Tác giả: Tửu Tiểu Thất
Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015
Lượt xem: 1342011
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2011 lượt.
Lam Sam , đến lúc này anh chưa kịp nói câu “Thật khéo”, Lam Sam đã đi tới, tò mò ngồi xổm xuống nhìn anh:
- Vì sao anh lại ngồi đây thế?
Kiều Phong bất đắc dĩ đáp:
- Thẻ mở cửa phòng không dùng được, tôi đoán chắc là khóa điện tử không có điện. – Anh chỉ định ra ngoài mua một vài đồ đạc, tiện thể trinh sát tình hình của Lam Sam, đến khi ra cửa mới nhận ra là quên không mang theo máy ảnh, muốn về phòng thì cửa phòng lại không chịu mở.
Theo Lam Sam, đây đúng là một chiêu thức vô cùng quen thuộc rồi. Cô không nhịn được mà chọc tay lên gò má anh:
- Khai, tiếp theo thì khai hết cho tôi.
Kiều Phong giống như là một nàng dâu nhỏ đang bị ác bá đùa giỡn, anh ngượng ngừng quay mặt né một chút, sau đó giải thích:
- Không phải đâu, thật sự là không dùng được mà, phục vụ phòng đã đi xuống đổi thẻ nhưng tôi nghĩ chắc là khóa điện tử không vào điện rồi.
Lam Sam vẫn không tin, cố tình hỏi;
- Có phải anh đang định vào phòng tôi không?
Kiều Phong đột nhiên ngẩng lên nhing cô. Đôi mắt anh bình thản không một gợn sóng nhưng dường như lại chất chứa những ẩn ý sâu sắc.
Lam Sam ngây ngẩn cả người, cô đưa tay sờ sờ mũi, đôi mắt rủ xuống không dám nhìn anh nữa.
Kiều Phong lại hỏi:
- Vì sao tôi lại muốn đến phòng của cô?
Lam Sam không biết phải trả lời như thế nào, cô lại vừa mơ tưởng nữa rồi, tuy đã không ngừng phủ nhận nhưng cô vẫn ôm ấp những ảo tưởng rằng chuyến đi này của Kiều Phong là vì cô mà đến. Nếu đã gặp nhau ở khách sạn, hay là trêu chọc đánh rơi thẻ mở cửa phòng một chút nhỉ, hoặc là vào nhầm phòng, hay một đống các tiết mục cẩu huyết khác để cứ thế mà thuận lý thành chương không phải sao?
Cô cúi đầu, thầm nghĩ, cô lại tự đi ăn dưa bở rồi….
Không biết vì nguyên nhân gì, hai người ngồi đợi 10 phút vẫn chưa thấy người ta mang chìa khóa lên, nhân viên hành lang sau khi gọi hai cú điện thoại xuống thúc giục lễ tân cũng tự xuống dưới. Trên hành lang chỉ còn lại hai người họ.
Lam Sam lấy hết dũng khí, mời anh:
- Thôi quên đi, trước hết anh cứ về phòng tôi ngồi đã.
Kiều Phong vui vẻ nhận lời.
Lam Sam ở một phòng sát vách phòng của Tống Tử Thành, cả hai phòng đều hướng ra Tây hồ. Cô vào phòng, chen vào trước để bật đèn, sau đó kéo rèm lại. Trong phòng có một cửa sổ lớn bằng thủy tinh sáng sủa sạch sẽ, những cánh cửa được thiết kế hợp thành một hình vòng cung rất hiếm có khiến phạm vi nhìn càng được mở rộng, thể hiện một phong cách rất cá tính và vô cùng đẳng cấp.
Trước cửa sổ là một không gian khá rộng rãi, thoáng mát, có kích thước tương tự với một chiếc giường nhỏ, trên đó đặt một chiếc bàn trà bằng gỗ, trên bàn trà có bày rất nhiều trà cụ. Lam Sam đun một bình nước nóng, pha một ít trà long tỉnh có sẵn trong khách sạn. Hai người cùng ngồi chồm hỗm đối diện trên bàn trà, đợi trà và thưởng thức cảnh đêm. Quỳ một hồi, Lam Sam không chịu nổi nữa đành ngồi khoanh chân, sau đó cô bỗng thấy hơi xấu hổ, cô cảm giác được mình đang ngồi trước mặt chàng thanh niên tao nhã mà mình thích. Nghĩ đi nghĩ lại, cô lấy lại được tâm trạng bình tĩnh: Kiều Phong đã tao nhã như vậy, nếu mình mà cũng tao nhã nữa, vậy thì sẽ trở nên âm dương không điều hòa mất…
Kiều Phong uống một ngụm trà, sau đó nghiêng đầu an tĩnh nhìn ra ngoài của sổ.
Lam Sam liền quay ra ngắm khung cảnh bên ngoài của sổ. Gió khuya thổi tới mang theo hơi ẩm của hồ nước. Lam Sam hít thật sâu, sau đó cô quay sang nhìn anh đang ngồi yên lặng. Độ sáng của ánh đèn vàng chỉ bằng ánh sáng của những ngọn nến, anh dường như trở nên mờ ảo dưới ánh nến ấy, khuôn mặt sắc nét nhu hòa dường như thoáng lay động khiến cho người ta liên tưởng đến hết thảy những điều tuyệt mỹ và ấm áp nhất, ví dụ như hoa tươi, như nước hay những áng thơ ngọt ngào chẳng hạn…
Trong lòng Lam Sam khẽ ngứa ngáy, cô nuốt nước bọt, đột nhiên mở miệng:
- Kiều Phong.
- Đừng cử động. – Anh cắt lời cô, sau khi nói xong hai từ này thì đột nhiên quỳ xuống, nghiêng người về phía trước.
Lòng Lam Sam đang nhảy nhót vô cùng cuồng nhiệt, mắt thấy anh đang từ từ tiến lại gần, cô cuống quýt đến khó thở, trong đầu chỉ còn lại duy nhất một ý nghĩ: anh ấy muốn hôn mình anh ấy muốn hôn mình anh ấy muốn hôn mình anh ấy muốn hôn mình….
Cô từ từ nhắm mắt lại.
Nhưng nụ hôn không hề rơi xuống, cô chỉ cảm thấy mi mắt nhẹ nhàng bị ấn xuống, tiếp theo là giọng nói dịu dàng của anh mang theo một chút kinh ngạc:
- Kỳ lạ thật, hóa ra chỉ là một hạt bụi nhỏ, tôi còn tưởng đó là một con côn trùng cơ.
Lam Sam:
- …
Cô mở mắt, thở phì phò, xoa xoa khuôn mặt nóng ran. Cô đúng là cái đồ bại não mà, làm gì có chuyện anh muốn hôn cô cơ chứ.
Kiều Phong ngồi lại chỗ của mình, không nén được khẽ hít sâu, cố gắng tự xoa dịu nhịp đập không hề bình thường của trái tim mình. Thật kỳ lạ, rõ ràng anh chỉ muốn bắt côn trùng giúp cô, vì sao đến lúc đó lai muốn gần gũi cô hơn một chút…
Dưới ánh đèn mờ ảo, hai người đều xấu hổ lên không hề nhận ra thái độ khác thường của đối phương. Lam Sam cúi đầu vuốt vê ly trà và hỏi;
- Kiều Phong, sao anh lại muốn đ