Tác giả: Tửu Tiểu Thất
Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015
Lượt xem: 1342010
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2010 lượt.
n lẩu dấm cá ở lầu Tây hồ. Cá ở Tây hồ là cá nước ngọt, rất nhiều xương.
Tống Tử Thành vô cùng ân cần săn sóc mà gỡ xương cá, bỏ thịt cá vào bát cô. Tuy rằng hơi lạ nhưng Lam Sam vẫn vô cùng cảm động. Đáng tiếc toàn bộ thịt cá kia cô chưa kịp động đũa đã bị Kiều Phong gắp hết.
Lam Sam tức giận đập vào bát Kiều Phong:
- Anh anh anh, trả lại cho tôi.
- Được.
Kiều Phong gắp lại cho Lam Sam rất nhiều thịt cá.
Tống Tử Thành không thể ăn miếng trả miếng mà cướp đống thịt cá kia, anh thật sự không sao có thể làm những chuyện không biết xấu hổ đến thế được….
Ăn xong bữa cơm này, Tống Tử Thành thở phào nhẹ nhõm. Rốt cuộc Lam Sam cũng không gặng hỏi tại sao Kiều Phong lại đến tận đây náo loạn, trong lòng cô mơ hồ có một suy đoán, nhưng lại thấy suy đoán của mình có phần mơ hồ tự luyến quá, cô cũng rất ngại phải thừa nhận.
Ba người cùng chia tay ở cửa nhà hàng, Kiều Phong nói phải về khách sạn của mình, Lam Sam cũng không hỏi nhiều, cô nghĩ cũng không sao, về nhà rảnh rỗi rồi hỏi.
Sau đó đi đến cửa khách sạn, cô vừa xuống khỏi taxi đã nhìn thấy Kiều Phong.
Anh vẫn vân đạm khinh phong như cũ:
- Thật khéo nhỉ.
Giác Ngộ
Tống Tử Thành tự hỏi có phải hàm dưỡng của mình quá tốt rồi hay không, tuy nhiên lúc này anh không thể không tức giận, anh chưa từng thấy qua một ai mặt dày mày dạn đến thế này, đáng sợ hơn là đối với hành trình của họ, có vẻ như cái tay mặt trắng nhỏ này đã nắm rõ như lòng bàn tay. Anh luôn là con người vô cùng tự mãn, hiện tại đột nhiên có một loại cảm giác bị người ta nhìn thấu nên không khỏi khó chịu.
Lam Sam đi tới trước mặt Kiều Phong, chụp lấy vai anh vỗ nhẹ nhẹ:
- Giải thích.
Kiều Phong buông tay, nhìn cô đầy vô tội:
Kiều Phong có phần cảm khái:
- Đó là “Tha hương ngộ cố tri”, đây là duyên phận, không thì có cách nào đây?
- Cắt, anh mà tin vào duyên phận mới là lạ đấy.
- Tôi chỉ đang dùng một phương thức mà cô có thể hiểu được để giao lưu với cô thôi.
Khi hai người nói đến đây, Tống Tử Thành phát hiện ra anh lại bị không được ngó ngàng. Anh ho nhẹ một tiềng:
- Chúng ta đi vào trước đã.
Ba người cùng tiến vào, Lam Sam và Kiều Phong vẫn đấu võ mồm, hai người sóng vai tiến vào thang máy, đúng lúc đó Tống Tử Thành bỗng gọi cô lại:
- Lam Sam, trước tiên đừng về phòng vội, chúng ta trao đổi về công việc của ngày mai đã.
Công việc của ngày mai là việc công, nên Kiều Phong dù có vô sỉ hơn nữa cũng không thể trà trộn vào được nên đành một mình quay lại phòng khách. Trước khi đi lên, anh chỉ có thể phẫn nộ quay lại nhìn Lam Sam, lúc đó Lam Sam đang quay lưng về phía anh đi thẳng về quầy bar dưới đại sảnh nên không hề nhìn thấy anh. Trái lại, Tống Tử Thành quay đầu lại liếc nhìn anh với ánh mắt lạnh lẽo như băng, ẩn hàm sự khinh thường và khiêu khích.
Ở một trình độ nào đó mà nói, anh ta hoàn toàn có tư cách khinh thường anh….
Dĩ nhiên đã từ rất lâu rồi, Kiều Phong đều hoàn toàn có thể bỏ ngoài tai sự khinh thường cũng như địch ý của người khác. Cho nên hiện tại, anh đang hoàn toàn lơ đễnh, ung dung bước vào thang máy.
Tống Tử Thành đưa Lam Sam vào quầy bar cũng chỉ là sự tức giận đột phát, thế nhưng là thân là tổng giám đốc Tống, ngược lại anh ta vô cùng thuận buồm xuôi gió trong việc trao đổi với cấp dưới. Thế nhưng anh nhanh chóng nhận ra Lam Sam thật quá trớ trêu, cô hoàn toàn dùng thái độ của một nhân viên cấp dưới để thảo luận cùng anh- vô cùng trang trọng và nghiêm túc.
Đó hoàn toàn không phải là kết quả anh mong muốn. Mục đích chuyến đi này của anh là rút ngắn lại khoảng cách giữa cấp trên và cấp dưới giữa hai người họ, nếu có thể tiến triển lớn hơn dĩ nhiên càng tốt rồi. Vậy mà bây giờ khoảng cách của anh lại đang bị gia tăng.
Lam Sam không phải ở trạng thái 100%. Một mặt cô đang nhớ đến Kiều Phong vẫn ở trên lầu, mặt khác cô luôn cảm thấy tâm trạng của sếp tổng hôm nay có phần kỳ lạ. Bởi vì phân tâm, nên cô không thể một lòng một dạ mà quan sát cùng tự vấn, đương nhiên cũng chẳng thể đưa ra được kết luận minh xác nào.
Anh vừa có chút mất mác lại có phần mơ hồ, lại có cảm giác những hành động của mình thật vô nghĩa, đồng thời cũng vì thế mà cảm thấy bất lực, ngay lập tức cuồng soái bá vương này nhất thời vô thanh vô tức mà rơi vào tâm trạng u buồn một cách rất văn nghệ. Khi Lam Sam rời khỏi, anh vẫn ngồi một mình lại tại đại sảnh một hồi lâu.
Lam Sam lên trên lầu, ngay tại hành lang cô gặp Kiều Phong.
Anh ngồi bệt trên tấm thảm trong hành lang, lưng tựa vào cửa, hai đầu gối chụm vào nhau, hai tay khoanh trên gối. Mỗi lần thấy anh trong tư thế này, Lam Sam thật sự muốn mắc ói, quá tiểu thư khuê các, không hề có một chút phong độ đàn ông nào có được hay không.
Trên hành lang rộng dài và trống không, thậm chí không có nổi một nhân viên dọn phòng, trong tầm mắt Lam Sam chỉ có mỗi một cô linh đang ngồi chồm hổm – giống như một người bạn nhỏ không có nhà để về.
“Người bạn nhỏ” nghe thấy tiếng động, ngẩng đầu lên nhìn