80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cái Thùng Cơm Sát Vách

Cái Thùng Cơm Sát Vách

Tác giả: Tửu Tiểu Thất

Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341986

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1986 lượt.

lại chửi tiếp, có lẽ cho đến thời điểm này chỉ có lời này mới có thể chuẩn xác nhất để thể hiện sự giận dữ của anh. Anh tắt máy tính, cố nhẫn nhịn, không biết phải trút giận vào đâu. Cuối cùng anh tìm thấy trong danh bạ số điện thoại của Kiều Phong, nhắn một tin: LOSER!
Kiều Phong không hề trả lời anh.
Đối phương không tiếp chiêu nên Tống Tử Thành không thể cứ giống như đàn bà con gái mà cứ chửi mắng mãi không buông tha, anh tức giận ném cái điện thoại, nghiến răng nghiến lợi nghĩ, cứ đợi đến khi anh tóm gọn Lam Sam rồi sẽ xử lý cái tên mọt sách ngu ngốc kia.
-----****--- ---
Trong lúc Lam Sam còn đang sầu não, Tiểu Du Thái cuối cùng kiếm được một số thuốc mê quý hiếm gì đó, nghe nói là rất có ích khi làm những chuyện bất chính. Lam Sam cầm vài viên thuốc mê bé xíu, mũi ngửi ngửi, rồi ném vào miệng.
Tiều Du Thái hoảng hốt:
- Này này này, cái này không ăn lung tung được đâu. Nhổ ra nhanh!
- Không sao đâu. Để tớ nếm thử. – Trong miệng Lam Sam vẫn còn thuốc, cô nói. Sau khi thử hết chỗ thuốc kia, cô liền nhổ ra, lấy khăn giấy gói lại, ném vào thùng rác. Sau đó cô lại quệt miệng, thấy Tiểu Du Thái đang kinh ngạc nhìn mình đến mức mồm miệng vẹo vọ, cô khoát khoát tay: - Không có chuyện gì hết, đây là thuốc mê bình thường.
- Cậu… Hình như rất có kinh nghiệm trong chuyện này. – Tiểu Du Thái nhìn cô đầy sung bái. – Nhưng không phải vì thế mà cậu được ăn lung tung đâu nhé.
- Yên tâm đi, tớ nói cho cậu biết, trong máu tớ có thành phần kháng tính đối với các loại thuốc mê, ngay từ bé cơ, người ta ăn vào thì choáng váng hôn mê, còn tớ ăn thì nhiều lắm cũng chỉ đau đầu.
- Hả? – Tiểu Du Thái cảm thấy không thể tưởng tượng nổi. – Anh em nhà cậu ăn thuốc mê để lớn à?
- Không phải thế, tớ cũng không biết vì sao. Cậu biết không, khi tớ còn bé đã trông cực kỳ đáng yêu nhé, rồi có một lần mẹ tớ không để ý trông chừng tớ nên tớ chạy lung tung và gặp phải một tên buôn người. Hắn liền cho tớ uống thuốc mê, viên thuốc mê này được bọc trong kẹo nên tớ cứ tưởng là kẹo và ăn ngay như hắn bảo. Hắn ta đưa viên nào tớ ăn hết viên nấy, sau khi tớ ăn hết thuốc của hắn, hắn liền dỗ tớ đi cùng hắn vì nhà hắn còn rất nhiều. Đến lúc đó tớ đau đầu quá nên khóc toáng lên, khiến mọi người chú ý, hắn sợ quá chạy mất.
Tiểu Du Thái nghe xong hàm gần như rơi xuống đất:
- Sau đó thì sao?
- Sau đó mẹ tớ đưa tớ đến bệnh viện, bác sĩ tìm thấy trong người tớ có rất nhiều thành phần thuốc mê, dọa mẹ tớ sợ nhé. Nhưng vì tớ không ngất đi nên bác sĩ cho rằng đây là kỳ tích, ông ta còn tìm chuyên gia đến hội chuẩn cho tớ, lấy máu tớ để nghiên cứu, cuối cùng cũng không biết nghiên cứu thế nào, các chuyên gia nói rằng trong người tớ có tồn tại NST đặc thù chống lại các chất thuốc mê.
Vẻ mặt Tiều Du Thái như rơi vào giấc mộng:
- Thật là thần kỳ…. này này, không phải cậu trêu tớ đấy chứ?
- Tớ trêu cậu làm cái gì? Trên thế giới to lớn này thiếu gì chuyện lạ, tớ còn từng nghe đến loại virus khiến con người biến thành vật cách điện, có người còn không thể nhiễm bệnh SIDA, thậm chí người đó còn chẳng bao giờ đánh rắm cơ. Nghe nói vì trong cơ thể người đó có virus unprotein.
Hai cô nàng đang tiếp tục tám về những chuyện thần kỳ trên thế giới thì Lam Sam nhận được điện thoại của Tống Tử Thành. Tống Tử Thành hẹn cô đi cưỡi ngựa ở ngoại thành, Lam Sam không hề nghĩ ngợi mà đồng ý rồi vội vàng gọi cho Kiều Phong.
- Kiều Phong này, cuối tuần tôi định cùng sếp tổng chỗ chúng tôi đi cưỡi ngựa, anh không cần phải nấu cơm cho tôi đâu.
- Cưỡi ngựa à? – Kiều Phong nghiến răng, mặt dầy nói: - Tôi cũng muốn đi cưỡi ngựa, cô có thể đưa tôi đi cùng không?
Anh nói thẳng như vậy khiến Lam Sam lại có phần không chắc chắn, cô lấy lại bình tĩnh:
- Ngược lại dù tôi có muốn dẫn anh đi thì sếp tổng của chúng tôi có thể sẽ không thích anh đi cùng đâu…
- À, cứ vậy đi, để tôi tìm anh trai tôi, anh ấy có nuôi một con ngựa ở chuồng ngựa.
Lam Sam không ngờ anh lại dứt khoát đến vậy, dường như toàn bộ trọng tâm câu chuyện của anh đều đặt ở việc “cưỡi ngựa” chứ không phải “cô và Tống Tử Thành” Cô tức giận dập máy.
Đầu dây bên kia, sau khi Kiều Phong cúp máy, liền lên mạng tra tìm các thông tin căn bản, rồi lập tức gọi điện cho anh trai mình là Ngô Văn.
- Alo, Kiều Phong?
- Anh, có có tài để mua được một con ngựa ở câu lạc bộ cưỡi ngựa XXX không?
- Không, đầu óc em bị sao thế Kiều Phong? Bây giờ không đi theo đuổi hạnh phúc của em đi lại chạy tới chạy lui mà đòi cưỡi ngựa là sao? Không phải em rất ghét ngựa à?
Kiều Phong chối bay chối biến mà thuật lại tình hình cho anh trai.
Ngô Văn nghe thấy vậy, hứng chí gào lên:
- Anh cũng muốn đi.
Kiều Phong thắc mắc:
- Anh đi làm gì?
- Hỗ trợ. Trợ trận, làm nóng, hiến kế, phá hoại, mọi thứ anh đều rất lành nghề nhé. – Ngô Văn có phần đắc ý: - Chuyện này em vốn chẳng có tiền đồ gì, đợi được em theo đuổi được Lam Sam thì đến mấy đời đây? Để anh trai em thân chinh hỗ trợ một phen.
Kiều Phong ngẫm lại , cuối cùng đồng ý.
Ngô Văn lại nói:
- Đem theo cá