Tác giả: Tửu Tiểu Thất
Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341996
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1996 lượt.
rũ xuống, nhanh chóng ký nhận.
Anh chàng chuyển phát nhanh có phần xoắn xuýt: Không biết phản ứng của mình có quá đáng không? Có phải đã tổn thương tấm lòng của người ta không nhỉ….
Kiều Phong đưa trả bút cho anh ta rồi ôm gói hàng quay vào trong nhà.
Trong gói là chiếc camera mini hôm qua anh vừa đặt mua, hiện anh cũng chẳng có việc gì để làm nên liền tìm một việc gì đó để giết thời gian, anh lập tức chạy ra ngoài cửa lắp camera. Chiếc camera được đặt ở phía trên bờ tường trắng đối diện với cánh cửa, kích thước của nó vốn rất nhỏ, lại cũng màu trắng nên gần như chìm vào với bờ tường nên không dễ để phát hiện được. Camera được nối trực tiếp với máy tính quay lại cảnh trước cửa nhà Kiều Phong nên nếu một khi Lam Sam đi qua anh có thể nhận ra ngay, không phải cứ chăm chăm chạy ra nhòm qua mắt mèo nữa.
Được rồi, nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính thì cũng chẳng khá hơn chỗ nào…
Khi Lam Sam trở về, lại đúng lúc gặp Kiều Phong bất chợt mở cửa định đi ra ngoài. Cô chào hỏi anh, lại nghĩ đến cảnh gặp Tô Lạc chiều nay, cô thấy giận, hừ mũi một tiếng giống với con gà trống không ai sánh nổi.
Cô chào Kiều Phong với thái độ có phần khách sáo..
Thái độ này khiến trong lòng Kiều Phong cứ buồn buồn, vừa thấy Lam Sam quay đầu mở cửa, gần như sắp biến mất sau cánh cửa, anh bỗng gọi cô:
- Lam Sam.
Lam Sam quay lại nhìn anh:
- Có chuyện gì?
Không biết tại sao trong lòng Kiều Phong lại cứ thấy tủi thân, anh oán giận nói:
- Cô có thể nhìn tôi một cái được không nào!
- Tôi nhìn anh để làm gì, cũng không phải nhìn mặt lần cuối trước khi lâm chung nhé. – Lam Sam vừa nói, vừa liếc nhìn anh.
Kiều Phong cúi đầu, không biết phải nói gì.
Chợt Lam Sam phát hiện ra dường như trong lời nói của Kiều Phong có mang theo ẩn ý, mắt cô đảo một vòng, hỏi:
- Anh… anh nói thế là có ý gì nhỉ? Cực kỳ dễ khiến người ta hiểu lầm có biết không?
- Chuyện đó, tôi chỉ muốn cô xem giúp tôi quần áo hôm nay kết hợp thế nào.
Anh vẫn đang mặc bộ quần áo buổi chiều này cô gặp anh mặc, cũng chính là bộ quần áo anh mặc để đi cùng với Tô Lạc. Lam Sam bĩu môi:
- Nếu lần sau anh muốn đi hẹn hò với con gái nhà người ta, tôi xin kiến nghị anh hãy mặc một cái áo trắng với quần đùi hoa sặc sỡ vào, chân kết hợp với giày thể thao thật to, à còn rất hợp với đôi bít tất hồng nữa đấy.
- Hả? Có lẽ không được hay lắm?
- Không đâu, tuyệt đối perfect, nghe tôi đi không sai đâu. – Lam Sam nói, còn rất hăng hái giơ tay ra dấu, sau đó cô quay vào nhà: - Cúi chào!
-----****------
Tống Tử Thành sau khi về nhà thì liền mở máy tính ra, anh định xử lý một vài công việc, đúng lúc nhận được điện thoại của Tô Lạc. Hai người này nhanh chóng chuyển từ một đôi tình yêu tan vỡ thành một cặp chiến hữu thân thiết, tuy rằng chuyện cũ không phải không để ý này nọ nhừng ít nhất ngoài mặt cũng không có trở ngại gì.
Khi Tô Lạc hỏi thăm tình hình bên phía Lam Sam và Tống Tử Thành, Tống Tử Thành đã dự liệu trước để trả lời:
- Cũng không tồi, tất cả đều nắm trong bàn tay.
Tô Lạc cười khẽ:
- Anh có lầm không, có khi cô gái đó đang cố tình lấy anh làm mồi nhử đấy.
Giọng Tống Tử Thành trầm xuống:
- Tôi không bao giờ bị biến thành mồi nhử đâu.
Tô Lạc cũng không giải thích nhiều, trước mặt Kiều Phong, cư nhiên Tống Tử Thành cảm thấy tự tin tuyệt đối, nên cô chỉ cười cười , nói:
- Nói chung là anh cứ tóm gọn lấy Lam Sam là được.
- Ừ, còn về bên cô? Tình hình thế nào rồi?
- Còn có thể thế nào được, Kiều Phong cứ một mực nghĩ đến cô ta chứ sao. Hôm nay anh ấy nhờ tôi đến chỉ là để cho Lam Sam thấy, nên tôi mới lo lắng cho anh thôi. – Nói đến chuyện này, giọng của Tô Lạc cũng chẳng thể dễ chịu hơn.
Tống Tử Thành có phần hả hê:
- Hối hận à?
Giọng Tô Lạc lại càng lạnh lùng:
- Tống Tử Thành, đừng bắt tôi phải nói ra những lời khó nghe đấy.
Tâm trạng của Tống Tử Thành đang vui vẻ, nên tình nguyện nhường cô ta:
- Được, tôi không nói cái gì hết, cô cứ tiếp tục triển khai phát huy sức hấp dẫn của mình đi, với thủ đoạn của cô, tóm lấy một tay mọt sách ngu ngốc như thế có khác gì đang ăn một bữa sáng đâu, đúng không?
Hai người qua cơn giận lại tiếp tục bàn bạc lên kế hoạch bước tiếp theo với đối phương, để sao cho đôi bên có thể phối hợp thật ăn ý. Sau khi nói xong chuyện chính họ cũng không trò chuyện phiếm thêm, lập tức cúp máy.
Để điện thoại di động xuống, Tống Tử Thành vừa quay đầu lại, chợt hoảng vía.
---- Trên màn hình máy tính của anh toàn là gián.
- Biến đi ! – Đầu Tống Tử Thành như muốn nứt ra, anh ta không hề nghĩ ngợi mà lấy di động nện vào, màn hình bị đập ầm ầm, máu mê nổ ra be bét. Tống Tử Thành lại chạy vào phòng làm việc, điên tiết tìm cả nửa ngày mới nhìn thấy một chai thuốc xịt côn trùng, anh quay lại xịt loạn lên ướt đẫm cả bàn khiến cả căn phòng nồng nặc mùi thuốc sát trùng.
Sau khi xịt xong, số lượng gián càng nhiều hơn.
Anh tỉnh táo lại, chịu đựng cảm giác buồn nôn để nhìn thật kỹ, mới nhận ra đấy là do máy tính của mình bị nhiễm virus.
- Biến đi! – Anh