Tác giả: Tửu Tiểu Thất
Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341997
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1997 lượt.
ao vậy?
- Lam Sam, tôi muốn ngồi cùng cô.
Nếu là một người khác nói câu này hẳn Lam Sam sẽ có những suy nghĩ lan man, thế nhưng đây lại là Kiều Phong…. Thôi quên đi, trải qua sự đả kích cách đấy hai ngày, cô không còn khí lực để suy nghĩ nhiều nữa đâu.
Cô cũng muốn được ngồi cùng với Kiều Phong, hiện anh đã lên tiếng, Lam Sam liền hỏi Tống Tử Thành:
- Sếp tổng, có thể chứ?
Tống Tử Thành mở rộng ghế ngồi an tọa, lù lù bất động như là không nghe thấy gì hết.
Lam Sam hơi thất vọng, lắc đầu với Kiều Phong.
Kiều Phong chỉ chỉ vào người phụ nữ ngoài tứ tuần có dáng vẻ khá ôn hòa ngồi bên cạnh:
- Quý phu nhân đây tình nguyện đổi chỗ với cô đấy.
Lam Sam liền hứng khởi đổi chỗ với cô ấy.
Cô là một cô gái có thể chất ngủ đến mịt mờ, bắt đầu từ sau khi máy bay cất cánh cô đã ngủ rồi.
Sau khi Lam Sam ngủ say, Kiều Phong móc từ trong túi ra một xấp giấy A4 các tư liệu đã được photo, tất cả đều là luận văn. Kiều Phong có sở thích sưu tầm luận văn, ngoại trừ đại đa số là những luận văn chuyên ngành, anh còn thường xuyên xem những luận văn thuộc chuyên ngành khác, nếu phát hiện ra nó không tồi anh liền lập tức in lại để lưu giữ, khi nào buồn chán có thể lấy ra xem để giết thời gian.
Một nữ tiếp viên hàng không xinh đẹp đi ngang qua nhìn thấy vị tiểu soái ca này đang cầm một đống giấy tờ mà toàn bộ bằng tiếng Anh trông rất ngon mắt, không nén được mà thầm tán thưởng trong lòng.
Đọc luận văn một lúc, Kiều Phong ngẩng đầu lên để cho mắt thư giãn, anh nhìn ra ngoài cửa sổ. Máy bay hiện đã bay lên trên tầng mây, bầu trời đều là một màu xanh lam thăm thẳm. Những đám mây trắng sạch sẽ bồng bềnh xếp chồng chất lên nhau tạo nên một biển mây mênh mông, thoạt nhìn như một chiếc kẹo bông mãi mãi chẳng thể ăn hết trên bầu trời bao la.
Anh thu hồi ánh mắt, nhìn sang Lam Sam đang ngồi bên cạnh. Cô ngủ rất say, thần thái bình an, hơi thở đều đều, có lẽ vì không khí trong máy bay hơi thấp nên gương mặt cô hồng hồng.
Anh dường như bị một thứ gì đó đầu độc, không sao kìm lòng được mà nghiêng người tiến về phía trước. Anh sát thật gần để ngắm nhìn khuôn mặt đang ngủ yên của cô, anh chỉ cảm nhận được rằng tim mình đang đập thình thịch.
Tâm động chẳng bằng hành động.
Kiều Phong cúi sát đầu, nhẹ nhàng hôn lên khuôn mặt cô, sau khi hôn xong anh lại liếm liếm môi, nghĩ nghĩ lại thấy nghiện, anh lại cúi đầu cẩn thận hôn lên khóe môi cô.
Anh nhắm mắt lại, hàng mi khẽ rung rung, vừa chột dạ lại vừa kích thích, trái tim anh như muốn nhảy khỏi lồng ngực.
Trong giấc mơ, Lam Sam chợt khẽ cử động.
Kiều Phong nhanh như chớp ngồi trở lại, anh dựa vào ghế, đỡ lấy tay vịn, thở dốc, khuôn mặt nóng bừng.
Lam Sam vẫn chưa tỉnh giấc.
Kiều Phong vỗ vỗ ngực, anh đột nhiên phát hiện ra Tống Tử Thành ngồi trước mặt đang nghiêng đầu quay lại, không biết đã nhìn bao lâu. Ánh sáng trong mắt Tống Tử Thành tăng mạnh, nhìn anh dáo diết như nhìn kẻ thù giết cha anh ta vậy.
Kiều Phong nhướn mi khiêu khích, khóe miệng anh hơi nhếch lên, nói với anh ta trong im lặng: LOSER!
Khẩu hình phát âm quá tiêu chuẩn nên Tống Tử Thành có muốn vờ không hiểu cũng khó khăn. Anh ta giận dữ quay lên, ngồi tại chỗ mà từ từ nghiến răng nghiến lợi. Trước đây Tống Tử Thành chưa bao giờ cảm thấy bản thân là người tốt, nhưng nếu để so sánh với Kiều Phong, anh nghĩ anh vẫn còn đạo đức mẫu mực chán.
Cơm Hộp Trái Tim
Sau khi Lam Sam tỉnh dậy, thấy khóe miệng Kiều Phong cứ nhất mực cong lên, biểu hiện tâm trạng anh không tệ chút nào. Anh chàng này thường chẳng bao giờ cười, nhưng mỗi khi cười giống như hoa nở xuân về, chỉ hận không thể thu ong kéo bướm bao quanh.
Lam Sam ôm một tâm trạng kinh sợ, cố tình nhếch miệng, nói:
- Cười vui vẻ thế, gặp đại mỹ nữ nào đấy?
- Đúng thế.
Ngô Văn: !!!!!!!!!!
Đại Ngô: !!!!!!!!!!
Tiểu Kiều: !!!!!!!!!
Kiều Phong: Mẹ gõ thiếu một dấu chấm than rồi.
Tiểu Kiều: !....
Ngô Văn: Được chưa thế? Thế là có ý gì? Định quay mọi người để trêu đùa đấy à? Sao còn chưa nói luôn kết quả đi để người ta còn đến góp vui chứ? Có thể hành động bình thường như mọi ngày được không hà? Nói ngay, là ai hôn ai trước?
Đại Ngô: Thành thật khai báo!
Tiểu Kiều: Ừ.
Kiều Phong: Em hôn cô ấy.
Ngô Văn: Gào khóc oa oa!
Đại Ngô: Gào khóc oa oa!
Tiều Kiều: Gào khóc.
Tiểu Kiều: Oa oa !
Kiều Phong: Thế nhưng cô ấy không biết gì hết.
Ngô Văn: …. Nhảy lầu luôn.
Tiểu Kiều: Hôn một cô gái mà không được sự cho phép của cô ấy là một hành động thô tục đấy, có chuyện gì…
Đại Ngô: Vợ à, bạo luôn đi! Nhớ là không được chửi mẹ nó đâu đấy.
Ngô Văn: Thế bây giờ em định làm như thế nào? Ngày mai còn hành động gì không?
Kiều Phong: Em có một phương án, nhưng cần phải bảo mật đã.
Đại Ngô: Nói thử cha nghe một chút đi? Yên tâm chúng ta nhất định sẽ không tiết lộ chút gì ra ngoài hết, xin thề với trời đấy!
Ngô Văn: Đúng đúng đúng!
Tiểu Kiểu: Ừ ừ ừ!
Kiều Phong: Bảo mật là một nguyên tắc, c