XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cá Voi Và Hồ Nước

Cá Voi Và Hồ Nước

Tác giả: Thái Trí Hằng

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341647

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1647 lượt.

thứ Sáu ngày 13 đúng không?
“Không phải.”
“Chúc mừng sinh nhật.”
“Cảm ơn bạn.”
“Vì hôm nay là sinh nhật bạn, vì vậy mình phải nói với bạn một câu chúc mừng sinh nhật.”
“Cảm ơn. Bạn đã nói hai lần rồi, tiền điện thoại đắt lắm đó.”
“Nếu đã nói hai lần rồi, vậy thì chúc mừng sinh nhật thêm lần thứ ba cũng chẳng phương hại gì.”
“Vậy thì mình chỉ còn cách cảm ơn lần thứ ba thôi.”
“Tú Cầu.”
“Ừ. Người đẹp số 6.”
“Bạn nhất định sống lâu trăm tuổi.”
“Mình…”
“Bạn nhất định đấy.”
“Ừ.”
Mùa hè đã qua, mùa thu đến; mùa thu qua đi, mùa đông lại đến.
Tôi vẫn không gặp được Người đẹp số 6.
Khi gặp lại nàng, thì đã là đầu năm 2001, mùa đông sắp kết thúc tới nơi.
Hôm ấy là trung tuần tháng Hai, khoảng 1 giờ chiều, nàng đột nhiên xuất hiện ở cửa phòng nghiên cứu.
Tôi nghe thấy tiếng người gõ cánh cửa vốn đang mở hai ba tiếng liền, bèn đứng dậy xem là ai.
“Tú Cầu,” Người đẹp số 6 nói.
Tôi ở sát cửa sổ bên trong cùng, nàng đứng ngoài cửa, tôi phải chăm chú nhìn nàng đến hơn mười giây, vẫn không nói nên lời, chỉ thấy tim mình đập thình thịch, thình thịch.
“Tám tháng không gặp, bạn quên mình rồi à?” Gương mặt Người đẹp số 6 nở một nụ cười.
“Xin lỗi.” Có lẽ mặt tôi đã đỏ bừng lên. “Người đẹp số 6.”
Nàng bật cười khúc khích, dáng vẻ rất vui tươi, sau đó bước về phía tôi.
“Ăn cơm chưa?” tôi hỏi.
“Ăn trên tàu rồi. Còn bạn?”
“Mình vừa ăn cơm hộp.”
“Cơm hộp ngon không?”
“Nhét cho đầy bụng thôi, chẳng thể nói là ngon hay không được.”
“Ừm.” Nàng gật gật đầu, đưa mắt quan sát xung quanh.
“Tú Cầu.”
“Ừ. Người đẹp số 6.”
“Chúng mình cất công vất vả đến đây để thảo luận xem ăn cơm rồi hay chưa à?”
“Không. Chúng mình…” tôi nói, “chúng mình định làm gì nhỉ?”
“Mình chỉ muốn đến gặp bạn, nghe gọi một tiếng Người đẹp số 6 thôi.”
Tám tháng không gặp, vốn tưởng rằng bản thân sẽ trở nên có đôi chút xa lạ với Người đẹp số 6, hoặc sẽ phát hiện ra nàng có chút thay đổi rất nhỏ bé ở đâu đó.
Nhưng ánh mắt và nụ cười của nàng vẫn trong sáng như thế, đối với tôi, như vậy có nghĩa là Người đẹp số 6 hoàn toàn không hề thay đổi.
“Chỉ có mình bạn ở đây thôi à?”
“Ừ. Giờ vẫn đang là thời gian nghỉ đông, những người khác vẫn chưa về trường.”
“Thế tại sao bạn lại ở đây?”
“Bởi vì…” tôi nghĩ ngợi giây lát, “vì mình muốn chăm chỉ một chút.”
“Bạn đã chăm chỉ lắm rồi, mới năm thứ nhất thôi mà.”
“Vẫn chưa đủ. Mình phải nỗ lực hơn nữa, mới có thể thành biển lớn được.”
“Vì vậy mình vẫn là cá voi?”
“Ừ. Lúc nào bạn cũng là cá voi khổng lồ mà.”
“Nhưng mình đã biến nhỏ lại.” Nàng cười cười. “Vì mình gầy rồi.”
“Phải rồi, sao bạn lại chọn ngày hôm nay đến thế?” Tôi hỏi. “Nếu mình không ở đây thì sao?”
“Mình biết là bạn nhất định sẽ ở phòng nghiên cứu mà.”
“Sao bạn lại biết?”
“Bạn quên rồi à?” Nàng nhoẻn miệng cười. “Mình có dự cảm kỳ lạ mà.”
“Đây là suy đoán đúng không?”
“Xin hỏi làm sao mình suy đoán được là bạn sẽ một mình ở lại phòng nghiên cứu trong kỳ nghỉ đông được chứ?”
“Được rồi,” tôi cười cười, “đây là dự cảm.”
“Ý?” Nàng chỉ vào tầng cao nhất của chiếc giá sách kê sát tường. “Có phải quả tú cầu đấy không?” Theo hướng, tôi nhìn thấy quả tú cầu màu đỏ ấy.
Quả tú cầu này vốn vẫn để trong phòng ký túc thời đại học, lúc dọn nhà Lại Đức Nhân đưa cho tôi, tôi lại kiên quyết nói rằng chính cậu ta mới bắt được tú cầu, vậy là cậu ta đành để lại trong phòng nghiên cứu.
“Ừ.” Tôi gật gật đầu, trong lòng không hiểu sao bỗng thấy rối bời.
“Mình xem được không?”
Tôi lấy một cái ghế, đứng lên đó vươn tay với, miến cưỡng lấy quả tú cầu xuống.
Tôi lau nhẹ quả tú cầu, lau xong rồi đưa cho Người đẹp số 6, nàng đón lấy bằng cả hai tay.
“Nhớ cái âm thanh này quá.” Hai tay nàng lắc lắc quả tú cầu, quả chuông nhỏ bên trong liền kêu lên những tiếng đinh đang trong vắt.
“Ừ.” Tôi đáp một tiếng, lòng càng rối hơn.
“Không ngờ lại là bạn bắt được quả tú cầu này, xem ra đúng là chúng mình có duyên thật rồi.”
Người đẹp số 6 lắc lắc quả tú cầu, cúi đầu lắng nghe tiếng chuông trong veo ấy.
Tôi không thể im lặng mãi được nữa, nếu không nói sự thực cho Người đẹp số 6, tôi sẽ mãi mãi không thể trở thành biển lớn được.
Tôi cần phải thành thật, thẳng thắn, có dũng khí, muốn có tấm lòng rộng mở thoáng đạt như biển cả mênh mông thì không thể giấu giếm bí mật trong lòng được, càng huống hồ đây phải gọi là một lời nói dối thì đúng hơn.
“Người đẹp số 6.”
“Ừ. Tú Cầu.
“Tuy đã muộn mất hơn hai năm, nhưng mình vẫn phải nói với bạn một chuyện.”
“Chuyện gì thế?” Ánh mắt nàng rời khỏi quả tú cầu ngẩng lên nhìn tôi.
“Quả tú cầu này không phải do mình bắt được đâu,” tôi nói. “Người bắt được là Lại Đức Nhân.”
“Hả?” Nàng dường như rất ngạc nhiên, đôi mắt mở to tròn.
“Lại Đức Nhân bắt được rồi lập tức dúi cho mình. Vì thế…” Tôi ngập ngừng giây lát, rồi nói: “Vì thế mình rất xin lỗi, mong bạn lượng thứ cho.”
Tuy rằng cuối cùng cũng nói ra sự thật, nhưng tôi vẫn cảm thấy hổ thẹn, cúi gằm mặt xuống không dám nhìn thẳ