XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cá Voi Và Hồ Nước

Cá Voi Và Hồ Nước

Tác giả: Thái Trí Hằng

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341657

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1657 lượt.

>“Bờ biển?”
“Ừ. Vì sao Ngưu Lang và sao Chức Nữ sẽ bị nhấn chìm trong ánh đèn của thành phố mất.”
“Được đấy,” nàng cười cười, “đi ra bờ biển ngắm sao.”
Tôi lái xe chở nàng ra bờ biển Hoàng Kim, sau khi đến nơi, hai đứa ngồi sánh vai trên bờ đê chắn sóng, mặt hướng về phía biển.
Ánh sáng còn lại chỉ là ánh đèn đường bên con đường sau lưng và ánh đèn xe thi thoảng loáng qua.
Trước mắt gần như tối đen, chỉ nghe thấy rõ tiếng sóng biển vỗ lên bờ cát.
Đường bờ biển hết sức mơ hồ, nhưng trên mặt biển thì lấp lánh ánh sao.
Chúng tôi không nói năng gì, chỉ kề vai ngồi cạnh nhau, người hơi ngả về phía sau, bàn tay chống xuống mặt đất
“Sao Ngưu Lang và sao Chức Nữ ở đâu?” mười phút sau, Người đẹp số 6 lên tiếng hỏi.
“Thì ở trên trời đó.”
“À. Vì vậy bạn cũng không biết chứ gì.”
“Ừ. Ở đâu không quan trọng, chỉ cần vẫn còn đó là tốt rồi.”
“Vậy chúng ta có thấy sao Ngưu Lang và sao Chức Nữ không?”
“Chúng ta nhất định đã trông thấy rồi.” Tôi chỉ lên bầu trời sao. “Chúng ở giữa những vì sao kia kìa.”
“Ừ.” Nàng gật gật đầu, sau đó nhoẻn miệng cười.
“Người đẹp số 6.”
“Ừ. Tú Cầu.”
“Xin lỗi vì muộn thế này mới đến kiếm bạn.”
“Nếu không phải muộn thế này, sao cũng không thể sáng đẹp vậy đâu. Thế nên…”
“Ừ?”
“Tú Cầu.”
“Ừ. Người đẹp số 6.”
“Cảm ơn bạn đã đưa mình ra bờ biển ngắm sao.”
“Mình lấy làm hân hạnh.”
Đêm mùa hè bên bờ biển, gió cứ thổi tà tà chầm chậm, vừa mát mẻ lại vừa dễ chịu.
Suốt một thời gian dài sống trong thời tiết oi bức đã sắp làm chúng tôi quên béng mất cảm giác mát mẻ dễ chịu ấy rồi.
Ở trong phòng điều hòa tuy rằng cũng mát đấy, nhưng đó là cảm giác mát mẻ đơn điệu mà gò bó khó chịu, không thấy được sự thoáng đãng.
Tôi và Người đẹp số 6 lưu luyến cảm giác mát mẻ này, lại càng lưu luyến bầu trời đầy sao lấp lánh.
Vì vậy chúng tôi đều vờ như quên mất lúc này đêm đã khuya lắm rồi, thậm chí đã sắp đến thời khắc chuyển giao giữa ngày và đêm.
Tôi cúi đầu nhìn đồng hồ đeo tay, bốn rưỡi rồi.
Trong bầu không khí tĩnh mịch, một động tác nhỏ như vậy thôi cũng đủ làm kinh động Người đẹp số 6.
“Có phải nên về rồi không?” Nàng hỏi.
“Ừ,” tôi đáp lời, “cũng nên để sao Ngưu Lang và sao Chức Nữ nghỉ ngơi thôi.”
“Ừ.” Nàng gật đầu, sau đó đứng dậy.
Tôi lái xe chở nàng về, sau khi dặn dò nàng lên phòng phải đi ngủ ngay, tôi trở về ký túc.
Vừa mở cửa phòng, chuông đồng hồ báo thức của Lại Đức Nhân cũng vừa khéo reo lên, cậu ta kêu toáng một tiếng, bộ dạng rất đau khổ.
Tôi cười thầm mấy tiếng, rồi leo lên giường ngủ khò.
Lễ Thất tịch của Lại Đức Nhân và Tiểu Thiến rất phong phú, ngoài xem phim ăn cơm dạo phố ra, còn đến cung Khai Long, hay còn được gọi là miếu Bà Bảy cúng bái, tiện thể tham quan một nghi thức thành niên mười sáu tuổi.
Lễ Tình nhân của Ruồi và Muỗi Con cũng phong phú không kém, cả buổi chiều họ ở trong đồn cảnh sát ghi lời khai. Vì xe máy của Ruồi bị trộm mất, hai cô cậu đành phải đến đồn cảnh sát báo án.
Tay cảnh sát phụ trách lại là tay mơ mới học sử dụng máy tính, gõ chậm hết sức, còn hay viết đi xóa lại chán chê, ghi xong được lời khai thì trời cũng tối đen rồi.
“Mua chín mươi chín bông hồng hết ba nghìn, xe máy ba mươi bảy nghìn nữa.” Ruồi nhăn mặt đau khổ. “Vừa khéo đúng bốn mươi nghìn tiền giải nhì xổ số Thống Nhất.”
Kỳ nghỉ hè sắp kết thúc, nhưng thời tiết vẫn nóng bức vô cùng, gần như không hề có biểu hiện dịu đi chút nào.
Cuối tháng Tám, thậm chí còn đạt mức kỷ lục nóng nhất trong năm.
Tháng Tám qua đi, đám sinh viên về quê nghỉ hè lục tục quay lại trường, sân trường ồn ã náo nhiệt trở lại.
Ngày mùng 6 tháng Chín khai giảng, bốn rưỡi chiều hôm sau, tôi và Người đẹp số 6 thả bộ trong sân trường, mới đi được chừng nửa tiếng, hai đứa đã đẫm mồ hôi.
Mùa hè nóng bức mà dài đằng đẵng của miền Nam Đài Loan ơi, bao giờ mới để mùa thu xuất hiện đây?
“Ngày đầu tiên của mùa đông, mùa xuân và mùa hạ đều do mình quyết định cả rồi,” Người đẹp số 6 nói, “vậy thì ngày đầu tiên của mùa thu do bạn quyết định nhé.”
“Ngày đầu tiên của mùa thu?”
“Ừ.” Nàng nhoẻn miệng cười. “Vấn đề này rất rất khó, bạn hãy động não đi.”
Đây đích thực là một vấn đề rất khó nghĩ, mùa thu giống như một tên buôn lậu vậy, không dễ gì để người ta phát hiện ra.
Nếu theo truyền thống, lấy thời điểm lá cây chuyển sắc vàng hay lá rụng để phán đoán thì sao?
Làm vậy không được, ở miền Nam Đài Loan này, ngoài một số loài cây đặc biệt ra, cây cối gần như bốn mùa đều xanh lá.
Lá phong chuyển sang màu đỏ tuy là dấu hiệu của mùa thu, nhưng đó là giữa thu rồi, không phải ngày đầu tiên của mùa thu.
Vả lại, nếu cây phong mà mọc ở Đài Nam, sợ rằng dù đến hết mùa đông, lá cây cũng chẳng thể chuyển sang màu đỏ.
Còn về lá rụng, lá cây rụng xuống sau một trận bão có khi còn nhiều hơn lá rụng trong cả mùa thu cũng nên.
Nếu dùng ngày đầu tiên của tháng đấy coi như ngày đầu tiên của mùa thu thì sao nhỉ?
Giống như Người đẹp số 6 lấy ngày mùng 1 tháng Mười hai là ngày đầu tiên của mùa đông vậy.
Ngày mùng 1