Tác giả: Thái Trí Hằng
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341660
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1660 lượt.
thể mang đi hết ưu sầu, như mang đi những dòng sông nhỏ. Tất cả các vết thương, tất cả nước mắt đã rơi, tình yêu của tôi, xim hãy mang đi hết…” Lại Đức Nhân hát lên ông ổng.
“Ê,” tôi quay đầu lại, “hát cũng không được.”
“Đây là ca khúc chủ đề của cậu mà, Biển lớn của Trương Vũ Sinh.” Lại Đức Nhân cười khì khì. “Cậu hát mấy lượt nữa là biến thành biển lớn rồi, không cần phải vất vả ôn thi cuối kỳ làm gì cho mệt.”
Tôi bèn quyết định bịt luôn tai lại, mặc xác cậu ta.
Thi cuối kỳ xong là hơn hai tháng nghỉ hè.
Tôi chỉ thi thoảng về nhà mấy hôm, thời gian còn lại dự định ở lại Đài Loan cả kỳ nghỉ này, nghiêm túc chuẩn bị cho kỳ thi nghiên cứu sinh. Ngoài ra, mỗi tuần tôi còn đến lớp học thêm một buổi, bổ túc một môn thi.
Người đẹp số 6 cũng có kế hoạch thực hiện chuyên đề của sinh viên chuyên ngành trong các trường thuộc hội Khoa học Quốc gia, nên mùa hè này cũng ở lại Đài Nam. “Vả lại mình cũng muốn đọc thêm một ít sách,” nàng cười cười nói, “Đài Bắc nhiều thứ dụ dỗ quá.”
Tháng Năm nóng, tháng Sáu rất nóng, tháng Bảy, tháng Tám thì nóng đến mức chẳng muốn nói đến nữa.
Suốt kỳ nghỉ hè, ngày nào cũng nóng đến không chịu nổi, vì vậy tôi thường hay đến thư viện đọc sách. Đó là nơi duy nhất có điều hòa miễn phí, mà lại còn yên tĩnh nữa.
Có lần, tôi vừa khéo gặp Người đẹp số 6 ở cầu thang từ tầng hai lên tầng ba trong thư viện.
Vì cầu thang chỉ có một bên tay vịn, nàng men theo tay vịn đi xuống, tôi lại men theo tay vịn đi lên, hai chúng tôi suýt nữa thì va vào nhau ở chỗ qu
“Tú Cầu.”
“Ừ. Người đẹp số 6.”
“Bạn đến đây đọc sách à?”
“Ừ.” Tôi nói, “bạn cũng vậy à?”
“Ừ.”
“Cùng chung chí hướng.” Tôi gật gật đầu.
“Dự cảm kỳ lạ của mình lại xuất hiện rồi.”
“Thật sao?”
“Ừ,” nàng chỉ vào tôi, “nhất định bạn đến vì điều hòa miễn phí.”
“Đấy là suy luận mà.” Tôi cười cười. “Nhưng bạn đoán đúng rồi đấy.”
“Cùng chung chí hướng.” Nàng cũng bật cười khúc khích.
Đều cùng chung chí hướng cả, nên cũng khó tránh việc quyến luyến lẫn nhau, vậy là chúng tôi thường hẹn nhau cũng đến thư viện đọc sách. Chúng tôi hay ngồi chung một cái bàn dài, nhưng gần như không nói chuyện gì, cùng lắm chỉ trao đổi một nụ cười khi ánh mắt chạm nhau.
Những lúc ấy, chỉ có tiếng giở sách, tiếng đầu bút lướt qua trên giấy, tiếng lạo xạo khi cánh tay ma sát vào mặt bàn.
Có khi Người đẹp số 6 mệt, sẽ nhoài người lên bàn nghỉ ngơi, mặt gối lên cánh tay.
Tôi sẽ dừng giở sách, đặt bút xuống, hai tay rời khỏi mặt bàn, lặng lẽ ngắm nhìn nàng cho tới khi nàng nhỏm dậy.
“Tú Cầu.” Giọng nàng nghe rất nhẹ.
“Ừ. Người đẹp số 6.” Tôi cũng hạ thấp âm lượng xuống.
“Mình muốn đi ngắm biển.”
“Hả?” tôi khẽ nói. “Thời gian này ra biển nóng lắm đấy.”
“Có sao đâu, đằng nào cũng là mùa hè mà.” Nàng nhoẻn miệng cười tươi.
Thu dọn sách vở rời thư viện, tôi phóng xe chở nàng ra bờ biển Hoàng Kim, mất hai lăm phút.
Mới 4 giờ chiều, bờ biển gần như không một bóng người, chỉ có gió biển thổi phần phật.
Chúng tôi ngồi trên con đê chắn sóng dài, gió biển tuy mạnh, nhưng nắng cũng rất to.
“Ra bãi cát dạo đi,” nàng nói.
“Cát nóng lắm đấy.”
“Có sao đâu, đằng nào cũng là mùa hè mà.”
“Sạo bạn lại nói câu ấy nữa?”
“Trong phim truyền hình Nhật toàn nói vậy,” nàng đáp. “Dạo này mình hay xem phim Nhật lắm.”
“Người đẹp số 6.”
“Ừ. Tú Cầu.”
“Bạn vĩ đại quá.”
“Lại nói nhảm rồi.” Nàng nhảy xuống, hai chân giẫm lên bãi cát. “Đi thôi.
Chúng tôi cởi bỏ giầy tất, đi ra chỗ giáp ranh mặt nước biển, rồi dạo men theo đó.
“Tại sao đột nhiên muốn ngắm biển thế?” tôi hỏi.
“Vì mình muốn biết tại sao bạn lại mong muốn giống như biển lớn.”
“Thực ra chỉ vì mình cảm thấy bạn giống cá voi thôi.”
“Nếu mình là chú chim nhỏ thì sao?”
“Vậy mình sẽ ước mong thành bầu trời.”
“Nếu mình là đom đóm?”
“Mình sẽ ước mong trở thành đồng cỏ xanh tươi không bị ô nhiễm.”
“Mình hiểu rồi,” nàng nói, “vì mình là cá voi, nên bạn muốn trở thành biển lớn.”
“Đại khái là như vậy đấy.”
“Tú Cầu.”
“Ừ. Người đẹp số 6.”
“Bạn đã là biển lớn rồi.”
“Hả?”
Tôi đang định hỏi nàng tại sao, thì Người đẹp số 6 đã đột nhiên rảo bước chạy nhanh ra phía biển.
“Tú Cầu!” hai tay nàng bắc loa quanh miệng, mặt hướng về phía biển thét lớn.
Tôi lấy làm thắc mắc, nên đáp lại thế nào.
“Mình vừa gọi bạn đó.” Người đẹp số 6 quay đầu lại tươi cười.
“Nhưng mình đứng đây kia mà.”
“Không,” tay phải nàng chỉ ra phía biển, “bạn ở đó cơ.”
Vầng dương chiếu xeo xéo trên mặt biển, toàn thân Người đẹp số 6 phủ trùm trong ánh vàng kim rực rỡ. Dù là ngày hay đêm, lúc nào nàng cũng sáng lấp lánh như thế.
Người đẹp số 6, vì em là cái voi, vì vậy anh nhất định phải cố gắng trở thành biển lớn.
Anh nhất định sẽ rất cố gắng.
Cũng gần 5 giờ, trên bãi cát bắt đầu thấy có người xuất hiện.
Tôi và Người đẹp số 6 trông thấy một cô bé khoảng bảy tuổi đang một mình ngồi nghịch cát, bên cạnh có mấy cái bát đĩa bằng nhựa, cô bé múc một ít cát vào bát, rồi lấy tay ngoáy ngoáy giống như đang làm cơm, c