Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cá Voi Và Hồ Nước

Cá Voi Và Hồ Nước

Tác giả: Thái Trí Hằng

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341641

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1641 lượt.

ng vào ánh mắt nàng.
“Sau đó thì sao?” nàng hỏi.
“Hả?” Tôi ngẩng đầu lên. “Cái gì sau đó?”
“Bạn đã nói với mình, Lại Đức Nhân bắt được quả tú cầu này. Sau đó thì sao?”
“Mình…”
“Chắc bạn không định nói tiếp rằng, vì bạn không bắt được tú cầu, cho nên chúng ta không nên quen biết nhau chứ?” nàng nói. “Hay là muốn nói thực ra giữa chúng ta chẳng có duyên phận gì?”
Tôi há hốc miệng, không biết nên nói gì cho phải.
“Lẽ nào bạn cho rằng chúng ta có thể tiếp tục, chỉ vì mình nghĩ rằng bạn bắt được quả tú cầu?”
“Mình…” cuối cùng tôi cũng mở miệng, “có lúc đúng là mình nghĩ đấy.”
“Vậy thì bạn sai bét rồi,” nàng nói. “Tình bạn của chúng ta duy trì, chỉ vì bản thân bạn thôi.”
“Mình?”
“Nếu lúc đó là Lại Đức Nhân ôm tú cầu lên sân khấu, về sau mình vẫn sẽ quen với bạn cơ mà,” nàng nói. “Quá trình quen biết có thể sẽ khác, nhưng kết quả vẫn như nhau thôi, mình vẫn quen với bạn.”
“Nhưng mình không thẳng thắn ngay từ đầu, đó là mình đã sai.”
“Về điểm này, bạn phải xin lỗi mình tử tế vào,” nàng nói. “Xin lỗi mình đi.”
“Mình xin lỗi.”
“Mình chấp nhận lời xin lỗi của bạn.”
“Hả?”
“Bạn đã xin lỗi mình vì không thẳng thắn từ đầu, mình cũng chấp nhận lời xin lỗi đó rồi.” Nàng cười cười. “Nhưng giữa chúng ta, thì bạn chẳng có gì để xin lỗi cả.”
“Nhưng mà mình…”
“Còn vấn đề gì sao?”
Tôi bần thần nhìn Người đẹp số 6, nói không nên lời, một hồi lâu sau, mới chầm chậm lắc đầu.
“Tốt lắm.” Nàng đưa quả tú cầu lên trước ngực. Chuẩn bị ném tú cầu đây.”
“Hả?”
“Còn đần ra đấy làm gì?” nàng nói. “Chuẩn bị bắt tú cầu đi.”
Nói xong nàng liền ném quả tú cầu ấy về phía tôi, tôi bắt lấy eo phản xạ.
“Ai bảo người bắt được tú cầu không phải là bạn nào?” Nàng bật cười khúc khích. “Rõ ràng là bạn bắt được còn gì?”
“Người đẹp số 6.”
“Ừ. Tú Cầu.”
“Bạn nhất định sống lâu trăm tuổi.”
“Thế còn phải xem bạn có chuyện gì giấu mình hay không đã.”
“Hết rồi,” tôi nói, “thực sự là hết rồi.”
“Vậy thì tốt,” nàng nói. “Có thể đi với mình ra đường Đông Phong xem hoa chuông nở không?”
“Ừ.” Tôi gật đầu.
Tôi chở Người đẹp số 6 đến đường Đông Phong, nhưng hoa chuông vẫn chưa nở.
Cả hàng cây phong linh hoa vàng gần như đã rụng hết lá, trên đường phủ đầy những chiếc lá khô màu nâu nhạt,
“Phải mấy ngày nữa hoa mới nở,” tôi nói.
“Tiếc quá.” Người đẹp số 6 thở dài.
“Lá cây giờ chắc chỉ muốn mau mau chóng chóng rơi rụng hết, để cho hoa sớm nở.”
“Tú Cầu.”
“Ừ. Người đẹp số 6.”
“Dự cảm của mình…”
“Chắc chắn bạn sẽ tự ví mình là lá cây phong linh, sau đó ví mình như hoa chuông.”
“Đây là suy luận chứ.”
“Coi như suy luận đi,” nàng nói. “Thế bạn nói xem, mình đoán có đúng không?”
“Ờ…” tôi ngập ngừng giây lát, “coi như là đúng đi.”
“Bạn ví von thật chẳng ra sao cả.” Nàng nhoẻn miệng cười.
“Xin lỗi.”
Chúng tôi giẫm lên những lá cây khô dưới đất, dọc đường thi thoảng còn trông thấy lá khô rời cành lướt xuống.
“Tú Cầu.”
“Ừ. Người đẹp số 6.”
“Muốn nghe thử cách ví von của mình không.”
“Ừ.”
“Một chiếc lá khô rơi xuống chỉ là một chiếc lá khô đơn thuần, chỉ khiến người ta cảm thấy cô đơn.” Nàng nói, “nhưng hai chiếc lá khô cùng rơi xuống thì không đơn giản chỉ là hai chiếc lá khô nữa rồi.”
“Thế hai chiếc lá khô cùng rơi xuống thì sẽ ra sao?” Tôi lấy làm thắc mắc.
“Nếu hai chiếc lá khô cùng rơi xuống, có lẽ sẽ khiến người ta liên tưởng đến Lương Sơn Bá và Chúc Anh Đài, hóa thành bươm bướm,” nàng nói. “Không chỉ không còn cô đơn, mà còn rất đẹp nữa.”
“Ừm,” tôi nói, “có lẽ vậy.”
“Thế nên em không giống hoa chuông, em cũng giống anh, cũng chỉ là lá khô của cây phong linh thôi,” nàng nói. “Vả lại, em còn rơi xuống cùng anh nữa.”
Tôi dừng bước, quay đầu lại nhìn Người đẹp số 6.
Người đẹp số 6, cách ví von của em rất đẹp, cũng khiến anh vô cùng vinh hạnh.
Tuy rằng anh rất muốn em cùng anh lìa cành, tựa một đôi bươm bướm xinh đẹp bay múa trong làn gió; nhưng em nhất định là đóa hoa chuông rực rỡ sắc màu kia, không thể nào là lá khô được.
Còn anh thì đúng là lá khô rồi, nếu có thể khiến hoa em nở sớm, anh nhất định sẽ gắng sức để mình rơi xuống.
“Em phải về Đài Bắc rồi,” nàng nói.
“Nhanh vậy à?” Tôi hết sức kinh ngạc. “Ăn cơm xong rồi hãy đi.”
“Về Đài Bắc phải ngồi xe bốn tiếng đấy, ăn tối xong thì muộn quá.” Nàng cười cười. “Vả lại hôm nay là em lén đi đấy chứ, không thể về muộn quá được.”
“Nhưng đi vội đi vàng như thế, mệt lắm đấy.”
“Chẳng sao đâu, mục đích của em đã đạt được rồi mà.”
“Mục đích?”
“Thì nói rồi đấy thôi, em chỉ muốn gặp anh, nghe anh gọi một tiếng Người đẹp số 6 thôi mà.”
“Người đẹp số 6.”
“Ừ. Tú Cầu.”
“Nếu em không ngại, lần sau muốn gặp anh, cứ nói một tiếng, anh sẽ đến.”
“Em ngại đấy.”
“Hả?”
“Như vậy thì hầu như ngày nào anh cũng đến Đài Bắc mất.”
Tôi lặng lẽ nhìn Người đẹp số 6, cảm động không nói nên lời.
“Tú Cầu.”
“Ừ. Người đẹp số 6.”
“Chở em ra bến xe.”






“Ừ.” Tôi gật đầu.
Tôi