Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cái Thùng Cơm Sát Vách

Cái Thùng Cơm Sát Vách

Tác giả: Tửu Tiểu Thất

Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015

Lượt xem: 1342005

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2005 lượt.

a về. Dù sao Kiều Phong còn cần phải “ đến tặng quà sinh nhật cho em họ”, nên anh tiễn Lam Sam và Tống Tử Thành lên một cái taxi, vẫy tay chào họ.
Anh quay lại tòa điện phật treo thẻ bài.
Bên cạnh đó tiểu hòa thường đang hăng say thảo luận cùng hai vị nữ thí chủ, hóa ra là một trong hai vị nữ thí chủ đó trước kia từng đến đây cầu tự, nay đã mang bầu nên vô cùng hăng hái đến lễ tạ. Hai vị nữ thí chủ liên tục khen ngợi rằng Linh Ẩn Tự quả nhiên là có thần linh nên tiểu hòa thượng cảm thấy vô cùng vui vẻ. Bọn họ còn thảo luận cái gì mà lập hormone kiểm tra nên anh cũng đến nghe.
Kiều Phong đi tới, bỏ tiền vào cho anh ta:
- Cho tôi một thẻ bài.
Tiểu hòa thượng liền nhận tiền và đưa cho anh.
Kiều Phong nhận tấm thẻ bài này, nắn nót viết trên đó hai chữ “Lam Sam”, đây là hai chữ mà anh vừa mời nghĩ đến, nhưng trước mặt cô lại ngượng ngùng không dám viết ra, bây giờ cuối cùng cũng viết được nên tâm trạng cảm thấy rất khoan khoái. Anh cẩn thận thổi khô, nhìn hai chữ đoan chính mà có lực kia, anh chợt thấy mơ hồ.
Biết rằng mình muốn viết, nhưng không thể xác định tại sao lại muốn viết.
Anh ngu ngơ hồ đồ đưa thẻ bài cho tiểu hòa thượng xem:
- Cậu có hiểu đây nghĩa là gì không?
Tiểu hòa thượng đang nghe hai nữ thí chủ kia đàm luận về lập hormone kiểm tra nên không nhịn được mà nhìn hai chữ kia: “Bộ quần áo màu xanh nhạt”. – Nói xong, trong lòng lại hừ lạnh, đúng là cái đồ mù chữ.
Kiều Phong lẩm bẩm:
- Tôi nghĩ tôi cần phải lập hormone kiểm tra.
Tiểu hòa thượng nghe xong cũng mơ hồ, không nhịn được ném về phía anh một câu:
- Vị thí chủ này nhìn đâu giống đang mang thai đâu?
- Không phải là hormone, - Kiều Phong lắc đầu giải thích. – Là Dopamine cùng Phenylethylamin, là một dạng hormone dạng tuyến giáp.
Tiểu hòa thượng chỉ chỉ ra cửa:
- Sát vách có khu bán bùa trừ tà đấy, thí chủ mau đến xem một chút đi.
Kiều Phong nhét thẻ bài vào túi mình, xoay người ra về.






Hôn Trộm
Kiều Phong đang ngồi dưới bóng râm của những tàng cây bên thềm Linh Ẩn Tự. Anh mở email.
Anh có thói quen đăng nhập ẩn với tất cả các nhóm trò chuyện, chỉ trừ một nhóm, đó là nhóm thành viên gia đình họ. Nhóm này có tên là “Đại Ngô, Tiểu Kiều cùng các chú gấu con của họ”. Thành viên trong nhóm chỉ gồm có bốn người, Đại Ngô là cha anh, Tiểu Kiều là mẹ anh, anh và anh trai anh ở trong mắt ba mẹ đều là “những chú gấu con”.
Lúc này, trên diễn đàn có tin tức nhắc nhở, là Ngô Văn đang ngồi đó mà oán oán niệm niệm: Cha không có ở bên, mẹ cũng không ở bên, ngay cả em trai cũng chẳng ở bên…
Ngô Văn: Kiều Phong, lúc nào em mới về ?
Đại Ngô: Còn nữa, lão đây không thèm trả lời ngươi đấy, đó là tiếng lòng của ta đấy.
Trong lòng Kiều Phong có phần vi diệu. Hóa ra cha anh và anh trai anh không tin rằng anh đang yêu một người khác phái sao…
Tiểu Kiều: Không phải đàn ông là tốt rồi.
Đại Ngô:…
Ngô Văn: …
Kiều Phong: Mẹ….
Tiểu Kiều: Ngượng quá, tốc độ mạng hơi chậm. Con trai yêu của mẹ!
Kiều Phong: Ử!
Ngô Văn: Cọ ~
Đại Ngô: Vợ ơi, ôm ~
Tiểu Kiều: Cọ cái gì mà cọ, ôm cái gì mà ôm, đi ra chỗ khác! Kiều Phong, kể cho mẹ một chút về tình hình của con đi, cô gái đó là con cái nhà ai, có ảnh không? Nhân phẩm thế nào? Các con đã phát triển đến bước nào rồi?
Kiều Phong: Con nghĩ là con thích cô ấy.
Tiểu Kiều: Sau đó thì sao?
Kiều Phong: không có gì hết.
Tiểu Kiều:…
Tiểu Kiều: Mẹ đã sớm nói với con rồi, từ hồi con học cao trung mẹ đã nói con đừng có suốt ngày chỉ nghĩ đến học nữa, nên quan tâm đến chuyện yêu đương một chút, con không nghe, bao nhiêu năm cũng chẳng hề giao du với cô bạn gái nào, bây giờ mới đi thích người ta thì con có gì hay ho đây? Nhìn xem con thở ra, chẳng có điểm nào giống con trai mẹ hết.
Đại Ngô: Vợ đại nhân ơi bớt giận, xoa xoa tay~
Ngô Văn: Mẫu hậu, Kiều Phong có thể đến được bước này đã là có tiến bộ lắm rồi, bây giờ mấu chốt là phải làm rõ xem nó có thật sự thích người ta hay không, và cô gái đó có thích nó hay không. Đúng không Kiều Phong?
Kiều Phong: Ừ
Tiểu Kiều: Tốt, bây giờ để nương đây hỏi con mấy vấn đề, thành thật trả lời. Thứ nhất, có phải con luôn luôn muốn gặp cô ấy hay không?
Kiều Phong: Đúng.
Tiểu Kiều: Thứ hai, khi nhìn thấy cô ấy hoặc lại gần cô ấy có phải con sẽ cảm thấy tim đập rộn ràng không? Chuyện này chưa từng xảy ra đối với người khác phái khác đúng không?
Kiều Phong: Đúng.
Tiểu Kiều: Có phải ở bên cô ấy tâm trạng trở nên vui vẻ hơn, cho dù trước đó đang khó chịu cũng có thể lập tức cảm thấy tinh thần sảng khoái giống như uống thuốc tăng lực không?
Kiều Phong: Đúng.
Tiểu Kiều: Có thể không để ý đến sự chênh lệch chỉ số thông minh giữa con và cô ấy, cũng không quan tâm đến việc cô ấy có vượt qua 60 điểm của cái bài thi chó má của con hay không?
Kiều Phong : Con nghĩ một chút… Mặc dù có hơi đáng tiếc nhưng đúng vậy.
Tiểu Kiều: Tình nguyện nấu cơm cho cô ấy? Nếu cô ấy muốn ăn cái gì con sẽ lập tức không hề