Tác giả: Tửu Tiểu Thất
Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015
Lượt xem: 1342015
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2015 lượt.
ứng của cô, anh nhịn lại, chỉ hỏi:
- Cô có đặc biệt mong chờ chuyến đi này hay không?
- Đương nhiên rồi.
Kiều Phong không thể làm gì khác hơn là không nói gì thêm nữa.
Lam Sam hỏi anh:
- Anh muốn ăn đặc sản gì không tôi sẽ mua về cho?
Kiều Phong không thèm nể nang:
- Tôi muốn gì sẽ trực tiếp mua, kể cả không mua được ở đây cũng có thể mua trên mạng nói chung là không cần cô phải ngàn dặm xa xôi từ thành phố này đến thành phố khác để mua về.
Lam Sam nhếch miệng:
- Cắt! Tôi lại càng muốn mua cho anh đấy!
Đêm hôm đó, Kiều Phong không sao ngủ ngon được, vừa nhắm mắt là anh lại nhìn thấy hình ảnh Lam Sam và Tống Tử Thành anh anh em em, hai người cùng nắm tay nhau đi bơi thuyền trên Tây Hồ, đến Linh Ẩn tự thắp hương, đi thăm quan nhà nổi Trung Quốc và viện bảo tàng… Anh không phải là không lo ngại. Trong mắt anh, con người Lam Sam này có chỉ số trung thành tương đối thấp, ngang với Schrodinger, ai cho cô ăn cô cũng có thể đi theo, Tống Tử Thành lại càng không phải một chính nhân quân tử, nếu đúng là có ý đồ gì với Lam Sam thì ai mà biết được sẽ xảy ra chuyện gì chứ. Ba ngày, hơn 1000km, …. biến số trong đó quá lớn, nếu thật có chuyện gì thì sẽ ngoài tầm tay của anh.
Nghĩ đến đây, Kiều Phong triệt để không sao ngủ được.
----***----
Lam Sam và Tống Tử Thành ngẫu nhiên dùng cơm trưa ở sân bay, sau đó hai người cùng lên máy bay. Ở trên máy bay, cô luôn ngủ say vèo vèo, Tống Tử Thành ngồi bên cạnh cô, thường nghiêng đầu mà ngắm khuôn mặt đang ngủ say của cô, từ thành phố B đến thành phố H những hơn 2 giờ đồng hồ mà anh cư nhiên ngắm mãi không chán, lại tự thấy mình cũng thật thần kỳ.
Mới ngay hôm qua, Đàn Tử còn nói hành động của anh Thành càng ngày càng điên rồ, Tống Tử Thành lúc đó chỉ cảm thấy Đàn Tử thật là thối quá. Hiện tại chính anh lại cảm thấy có chút dao động , anh thấy có khả năng anh thật sự có phần mê muội, mà lại là cái kiểu không sao có thể khống chế hay kìm nén được, tự cam tâm tình nguyện mà sa vào… sự mê muội đó.
Dường như hành động của anh có hơi điên rồ.
Lý trí cho anh biết nếu cứ tiêu phí thời gian để theo đuổi một người con gái, cứ lặp đi lặp lại nhiều lần như thế này , đây giống như là áo gấm đi đêm, giữa việc đầu tư và thành quả thu được hoàn toàn không hề quan hệ trực tiếp với nhau, anh nên lập tức dừng lại.
Lý trí cũng nói cho anh biết, động cái gì thì động chứ đừng động tình, trên thế gian này, đó là chuyện nguy hiểm nhất. Chơi đùa thì có thể, nhưng từ chơi đùa biến thành thật lòng thì không thể, cho nên anh phải lập tức dừng lại.
Anh biết điều đó, vẫn luôn biết.
Nhưng biết là một chuyện, làm được lại là chuyện khác. Từ rất lâu giữa hai người đã sinh ra một sự chênh lệch đối ngược nhau mà khoảng cách sẽ càng ngày càng lớn hơn. Anh chính là không sao nhịn được, không sao dừng lại được.
Hơn ba giờ chiều, hai người cùng xuống máy bay, gọi xe đến khách sạn, sau khi đã thu xếp hành lý xong xuôi, thì cũng đã đến chạng vạng tối. Vị trí khách sạn của họ cũng không tồi, rất gần Tây Hồ, buổi tối chỉ cần mở cửa sổ là có thể ngắm được cảnh đêm ven Tây Hồ vô cùng hoàn hảo.
Dĩ nhiên, giá cả cũng vô cùng hoàn hảo.
Nhưng dù sao cũng là tiền do công ty bỏ ra, Lam Sam không cần phải xót ruột.
Tống Tử Thành hỏi Lam Sam tối nay ăn gì, về những địa chỉ ăn uống nổi tiếng ở thành phố H Lam Sam đã học đầy đủ cho nên khi Boss hỏi cô có chút không thèm suy nghĩ mà trả lời:
- Ăn lẩu dấm cá trên lầu bên Tây Hồ đi.
Tống Tử Thành đáp lại ngắn gọn mà đầy uy lực:
- Được.
Hai người cùng bước ra khỏi khách sạn, tuy không quá đói bụng nên không vội đi ăn cơm ngay mà chỉ chậm rãi tản bộ.
Trời đã chạng vạng tối và dần bớt nóng, những âm thanh ồn ã của thành phố vào ban ngày đang dần lắng xuống khiến khung cảnh mang theo một vẻ xanh tươi cổ kính, con người và xe cộ qua lại đều thoang thoáng một cảm giác thư giãn nhẹ nhàng như là khoác trên mình một nước sơn vàng của tấm ảnh cũ nhưng vô cùng đặc sắc.
Những rặng cây bên đường ấm áp, gió phả vào mặt họ, Lam Sam mới tới đất khách nên tâm trạng còn đang xốn xang, cao hứng say sưa ngắm:
- Ai da, ở đây thật tuyệt.
Tống Tử Thành hỏi cô:
- Tuyệt điểm nào nào?
- Không biết, chỉ thấy thật tuyệt thôi.
Câu trả lời không một chút dinh dưỡng lại khiến tâm tình Tống Tử Thành trở nên nhẹ nhàng, thành phố này trong mắt anh cũng thuận mắt hơn.
Hai người đi một lúc thì nhìn thấy Tây Hồ, trong hồ rất nhiều hoa sen đang nở rộ, những tán lá xanh và đài sen cao thấp đan xen thành tầng tầng lớp lớp như một tấm đệm dưới mặt hồ, những bông sen màu hồng phấn như viên minh châu nổi bật trên đó. Cơn gió đêm thổi qua mang hương thơm ngan ngát của hoa sen lên bờ, thấm vào tận ruột gan.
Đường ven hồ mở một lối đi nhỏ đưa thẳng đến đến tòa đình giữa mặt hồ. Hai người đều thấy thật thú vị, đang định đi lên đó. Mặt đường chỉ cao hơn mặt hồ chưa đến 2cm nên khi đi trên đó có cảm giác như thần tiên đang đạp sóng mà đi. Cái đình nhỏ này được xây ở phía Đông hồ, nên từ trên đình có thể chiêm ngưỡng được t