Nữ Giúp Việc Của Thái Tử Phúc Hắc
Tác giả: Khí Khan Mộc tiểu JJ
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341511
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1511 lượt.
gươi sao nhẫn tâm xem ta bị người khác đùa giỡn!"
Mặt Loan Nguyệt xem kịch vui nhìn Công Ngọc Quyết nằm ở trên giường ôm hai cánh tay mồ hôi rét run, rồi nhìn Ly Hoan, hả hê nói: "Ta xem ngươi thật ra rất thích thú, Tiếng nũng nịu này thật sự là nhiễu lương tam nhật (*)."
(*):Nhiễu lương tam nhật: âm nhạc vang dội, mặc dù đã ngừng rất lâu nhưng vẫn giống như vang vọng. Từ gần nghĩa: dư âm văng vẳng bên tai, êm tai.
Ly Hoan tội nghiệp nhìn nàng một cái, lúc này mới đi trở về bên giường, trong nháy mắt trên mặt khôi phục bộ dáng lạnh lùng lúc trước, hắn đưa tay siết chặt cổ tay Công Ngọc Quyết, hừ nói: "Ta vốn không muốn ra tay, nhưng ai kêu sắc tâm của ngươi lớn như vậy, buộc ta không ra tay không được. Nói đi, Dương Chi Ngọc để ở đâu, nói ra, ta sẽ bỏ qua cho ngươi."
"Ở đây, bên trong áo của ta. . . . . ." Công Ngọc Quyết khó khăn run rẩy nói một câu đầy đủ.
Ly Hoan không thể tin nổi nhíu mày: "Khó trách ngươi nhất định phải lên giường với ta, mới bằng lòng đem ngọc cho ta, hoá ra là như vậy, ta còn tưởng rằng sức quyến rũ của ta giảm sút đấy."
Thiên Thiên: . . . . . .
Loan Nguyệt: . . . . . .
Ly Hoan đưa tay mở áo hắn ra, lấy ra một khối ngọc bốn góc. Hắn đặt ở trong lòng bàn tay, đưa đến trước mắt nhìn kỹ một chút, khinh thường nói: "Chỉ thường thôi, ta còn cho là vật quý hiếm gì." Dứt lời, tiện tay thu lại khối ngọc kia, để vào trước ngực của mình.
Hắn khẽ mỉm cười đưa tay vỗ vỗ bả vai không ngừng run rẩy của Công Ngọc Quyết, vui vẻ nói: "Chúng ta đi trước, ngươi từ từ nghỉ ngơi, không cần phải gấp gáp đi, chỗ này vắng vẻ sẽ không có người đến."
Dứt lời, hắn lắc mông một cái dừng ở trước mặt Thiên Thiên, liếc mắt đưa tình nói: "Không nên quá mê luyến tiểu sinh, tiểu sinh ta chính là xuất sắc như vậy ~."
Thiên Thiên ho nhẹ một tiếng, cúi đầu không nói; Loan Nguyệt hừ lạnh một tiếng, không lời nào để nói.
Chờ ba người bọn hắn dọc theo con đường vắng vẻ này ra khỏi Tần Hoài quán, thời điểm trở lại nhà trọ nhỏ, đã là lúc xế chiều.
Ly Hoan trang điểm đậm bắt chéo hai chân ngồi ngay giữa sảnh, nhận lấy những ánh mắt từ những người xung quanh, khoan thai tự đắc cười mà không nói, bộ dáng làm cao.
Thiên Thiên và Loan Nguyệt không kiên trì được nữa, yên lặng đứng lên, tính toán đổi bàn khác.
"Này, các cô đi đâu?" Lúc này Ly Hoan mới ngước cằm, mở miệng hỏi.
"Đổi bàn." Loan Nguyệt dứt khoát trả lời.
"Ôi——! Mặc dù ta hiểu các cô ở bên cạnh tiểu sinh ta đây một đại mỹ nhân sẽ cảm thấy áp lực, nhưng mà, nhưng cũng không thể bỏ ta mà đi nha, người phàm tục đều bị sức quyến rũ của ta làm khuynh đảo, ta cũng vô cùng phiền não. . . . . . Haizz!" Ly Hoan nặng nề thở dài, giọng nói càng thêm cảm khái.
Loan Nguyệt cắn răng, lửa giận bắt đầu dâng lên: "Đã như vậy, kính xin ngài cách chúng ta xa một chút, tránh cho người vô tội gặp tai hoạ, không có việc gì bị người khác nhìn như người điên."
Thiên Thiên kéo tay Loan Nguyệt, ý bảo nàng hạ hoả, mới chê cười nói: " Đại mỹ nhân nghiêng nước nghiêng thành, trước tiên ngài có thể trước tháo hết trang sức và lớp trang điểm. . . . . . Cùng với bộ trang phục lộng lẫy hoa đua khoe sắc của ngài. . . . . ."
Ly Hoan cúi đầu nhìn trang phục một cái, sáng tỏ gật đầu một cái, ném cho Loan Nguyệt một cái ánh mắt: " Vợ Thiên Thiên, chờ ta ——"
Dứt lời, trong nháy mắt người biến mất ở hành lang.
Sau khi Ly Hoan xuất hiện lần nữa, hắn khôi phục bộ dáng lần đầu tiên gặp mặt, da đen, một nốt ruồi đen và đám lông đen, một bộ trang phục thô sơ bẩn thỉu, một cái ánh mắt mang lực sát thương không thể khinh thường. Chỉ là bộ dáng này so với lúc trước tốt hơn rất nhiều, ít nhất lần này, rốt cuộc Thiên Thiên và Loan Nguyệt có thể không cần lo lắng lúc ăn cơm sẽ bị vô số người nhìn chăm chú vào.
Hai ngày sau đó, đợi đến lúc Tần Hoài quán ghi danh so tài, Thiên Thiên và Loan Nguyệt theo ước định lúc trước, do Loan Nguyệt đi biểu diễn, Thiên Thiên là nha hoàn của nàng, bởi vì Thiên Thiên không có ghi danh. Ngược lại với Ly Hoan, so với ai khác còn hưng phấn hơn chạy tới ghi danh đầu tiên. . . . . .
Ngày thứ tư, ngày công bố danh sách. Thiên Thiên Loan Nguyệt và Ly Hoan cùng đi xem bảng danh sách, vì vậy, hay thật, —— ba cái tên "Thẩm Thiên Thiên", "Loan Nguyệt", và "Ly Hoan", thậm chí còn để ở một chỗ nổi bật gần nhau, đập vào mắt Thiên Thiên khiến nàng muốn khóc!
—— chuyện gì xảy ra? Căn bản Thiên Thiên không có ghi danh, tại sao trên bảng sẽ xuất hiện cái tên "Loan Nguyệt" này?
chuyện gì xảy ra? Căn bản Thiên Thiên không có ghi danh, tại sao trên bảng lại xuất hiện cái tên "Loan Nguyệt" này? Thiên Thiên sững sờ tại chỗ, tay run rẩy chỉ vào hai cái chữ màu đen chướng mắt trên bảng vàng, trong đầu không kịp phản ứng, Loan Nguyệt cũng trầm mặc, đứng bên cạnh Thiên Thiên chăm chú nhìn hai chữ "Loan Nguyệt", trong nháy mắt một loại hơi thở quỷ dị lan tràn ra giữa 2 người.
Ngược lại mặt Ly Hoan hưng phấn đứng phía sau các nàng, vui vẻ nói: "Ta được sắp xếp tranh tài