Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cái Thùng Cơm Sát Vách

Cái Thùng Cơm Sát Vách

Tác giả: Tửu Tiểu Thất

Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341993

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1993 lượt.

Phong thường ngồi trong phòng làm việc đọc sách, nhưng lại cứ luôn chạy ra phòng khách, sau đó như bị ép phải đi ra cửa, nhòm qua mắt mèo, hi vọng vừa hay có thể nhìn thấy bóng dáng cô ngang qua. Nhòm vài lần, anh thầm nghĩ ngày mai cứ lắp thẳng cái camera trước cửa có khi còn tốt hơn nhiều.
Kiều Phong vừa vào phòng khách uống cốc nước, nghe văng vẳng có tiếng guốc cao gót lộc cà lộc cộc va vào sàn hành lang vang lên, anh vội vàng chạy ra cửa, hấp tấp mở cửa.
Lam Sam còn đang tìm chìa khóa, thấy Kiều Phong, cô thả tay xuống, dựa vào cửa, nhướn mày nhìn anh.
Kiều Phong hơi chột dạ, mắt anh rũ xuống nhìn đất, ánh đèn hành lang xoẹt qua hàng mi dài tạo thành một bóng mờ trên mi anh, che khuất tầm mắt anh.
Anh nói:
- Khéo quá, tôi đang định xuống lầu mua ít đồ.
Khéo cái kiểu gì đây. Ngón tay Lam Sam xuyên qua vòng khóa, nhẹ nhàng xoay, chiếc chìa khóa chuyển động cực nhanh theo lực li tâm quanh ngón tay cô. Cô hỏi:
- Kiều Phong, hôm nay anh làm hộp cơm trưa với thịt cho tôi là có ý gì vậy?
Cô hỏi một cách quá thản nhiên, dường như hoàn toàn lôi tâm sự của anh ra ánh sáng mặt trời rồi, Kiều Phong vẫn ghi nhớ lời khuyên của anh trai mình: đừng nên hành động khinh suất mà trước hết phải thăm dò đã. Anh hắng giọng đáp:
- Tôi vừa mới mua một bộ khuôn làm bếp, thấy không tồi nên định dùng thử thôi, cô có thích không?
Quả nhiên! Lam Sam hơi uể oải, liếc mắt:
- Không thích chút nào, khó coi chết đi được!
Quả nhiên! Kiều Phong than nhẹ đến không thể nghe thấy:
- Lần sau tôi sẽ không làm thế nữa.
Đưa mắt dõi theo Lam Sam sau khi cô đã bước vào phòng, Kiều Phong đóng cửa lại đi xuống lầu, cũng chẳng phải để mua đồ, chỉ là anh muốn ra ngoài hóng gió giải sầu một chút thôi. Anh không dám chắc liệu có phải Lam Sam chỉ ghét hộp cơm trái tim hay còn cả tâm ý của anh nữa. Nếu như là vế sau, thì anh thật không cần phải thăm dò thêm nữa, nhưng anh thật không cam lòng… Cho nên trước hết cứ thăm dò một chút đi, mặc kệ là thế nào thì nhất định phải có kết quả chính xác để anh còn có khả năng lên kế hoạch hành động cho bước tiếp theo.
----***----
Ngày hôm sau, Kiều Phong thử xem xét việc thăm dò qua danh sách thí sinh. Thực ra ngày nào cũng có người bày tỏ tình cảm với anh, thế nhưng những người như vậy thì anh không thể lựa chọn được, nếu không sau này khó có thể nói chuyện rõ ràng. Anh hy vọng có thể tìm một cá nhân hỗ trợ mình, đối phương cũng thẳng thắn, sau này tránh những hiểu lầm là tốt nhất.
Chính lúc đang phát sầu vì chọn ai thì có người tự đưa đến cửa. Ừ, đó là Tô Lạc.
Tô Lạc đang muốn nhờ Kiều Phong chỉ giáo về vấn đề chuyển sang giáo viên chuyên nghiệp. Kiều Phong cũng không gặp mặt mà ngồi trong văn phòng gọi điện thoại giải thích rõ cho cô ta. Tô Lạc vừa nói cảm ơn anh, vừa oán giận việc cô cần tham chiếu một số luận văn tiếng Nhật trong khi cô không biết tiếng Nhật. Kiều Phong biết tiếng Nhật nên chủ động nói: “ Tôi sẽ dịch giúp cô.”
Nếu xem xét kỹ thì Tô Lạc cũng không phải đối tượng lựa chọn thỏa đáng nhất, bởi vì, Lam Sam không thích người này lắm. Nhưng sự tình có phần khẩn cấp, anh cũng chưa thể tìm được ai thích hợp hơn. Hơn nữa, có khi gặp Tô Lạc mà cô ghét lại càng kích thích ý chí chiến đấu của Lam Sam cũng nên…
Kiều Phong giải thích với Tô Lạc tình huống anh muốn nhờ cô “hỗ trợ”. Sau khi nghe xong trong lòng Tô Lạc thầm nổi giận ầm ầm, nhưng ngoài mặt cười như không cười mà đồng ý với anh. Nhưng ngược lại cô nhận ra đây cũng là một tin tức tốt – hóa ra từ trước đến nay Kiều Phong và Lam Sam chưa hề thật sự ở bên cạnh nhau.
Nếu thế thì việc hạ thủ của cô trở nên dễ dàng hơn nhiều rồi.
Đến xế chiều, Kiều Phong đưa Tô Lạc đến trước cửa tiểu khu. Anh vốn muốn xem thử phản ứng của Lam Sam khi cô nhìn thấy anh và Tô Lạc trò chuyện vui vẻ cùng nhau, nhưng kết quả lại là Lam Sam trái lại khiến anh trở tay không kịp.
Cô bước xuống từ xe Tống Tử Thành.
Trông cô yêu kiều duyên dáng với đôi mắt đẹp long lanh phản chiếu ánh chiều ta, như một bông pháo hoa rực cháy tuyệt đẹp. Cô bước xuống, nhìn thấy họ nhưng chỉ hơi sững sờ, rồi lại cười rộ lên, mặc dù lụ cười lần này có phần lạnh lẽo.
Cô khoanh tay đứng cạnh xe, lạnh lùng nhìn họ, vẫn không hề nhúc nhích, không hề nói một lời.
Kiều Phong chỉ cảm thấy ánh mắt cô đóng đinh anh tại chỗ. Anh há miệng, định nói, nhưng lại chẳng biết nói gì.
Tô Lạc vẫy Lam Sam:
- Hi, khỏe chứ?
Lam Sam rất không nể mặt mũi mà trả lời cô ta:
- Ừ.
Tô Lạc ngượng ngùng buông tay xuống, sau đó rất tự nhiên đi đến cầm tay Kiều Phong.
Ánh mắt Lam Sam trượt xuống, nhìn thấy họ đang tay trong tay, cô chỉ thoáng lướt qua rồi không thèm nhìn tiếp, quay sang chỗ khác.
Kiều Phong vẫn đang nhìn phản ứng của Lam Sam, chưa kịp thấy đã thấy tay bị cầm, anh mất tự nhiên mà nhíu mày, rút tay về.
Lam Sam quay lưng về phía họ, cô gõ gõ cửa xe, cửa xe rất nhanh hạ xuống, Tống Tử Thành thò mặt ra, anh gật đầu với hai người kia coi như một lời chào hỏi.
Lam Sam cười nói:
- Sếp tổng, hôm nay cần phải cám ơ


XtGem Forum catalog