Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cá Voi Và Hồ Nước

Cá Voi Và Hồ Nước

Tác giả: Thái Trí Hằng

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341648

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1648 lượt.

g Mười là lễ Halloween, tối hôm ấy, Hội Sinh viên tổ chức một buổi dạ hội, hoan nghênh mọi người đóng giả làm các loại ma quỷ tham gia. Trong buổi cũng sẽ chọn ra người giả dạng giống ma quỷ nhất.
“Gọi Tiểu Thiến đến tham gia đi,” tôi nói.
“Này.” Lại Đức Nhân trừng mắt lên nhìn tôi.
“Tiểu Thiến để mặt trần cũng đủ làm chấn động lòng người rồi, không cần phải hóa trang gì đặc biệt.”
“Này!” Cậu ta lại kêu lên một tiếng.
Kết quả là tự Tiểu Thiến muốn tham gia buổi dạ hội Haloween ấy, cô còn kéo theo cả Người đẹp số 6 cùng đi.
Cuối cùng lại là Tiểu Thiến, Lại Đức Nhân, Người đẹp số 6, tôi, Tuệ Hiếu, Muỗi Con, Ruồi, bảy người cùng tham gia buổi dạ hội đó.
Nhưng bảy chúng tôi đều không đóng giả làm ma quỷ gì, chỉ vào xem cho vui.
Tiểu Thiến tối hôm đó lại mặc váy liền màu trắng, mái tóc dài buông xuống như dòng thác.
“Tiểu Thiến giống thật đấy.” Tôi len lén nói vời Người đẹp số 6, “ít nhất thì nhìn phía sau rất giống.”
Người đẹp số 6 cứ cười mãi, hoàn toàn không phản bác lại tôi.
Đã bước vào tháng Mười một, phong vị mùa thu càng thêm nồng đượm.
Thời tiết này là dễ chịu nhất, ánh dương hiền hòa, nhiệt độ vừa phải, cả không khí cũng dường như đang mỉm cười.
Thi giữa kỳ vào thời tiết này là tốt nhất, sinh viên thi xong cũng không muốn phóng hỏa đốt luôn trường lớp cho lắm.
Tuần thứ hai của tháng Mười một là thi giữa kỳ, thi xong là đến kỷ niệm thành lập trường.
Năm nay tôi cũng khá may mắn, sinh nhật không rơi vào thứ Sáu ngày 13 nữa, mà là thứ Bảy.
Năm nay nhà trường cũng vừa khéo chọn đúng ngày hôm ấy làm lễ kỷ niệm.
“Chà, bạn được nể mặt ghê đó nha,” Người đẹp số 6 nhoẻn miệng cười, nói với tôi.
“Trùng hợp thôi.” Tôi cũng cười theo.
“Tú Cầu.”
“Ừ. Người đẹp số 6.”
“Chúc mừng sinh nhật.”
“Cảm ơn.”
“Xin lỗi vì chưa chuẩn bị quà.”
“Bạn đừng bao giờ nói vậy.”
“Nhưng mà có bánh ga tô đấy.”
“Hả?”
“Bạn đợi mình nhé.”
Người đẹp số 6 quay người chạy lên nhà, một lúc sau liền bưng xuống một cái bánh ga tô nhỏ đường kính khoảng 20 xăng ti mét.
“Tự mình làm đấy,” nàng nói.
“Lẽ trời khó dung mà.”
“Hả?”
“Bạn xinh đẹp lại tốt bụng, lại còn biết làm bánh ga tô nữa, đúng là lẽ trời khó dung.”
“Đừng nói nhảm nữa.” Nàng bật cười khúc khích. “Tìm chỗ nào đó ngồi ăn bánh đi.”
Tôi bưng cái bánh ga tô, cùng Người đẹp số 6 đi sâu vào sân trường rồi kiếm chỗ ngồi xuống.
“Ước trước đi đã,” nàng nói.
Xin cho tôi trở thành biển lớn để cá voi có thể bơi lội vẫy vùng.
Tôi chỉ có một ước nguyện đó thôi.
“Người đẹp số 6.”
“Ừ. Tú Cầu.”
“Bạn nhất định sống lâu trăm tuổi.”
“Người được mừng sinh nhật là bạn cơ mà.”
Chúng tôi cười phá lên, cắt đôi cái bánh ga tô ra, mỗi người một nửa.
Theo quyết định của Người đẹp số 6, mùa thu chỉ đến cuối tháng Mười một là chấm dứt.
Mùa thu ngắn ngủi vậy thôi, vì vậy tôi và Người đẹp số 6 càng trân trọng mùa thu.
Nếu buổi tối lên mạng gặp được Người đẹp số 6, nàng thường hay gửi cho tôi tin nhắn thế này:
“Mình muốn ngắm sao trời mùa thu.”
“Được.”
Sau đó tôi lập tức thoát khỏi mạng, phóng xe xuống dưới chân nhà nàng. Tôi sẽ cùng nàng thả bộ một đoạn, có thể chỉ đi ra cửa hàng tiện lợi, hoặc cũng có thể chỉ đi vào sân trường.
10 giờ tối ngày 30 tháng Mười một, tôi chở Người đẹp số 6 ra bờ biển, định ngắm bầu trời sao mùa thu cho thỏa thuê.
Bầu trời cũng không làm chúng tôi thất vọng, những ngôi sao ra sức tỏa sáng trong đêm cuối cùng của mùa thu.
“Tú Cầu.”
“Ừ. Người đẹp số 6.”
“Mình có dự cảm chúng ta nhất định ở lại đây đến sau 12 giờ.”
“Đây không phải dự cảm,” tôi nói, “mà là ám hiệu rồi.”
“Ám hiệu à?” Nàng cười cười. “Nhưng mình nói rất rõ ràng mà.”
“Mình biết rồi.” Tôi cũng bật cười. “Thì ở lại đây đến sau 12 giờ nhé.”
Sau 12 giờ, mùa thu liền kết thúc.
Chúng tôi không đếm ngược, chỉ lặng lẽ mặc thời gian chầm chậm trôi đến sáng sớm ngày mùng 1 tháng Mười hai.
Chúng tôi chỉ muốn nhìn thấy nhau vào khoảnh khắc mùa đông đến, như vậy mùa đông này sẽ không còn lạnh lẽo nữa.
Mùa đông này đúng là không lạnh thật, vì rất náo nhiệt ồn ã.
Đêm Đông chí, Câu lạc bộ nghe nhìn và khoa chúng tôi đều có tiệc bánh trôi. Tôi đi cả hai chỗ, mỗi bên ăn hai bát bánh trôi, tổng cộng ăn bốn bát.
Nếu ăn một bát bánh trôi tức là tăng thêm một tuổi, vậy thì tối nay thoắt cái tôi đã thêm bốn tuổi rồi.
“Sao bạn ăn nhiều bánh trôi thế?” Người đẹp số 6 hỏi.
“Vì ngon mà,” tôi đáp.
Người đẹp số 6, thực ra là vì anh muốn nhanh chóng trưởng thành, lão luyện hơn, để trở thành biển lớn.
Lễ mừng Giáng sinh tổ chức ở nhà trọ của Người đẹp số 6, đây là đề nghị của Muỗi Con.
Vốn chỉ có bảy người, về sau bạn trai của Tuệ Hiếu cũng đến, thành thử ra có tám người.
“Cây thông Noel mảnh mai quá,” Ruồi nói.
“Chê nhỏ thì nói thẳng ra đi.” Muỗi Con trừng mắt nhìn cậu ta.
Cây thông ấy đúng là rất nhỏ, chỉ cao bằng nửa người. Nhưng bên trên đeo đầy các đồ trang trí, lại còn có đèn sáng nhấp nháy, cũng coi như rất có thành ý rồi.
Tối hôm đó chúng tôi ăn