huệ Đình về nhé.”
Tôi lại cảm động đến nói không nên lời.
Ga xe lửa ở ngay cạnh trường, đi xe máy về chỗ ở của Người đẹp số 6 chỉ mất năm phút.”
“Mệt chưa?” tôi hỏi.
“Hơi hơi.” Người đẹp số 6 đáp.
“Vậy bạn về nghỉ ngơi đi nhé,” tôi nói, “có chuyện gì bọn mình lên mạng nói.”
“Ừ.”
“Suýt chút nữa thì quên mất,” tôi nói, “Người đẹp số 6.”
“Ừ,” nàng cười tươi, “Tú Cầu.”
Tôi cũng nhoẻn miệng cười, vẫy vẫy tay rồi
Đã bước vào tháng Năm, tôi nghĩ cánh hoa anh đào cuối cùng trên núi A Lý cũng đã rơi xuống.
Tiết trời cũng nóng hẳn lên, sự thực là từ hai ngày trước tôi đã bắt đầu mặc áo cộc tay.
Đầu tháng Năm, đi học qua con đường nhỏ hai bên trồng đầy phượng, phát hiện ra một cây đã nở hoa rồi.
Tôi nói với Người đẹp số 6, hoa phượng nở rồi, nàng có vẻ không tin lắm, tôi bèn chở nàng đến dưới gốc cây phượng đã nở hoa ấy.
“Bạn xem.” Tôi chỉ lên đóa hoa đỏ trên cây.
“Đúng là thật rồi,” Người đẹp số 6 nói.
Thực ra không cần tôi phải chỉ, những đóa hoa phượng đỏ như lửa đã lấp ló giữa tán lá xanh màu ngọc biếc, nhìn rất rõ. Cánh hoa phượng vừa lớn vừa đỏ, cả đài hoa cũng ánh lên sắc đỏ như máu, thật vô cùng rực rỡ.
Tôi chăm chú quan sát năm cánh hoa phượng, bất chợt thấy có cảm giác quen thuộc.
“Ủa?” Tôi lấy làm thắc mắc, “sao lại có cảm giác mình thường xuyên nhìn thấy hoa phượng nhỉ?”
“Hả?” Nàng có vẻ rất ngạc nhiên.
“Sao vậy?” tôi hỏi.
“Biểu tượng của trường mình là hoa phượng mà.”
“Hả?” Tôi cũng hết sức ngạc nhiên.
“Bạn lẩm cẩm quá rồi.”
“Thế này liệu mình có tốt nghiệp được không nhỉ?”
“Khó nói lại bật cười.
Trời đang rất nóng, tôi và Người đẹp số 6 bước sâu vào trong bóng râm.
“Phượng hẳn phải là một loài cây hạnh phúc lắm,” nàng nói.
“Tại sao?”
“Lúc hoa nở rộ nhất, lá cây vẫn còn xanh tươi. Hoa và lá chẳng những không chia lìa, mà còn có thể nhìn thấy dáng vẻ đẹp nhất của nhau nữa.”
“Ừ”, tôi gật gật đầu, “đúng là rất hạnh phúc.”
“Quyết định rồi,” nàng nói.
“Quyết định gì thế?”
“Mỗi năm ngày đầu tiên nhìn thấy hoa phượng, sẽ là ngày đầu tiên của mùa hè.”
“Quyết định của bạn lúc nào cũng thật sáng suốt.”
“Cảm ơn.” Nàng lại nhoẻn cười.
Sau khi xác định được ngày đầu tiên của mùa hè, tôi liền chở Người đẹp số 6 về.
“Bạn biết đường đi núi muối Thất Cổ không?” lúc về đến dưới chân nhà, nàng hỏi.
“Chắc là biết,” tôi nói.
“Tuần sau mình muốn đi một chuyến, để làm bài báo cáo cho môn khoa học thường thức.”
“Nếu bạn không ngại, mình có thể chờ bạn đến đó,” tôi nói.
“Bạn không chở mình đi, mình mới thấy ngại đó,” nàng bật cười.
Chúng tôi hẹn 2 giờ chiều thứ Sáu tuần sau xuất phát, tôi sẽ đến dưới nhà đón nàng.
Từ trường tôi đến Thất Cổ, đi xe máy mất chừng một tiếng.
Hôm đó nắng rất to, cũng may sau khi ra khỏi thành phố, hai bên đường toàn là những hồ cá rộng mênh mông, tầm nhìn cũng vì thế mà trở nên trải rộng mênh mang, gió cũng mạnh hơn nhiều, thổi bay cả cái oi bức của mùa hè.
Đột nhiên mây đen kéo đến vần vũ trên đầu, trời đất trong chớp mắt tối sầm lại, cơn gió thổi qua người trở nên mát rượi.
Tôi thầm than không ổn, mười giây sau từng hạt mưa lớn đã trút xuống ầm ầm.
Mưa mỗi lúc một lớn hơn, còn lẫn cả tiếng sấm ì ùng và chớp nữa, khiến chúng tôi không kịp phòng bị.
Nếu tôi và Người đẹp số 6 đang ở trong thế giới của tiểu thuyết kiếm hiệp có phải tốt không, trong truyện kiếm hiệp, lúc nhân vật chính đang ở nơi hoang vu dã ngoại mà đột nhiên gặp mưa, gần đó nhất định thể nào cũng có một ngôi miếu rách nát gì gì đó.
Đáng tiếc trong thế giới thực này xung quanh bốn bề chỉ có hồ cá, đừng nói là miếu hoang, đến cả một cái cây cũng chẳng thấy đâu nữa.
Giữa cơn mưa mịt mờ ấy, tiến lên cũng chẳng được, mà trở về cũng chẳng xong, đến cả dừng lại cũng không ổn chút nào.
Tôi hết sức bối rối, chỉ lo Người đẹp số 6 bị ướt, nhưng cũng chỉ có thể tăng tốc phóng về phía trước.
Hệt như trúng số vậy, tôi bỗng trôngăn lán nhỏ ven đường cách không xa lắm, vội vàng phóng như bay đến đó.
Tôi dừng xe trước cửa, để Người đẹp số 6 xuống xe chạy vào trong trước, rồi mới đỗ xe chạy vào theo.
Căn lán nhỏ này chắc để nghỉ ngơi lúc coi hồ cá, chỉ rộng khoảng năm mét vuông.
Tuy chỉ bị dính mưa có chừng năm phút, nhưng tôi và Người đẹp số 6 đã ướt sũng sĩnh cả người.
“Tú Cầu.”
“Ừ. Người đẹp số 6.”
“Thảm quá nhỉ,” Nàng nhoẻn miệng cười.
“Đúng thế.” Tôi cũng cười theo.
“Thời tiết đang đẹp thế, sao lại đột nhiên đổ mưa vậy chứ?” nàng nói.
“Đây là mưa rào chiều hè đấy mà,” tôi nói. “Mưa rất lớn, đến nhanh mà đi cũng rất nhanh.”
“Ồ.”