Tác giả: Tửu Tiểu Thất
Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341998
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1998 lượt.
on sẽ không vì bất cứ nguyên nhân gì để phải vi phạm nguyên tắc này, nếu không thì không còn là bảo mật nữa.
Tối hôm đó, ba người còn lại có cảm giác mình là con chuột đang bị Kiều Phong trêu đùa quay vòng vòng, mà quan trọng nhất là tên tiểu tử thối này không hề cố ý…. Đại khái là hóng chuyện góp vui cũng cần phải trả một cái giá cao nhỉ.
----***----
Sáng sớm ngày hôm sau, Lam Sam như thường lệ đã sớm phải cãi cọ một trận với Kiều Phong. Cô trước nay vốn có thói quen ngủ nướng trên giường, sau đó vội vội vàng vàng rửa mặt đánh răng sửa soạn quần áo rồi nhanh chóng lên đường đi làm, còn bữa sáng thì tùy tiện mua chút gì đó trên đường ăn tạm. Kiều Phong lại cho rằng cuộc sống như thế cực kỳ ngu ngốc và nguy hại, vô cùng hăng hái tìm biện pháp sửa chữa lại thói quen này của cô.
Sau đó mỗi sáng sớm anh đều chạy sang gõ cửa nhà Lam Sam. Kiều Phong và chiếc đồng hồ báo thức có một đặc điểm giống nhau là vô cùng đúng giờ, nhưng khác nhau ở chỗ một cái chỉ cần giơ tay ra nhấn một nút là tắt,còn cái kia phải mở cửa ra mới có khả năng tắt được…
Lam Sam đã từ chối vài lần, nhưng anh vẫn làm theo ý mình, đồng thời vô cùng chuẩn xác định vị lại địa vị của mình – một người bạn đang khuyên ngăn. Về sau dần dần Lam Sam chỉ đành chịu đựng, hằng ngày đúng giờ để Kiều Phong đánh thức rồi đánh răng rửa mặt và sang nhà anh ăn sáng.
Bữa sáng ngày hôm nay là món bánh bao hấp, trứng luộc bằng nước trà và sữa đậu nhà, trước mặt hai người là bánh bao được mua ở dưới nhà vào sáng sớm nay, sữa đậu nành do đích thân Kiều Phong nấu pha thêm một chút đường nên thơm nồng. Lúc Lam Sam đang ăn điểm tâm thì Kiều Phong còn đang lúi húi bận gì đó trong bếp, còn cô thì do vừa mới tỉnh ngủ nên mắt mũi còn nhập nhèm nên lười không thèm để ý xem anh đang làm gì.
Một lát sau, Kiều Phong từ trong bếp đi ra, trên tay cầm một hộp cơm trong suốt hình chữ nhật đã được đóng kín, phía trên là một tầng cơm, dưới là rất nhiều thức ăn. Lam Sam còn có thể nhìn thấy trên đó có thịt và đậu đũa.
Cô thấy hơi kỳ lạ:
- Hôm nay anh định ra ngoài à? Đi đâu thế mà phải chuẩn bị cả cơm hộp nữa?
- Không phải dành cho tôi, là cho cô đấy. – Kiều Phong vừa nói vừa đặt hộp cơm trước mặt cô. – Cầm lấy để trưa ăn. Tôi đã xử lý diệt khuẩn rất kỹ nên cô không cần sợ trời nóng cơm bị thiu đâu.
Lam Sam kinh ngạc, sờ hộp cơm kia. Chiếc hộp thủy tinh được làm bằng công nghiệp ấy vẫn còn ấm ấm, hẳn là mới vừa được anh chuẩn bị vào buổi sáng hôm nay rồi. Đây là cơm hộp được Kiều Phong đích thân làm riêng để cô mang đi làm đấy.
Trong lòng cô rất cảm động, cúi đầu chăm chú ngắm hộp cơm, thấp giọng hỏi:
- Sao anh lại đối xử với tôi tốt đến vậy?
Kiều Phong há miệng, hỏi lại:
- Tôi không thể đối xử tốt với cô à?
- Có thể chứ, đừng ngừng lại mà.
Ngày hôm đó, Lam Sam xinh đẹp vui vẻ tự mang cơm hộp đi làm. Buổi trưa cô và một vài đồng nghiệp cùng vào căng tin, hâm lại hộp cơm bằng lò vi sóng, rồi mở ra. Trong hộp cơm có rất nhiều loại thức ăn, một trái trứng gà ốp la cùng với đậu đũa. Lam Sam vừa đảo cơm một cái định bới một ít cơm tẻ phía dưới lên ăn, đến lúc nhấc đũa lên cô phát hiện phía dưới hộp cơm có một miếng thịt đặt cùng cơm.
Điều đó không phải quan trọng, quan trọng nhất là hình dáng của miếng thịt kìa.
Miếng thịt nho nhỏ, phía trên có phủ một lớp đậu phộng nhấp nhô… có hình trái tim.
Ngực cô dường như thắt lại, ngơ ngác nhìn miếng thịt được đặt trong hộp cơm. Vài đồng nghiệp chung quanh cũng nhìn thấy, dừng đũa lại cười hì hì trêu chọc cô:
- Chị Lam ơi, ai làm cơm hộp trái tim cho chị đấy, vừa nhìn đã thấy tấm lòng chăm chút tỉ mỉ của người ta rồi, chị còn chưa cảm động à?
- Chị Lam ơi chị kín tiếng quá, có bạn trai cũng chẳng khoe tiếng nào, em thấy mấy anh chàng trong công ty còn đang mong ngóng chị mòn con mắt đấy.
- Chị Lam ơi nhất định phải lấy ngay anh chàng làm cơm hộp trái tim này ngay thôi.
- Chị Lam chị Lam, anh chàng làm cơm này có đẹp trai bằng sếp tổng của chúng ta không?
- Chị Lam ơi, cơm hộp của chị trông ngon quá…
- Chị Lam…
Mồm miệng của nhân viên bộ phận tiêu thụ vốn cực kỳ lợi hại, kể cả da mặt Lam Sam vốn có dày bị mọi người trêu chọc cũng phải đỏ mặt. Thấy có vài người thèm nhỏ dãi chăm chăm nhìn vào hộp cơm của mình, cô dở khóc dở cười lấy tay che hộp cơm lại, vừa cười vừa mắng:
- Đi đi đi ngay, ở đây náo loạn cái gì.
Cô ăn tươi nuốt sống miếng thịt, rồi lại đảo lên, ở đâu nhảy ra một miếng nữa, chỉ to bằng lòng đỏ trứng gà, cũng hình trái tim. Không biết hộp cơm này có phải được mua ở cửa hàng tiện lợi dưới nhà không, Lam Sam cố gắng tìm kỹ từ trên xuống dưới nhưng đều không có bấy cứ dấu hiệu nào. Bây giờ cô đang ngồi nhâm nhi cắn trái tim nho nhỏ đó, vừa rơi vào trầm tư suy nghĩ.
Kiều Phong làm cơm hộp kiểu này cho cô là có ý gì đây?
Không biết có phải anh đang tỏ tình với cô không nhỉ?
Nhưng khi ngẫm lại khả năng này, Lam Sam lại thấy hơi kích động, dường như đâu đó trong máu cô nổi lên những bọt khí sôi trào kỳ diệu, càng ngày lại càng nhiều hơn. Cô cắn